Không Thành Ký

Chương 1



—Thành phố nhộn nhịp hào nhoáng nhưng không có thứ gì hết. Chỉ có anh và em quanh quẩn trong đó.—

6

Máy động cơ chạy kêu ồn ào khó chịu giống như ở sâu trong lòng đất truyền đến tiếng nổ rung chuyển vang óc. Anh bật quạt điện ở mức nhỏ nhất nhưng đầu vẫn đau âm ỉ.

“Khỉ thật, có lẽ nên mua điều hòa.” Anh khẽ chửi thề, cởi sạch áo trên người. Chiếc cạp quần đùi phác thảo hình dạng vòng eo hoàn hảo của anh, làn da khỏe mạnh ngăm đen bóng loáng biểu hiện một cơ thể mạnh mẽ với những đường cong cơ bắp đẹp đẽ.

Anh pha mì tôm, húp sột soạt ba lần thì hết sạch sành sanh. Chiếc bát mì đầy mỡ bị anh ném trong bể xi măng. Vòi nước không được vặn chặt nhịp nhàng rỉ từng giọt nước vào bên cạnh cái bát, vang lên từng tiếng tạch tạch.

Anh dùng áo lót lau mồ hôi hột trên mặt, vẫn ngồi ở trước quạt. Điều hòa không khí gì đó chỉ là anh bất chợt lảm nhảm. Anh không có đủ tiền để mua điều hòa, càng không có khả năng lắp điều hòa trong nhà.

Anh chỉ là một trong hàng nghìn người lao động nhập cư vào thành phố, phải thuê nhà trọ, mỗi tháng một phần tiền khó khăn mới kiếm được phải nộp cho chủ nhà, mà chủ nhà thường xây vài phòng trọ như vậy, hàng tháng đều thu một phần tiền mồ hôi nước mắt của người khác. Bể tắm bằng xi măng đầy lỗ hổng, họ thậm chí còn không chịu chèn gạch vào.

Đây chỉ là chỗ ở, không phải nhà. Trong thành phố này, anh không có nhà.

Anh bị gió nóng thổi đến không chịu nổi, đứt khoát tắt quạt.

Nằm trên giường, rất nhanh cánh quạt đứng im. Trong lúc mơ màng ngủ, anh nghe được tiếng cửa phòng mở ra. Leng keng, leng keng. Tiếng sợi dây sắt ở trên cửa gõ vào tay cầm vang lên.

Anh cảm giác mình bị bóng đè, cả người bị ngộp thở giống như chìm vào trong nước. Mọi thứ xung quanh dính dấp và an tĩnh. Tiếng động dường như từ phương xa bay đến, dập dềnh trôi nổi trong không khí. Anh nghe được tiếng dép ma sát trên mặt đất, tiếng quần áo cọ xát vào da thịt và tiếng bàn tay vặn vòi nước. Sau đó là tiếng dòng nước khẽ chảy, thay thế cho âm thanh tích tắc nhịp nhàng.

Anh cố gắng chớp mí mắt, cuối cùng tỉnh táo.

Buổi chiều, hơi nóng ngập tràn trong chuồng bồ câu.

Anh ngồi dậy, không đi dép, trực tiếp đi thẳng vào phòng bếp được cải tạo từ sân thượng.

Một thiếu niên có cơ thể mảnh khảnh với làn da trắng đang đứng ở đó. Phía sau lưng cậu tiếp xúc với ánh mặt trời nóng cháy, đổ ra một lớp mồ hôi mỏng. Cậu cúi người, những ngón tay trắng muốt mảnh mai cố gắng làm sạch dầu mỡ dính trên mép bát.

Anh ẩn náu giống như một con báo đen, nhanh như chớp nhảy ra ôm chặt lấy con mồi.

Thiếu niên giật mình sợ hãi, hét lên một tiếng, chiếc bát rơi vào trong bể, vỡ tan tành.

Cậu nổi giận nói, “Liễu Bảo Sinh!”

Anh gần như kéo thiếu niên, túm lấy vòng eo thon gọn của cậu, mang cậu rời khỏi phòng bếp rồi quăng cậu vào tấm phản giường nhỏ hẹp và cứng rắn. Sau đó anh đè người lên cậu, mồ hôi hai người trộn lẫn vào nhau. Anh tàn nhẫn cạy môi của thiếu niên, đầu lưỡi luồn vào trong, mút mát kích động. Ngón tay thô ráp chuẩn xác tìm được hai hạt đậu nhỏ màu đỏ mềm mại ở trước ngực cậu, nhanh chóng xoa nắn, làm cho chúng nó hưng phấn mà đứng thẳng.

Thiếu niên giãy dụa, thân thể trắng trẻo mềm mại hoàn toàn bị bao vây trong cơ thể cường tráng rắn chắc.

Liễu Bảo Sinh duỗi tay mở đai lưng của đối phương, nhẹ nhàng kéo quần cậu xuống, để lộ cái mông rắn chắn và cân xứng. Thằng nhỏ trong quần lót của anh càng căng cứng lên.

Thiếu niên trong lòng anh chưa hề ngừng giãy dụa nhưng phí công vô ích. Cậu cắn đầu lưỡi của Liễu Bảo Sinh, tuy nhiên chiếc lưỡi giảo hoạt thay đổi góc hôn, công kích càng sâu thêm trong miệng cậu. Thiếu niên nức nở, cơ thể run lên nhè nhẹ khi tay anh lần mò chỗ đó. Những ngón tay thô ráp mà khô nóng chạm đến lối vào nho nhỏ, tiến vào trong quấy động và đâm chọc. Liễu Bảo Sinh không cưỡng chế nổi để cho thêm một ngón tay khác đã nhanh chóng đặt dục vọng của mình trước lối vào, đâm thẳng vào trong.

Thiếu niên nghẹn ngào lắc đầu, bên môi có chút dịch thể. Cậu nắm chặt chiếc ga giường nhăn nhúm, nức nở kêu, “Liễu Bảo Sinh… Bảo Sinh…”

Anh bắt đầu điên cuồng thẳng tiến rút ra rồi lại đẩy vào. Con báo đang chinh phục con mồi, anh muốn cậu khuất phục, khiến cậu đau đớn và sung sướng mà kêu la.

Thiếu niên không chịu, chỉ khẽ khàng rên rỉ, miệng mơ hồ gọi tên anh. Liễu Bảo Sinh cảm thấy không hài lòng, vì vậy tăng tốc độ nhanh hơn. Dục vọng giống như lưỡi dao sắc bén quấy nhiễu vách ruột non mềm, như muốn cắt nhỏ nó. Đầu của anh lại âm ỉ đau tựa như có con giun đất đào xới bên trong. Anh đong đưa cơ thể theo nhịp điệu cuồng nhiệt, nhanh như động cơ điện đang chạy. Trên nền nhà truyền đến tiếng ầm vang làm cho đầu óc sôi trào.

Thiếu niên rốt cuộc không chịu nổi nữa, lắc đầu khóc lóc, khoái cảm nổi lên làm vật yếu ớt càng thêm cứng rắn. Cậu run rẩy đưa tay nắm lấy vật cứng đó mà ma sát. Cậu vươn bàn tay tinh tế trắng nõn ra, vòng dưới nách anh, mượn lực ôm lấy anh, ngồi ở trên người anh. Cậu rên rỉ trong vui sướng cùng cực, cánh tay ôm cổ anh, vật cứng giữa hai chân theo nhịp điệu vận động mà cọ xát với bụng của đối phương, cảm giác sắp tan vỡ.

Anh cúi đầu cắn mút đầu nhũ đứng thẳng và đỏ ửng của thiếu niên, tăng nhanh tốc độ. Đường ruột ngậm chặt dục vọng của kẻ xâm lược mà gào thét, phát ra âm thanh gợi tình *** loạn đầy phóng đãng. Chủ nhân của nó đã không còn sức để khóc lóc, chỉ có thể bật ra những tiến rên rỉ a ư, giống như cổ họng bị bóp nghẹt. Kẻ xâm lược cảm thấy cao trào sắp đến, giơ tay bật quạt điện, bật mức gió lớn nhất. Tiếng quạt chạy tựa như tiếng gầm rú của dã thú gần chết, lấn át âm thanh rên rỉ khàn đục.

Sau khi làn sóng buổi chiều biếng nhác lắng xuống, cuộn trào mãnh liệt phun ra.

Thiếu niên mông lung buồn ngủ, mặc kệ người dính toàn mồ hôi và chất dịch. Con báo cường tráng phía sau siết chặt lấy con mồi của mình, tắt chiếc quạt gió làm người ta đau đầu kia.

Chẳng bao lâu sau, thiếu niên cố gắng mở mắt ra, nắm lấy bàn tay thô ráp dày rộng đặt trước ngực cậu. Đầu ngón tay co giật, sờ soạng đầu nhũ trái sưng đỏ của cậu, cố sức bóp một chút.

Thiếu niên khẽ thét lên, thở hổn hển đấm ngực anh. Tiếng thùng thùng chắc nịch vang lên, cậu nói, “Liễu Bảo Sinh! Anh là đồ cầm thú!”

Cầm thú chỉ cười rồi gật đầu, bộ dạng muốn ngủ. Cậu thở dốc, cố ý đấm anh thêm vài cái, “Buổi tối em còn có giờ học!”

Anh quay người, tỏ vẻ muốn tiếp tục ngủ trưa.

Phía sau không có động tĩnh. Anh lắng nghe một lúc, có tiếng người bước xuống giường, mở vòi nước, thấm ướt khăn mặt, lau cơ thể.

Tiếng nước ngừng lại, chỉ nghe thấy âm thanh lạc xạc của túi nhựa. Sau đó là tiếng leng keng, leng keng do cánh cửa va đập.

Cuối cùng, tất cả trở nên yên tĩnh.

Liễu Bảo Sinh ngồi dậy. Bên cạnh bàn là chiếc cặp ***g màu trắng. Anh đi xuống giường, mở cặp ***g ra, bên trong là bánh bao nóng hổi. Anh đến phòng bếp. Trong chậu rửa mặt đã ngâm sẵn khăn mặt, bồng bềnh phập phồng trên mặt nước.

Khi màn đêm buông xuống, đèn đường rực rỡ sáng choang, anh bắt đầu làm việc.

Mùa hè hanh khô, chỉ có màn đêm mát mẻ mới thích hợp để ra ngoài. Liễu Bảo Sinh vừa nhìn đoàn người ở ven đường, chợ đêm, công viên, quảng trường vừa đội mũ bảo hộ, móc một bó thép vào cần cẩu.

Chợ đêm giải tán, đám người tản đi, những hào nhoáng lòe loẹt cũng biến mất. Thành phố trở nên im ắng, ca làm buổi tối của anh cũng sắp kết thúc.

Anh ngồi ở trong nhà kho nghỉ ngơi, uống nước và lau mồ hôi. Chú Quan ngồi bên cạnh anh mỉm cười bắt chuyện, “Bảo Sinh rất cừ, không lười biếng, đúng là vô cùng tốt. Nhưng cháu đừng nên cậy mạnh, ỷ tuổi còn trẻ cơ thể khỏe mạnh, làm việc quá sức.”

Anh chỉ cười cười, im lặng không nói gì, mồ hôi li ti óng ánh trên trán.

“Liên Sinh học hành thế nào rồi?” Chú Quan lại hỏi. Nhân viên tạp vụ bên cạnh là người mới đến, nghe thấy cái tên xa lạ, tò mò hỏi, “Liên Sinh là ai?”

Chú Quan vẻ mặt kiêu ngạo, “Chú mày mới đến nên không biết, Liên Sinh là em trai của Bảo Sinh, đang theo học đại học nổi tiếng! Chậc chậc, sinh viên vô cùng xuất sắc. Chỉ là khổ cho anh trai thằng bé, vất vả nuôi thằng bé học đại học.”

Vẻ mặt của nhân viên tạp vụ cũng trở nên kiêu hãnh, còn mang theo chút ước ao, “Nuôi em trai ăn học sao! Ôi trời, đại học XX nha, ôi, thật giỏi. Vất vả thì cũng chỉ vất vả vài năm thôi, chờ thằng bé tốt nghiệp kiếm được nhiều tiền sẽ chăm sóc anh.”

Anh không nói gì, chỉ im lặng mỉm cười.

Đợt nóng cuối cùng cũng hoàn toàn tan biến. Anh uể oải kéo cơ thể mệt nhọc trở về chỗ ở xây dựng tạm thời kia để nghỉ ngơi. Anh chỉ có mấy tiếng để ngủ, rạng sáng sẽ tiếp tục bắt đầu một ngày làm việc vất vả khác.

Sau khi vào mùa hè, thời gian làm việc và nghỉ ngơi của anh hoàn toàn bị đảo lộn. Đêm là ngày, ngày là đêm. Anh lười không thèm phân biệt đêm ngày, chỉ có thời gian làm việc, mặc kệ thời gian sống.

Anh vội vã bước đi. Trên đường không bóng người, không phải là đường phố thương mại, đèn đuốc cũng chẳng sáng rõ. Ánh sáng chiếu ra từ quán bar và hộp đêm tranh giành chiếu sáng với đèn đường. Anh đột nhiên dừng lại, trong con hẻm u ám, dường như đang diễn ra cảnh tượng bí mật.

Anh do dự một lúc nhưng vẫn quẹo vào. Có năm sáu người đàn ông đang vây đánh một người, thấy có người lạ xông vào, chúng rất kinh ngạc. Liễu Bảo Sinh cuốn tay áo sơ mi lên, bóp bóp nắm tay, xông vào.

Tạm thời thoát khỏi nguy hiểm là một người đàn ông còn trẻ tuổi, có lẽ nhiều hơn anh từ một đến ba tuổi. Người đàn ông bị chảy máu, nhưng không nặng. Hắn đứng lên, nói, “Tôi là Tần Triệt, hôm nay rất cám ơn cậu.”

Tần Triệt nhặt một tờ giấy trên mặt đất lên, viết số điện thoại của hắn, đưa cho anh. Anh nhẹ nhàng đẩy trang giấy ra, cười với hắn rồi vội vã rời đi. Anh chỉ muốn trở về nằm ngủ.

Anh chẳng quan tâm đã cứu ai. Cho dù là ai, anh cũng sẽ cứu, không phải cứu vì muốn được đền đáp.

Anh vào phòng, không khí trong chuồng chim bồ câu mát rượi. Anh thấy trên bàn còn mấy chiếc bánh bao, cầm lên, nhét vào miệng ăn ngon lành.

Anh nằm trên giường, ngửi thấy mùi hương của Liên Sinh, yên tâm chìm vào giấc ngủ.

Hết chương 1


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.