Không Thể Động

Chương 15



Không thể động –

Tác giả: Phong Lộng

Edit: Nguyệt Cầm Vân

Lực chú ý của Chu Dương lập tức tập trung lên người đối tượng duy nhất còn ở lại trong phòng khách.

Ly Úy ngồi dậy từ trên ghế sô pha, tránh né ánh mắt thăm dò khiến người ta phải run rẩy, cầm lấy một quả táo xanh rồi dùng tay áo lau mạnh, chìa tay về phía sau sô pha.

“Xong việc rồi? Ăn quả táo đi.”

Quả táo được tiếp nhận, nhưng không lập tức đưa tới bên miệng. Chu Dương tỉ mỉ ngắm nghía, chăm chú quan sát Ly Úy đang quay sống lưng thẳng đờ về phía mình.

“Em muốn rời khỏi anh?”

Ly Úy cúi đầu xuống thật thấp.

“Ly, trả lời anh.” Chu Dương dùng ngữ khí bình tĩnh để hỏi: “Tại sao?”

Người ngồi trên sô pha gắng sức để bản thân chìm thật sâu vào trong đệm ghế, càng cúi đầu xuống thấp hơn. Ly Úy phát hiện Chu Dương đang chầm chậm đi vòng về phía trước, nghiêng đầu sang một bên.

Đủ loại tư vị phức tạp từ dưới đáy lòng dần dần gia tăng, bốc lên cuồn cuộn, tựa như một món ăn dùng đủ thứ gia vị thượng đẳng nhưng lại bị người nấu ước lượng sai be bét.

Chu Dương đi vòng ra đằng trước Ly Úy, khuỵu xuống trước mặt cậu, nâng cằm cậu lên: “Anh làm gì sai sao?”

Ly Úy mờ mịt nhìn vào mắt hắn, có một khoảnh khắc cậu thật sự muốn nhảy dựng lên, chỉ vào sống mũi Chu Dương mà hét lớn “Người anh yêu căn bản không phải là tôi, mà là một Ly Úy khác! Anh không phải người yêu của tôi, chỉ là người yêu của Ly Úy trong quá khứ! Sai lầm lớn nhất của anh chính là đã xem tôi trở thành cái người Ly Úy mà anh yêu thương kia! Anh khiến cho tôi phải khó chịu, chột dạ, đố kị, thấp thỏm, bất an! Chu Dương anh là tên khốn nạn!”

Một chuỗi mắng chửi nghẹn lại trong cổ họng không thể phun ra được, Ly Úy dùng ánh mắt vừa vô tội vừa phức tạp nhìn thẳng vào đôi mắt bình tĩnh thâm sâu tựa mặt biển rộng mênh mông của Chu Dương, nghiến răng nghiến lợi, gắng sức mở miệng, nhưng kết quả lại chỉ vô lực nói ra được một câu cuối cùng mang tính tổng kết, khiến người ta không biết nên khóc hay nên cười: “Chu Dương anh là tên khốn nạn…”

Chu Dương nhìn khuôn mặt đau khổ đang vùng vẫy đấu tranh của Ly Úy, hắn chỉ lẳng lặng nhìn cậu, tựa như tất cả mọi sự thống khổ của cậu, Chu Dương đều biết rất rõ, sâu sắc lĩnh hội.

Tình ý ấm áp như ánh dương quang trong mắt Chu Dương rất lâu vẫn chưa tiêu tán, thẳng tới khi Ly Úy tựa hồ bị loại ánh mắt như có thực thể này bắt giữ đến không còn đường phản kháng, ngay cả đường nhìn cũng không thể dời đi, Chu Dương mới duỗi hai tay ra, nhẹ nhàng ôm cậu vào trong lòng.

“Em nói phải, anh là tên khốn nạn.” Chu Dương đặt trán mình lên trán cậu, nhắm mắt lại thấp giọng thì thầm: “Anh là một tên khốn nạn tội ác tày trời, anh thật xin lỗi.”

Ngay sau đó Ly Úy hoảng sợ phát hiện, té ra ban nãy cậu vẫn chưa bị bắt giữ hoàn toàn, còn có một chút khoảng không để khẽ vùng vẫy giãy giụa. Nhưng sau khi nghe được mấy lời thì thầm tựa thần chú này của Chu Dương, cuối cùng cũng triệt để đánh mất sự tự do.

“Chu Dương…” Cậu ôm siết lấy Chu Dương, vùi mặt mình vào bờ vai dày rộng của Chu Dương.

Thôi được rồi, những quá khứ và hiện tại nhàm chán kia, kẻ này hay kẻ khác, cũng đều lãng quên cả đi.

Bỗng dưng cậu được hưởng thụ nhiều thứ như vậy, còn phiền não cái gì? Chu Dương là một kẻ tốt như thế, khiến người ta phải động lòng như thế, cho dù chỉ có thể chiếm giữ được một phần nghìn của người đàn ông này cũng đã là sự ban ân của ông trời, cậu còn bất an cái gì?

“Chu Dương, tôi không thể biến thành Ly Úy của trước đây. Tôi không làm được. Anh thất vọng sao?”

“Em có thể yêu tôi như Ly Úy của trước đây sao?”

“Có thể.” Ly Úy nghiêm túc trầm ngâm một hồi lâu, chậm rãi gật đầu: “Tôi nhất định có thể.”

Chu Dương mỉm cười: “Tôi chỉ cần em yêu tôi.”

Ly Úy khẽ giọng nói: “Tôi yêu anh.”

“Vậy… cởi đồ ra.” Hắn thổi khí bên tai Ly Úy, ra chỉ thị đầy mê hoặc: “Ngay bây giờ.”

Ly Úy ngạc nhiên nhìn hắn, bị dục vọng hừng hực trong đôi mắt hắn làm giật mình như phải bỏng.

“Đây là phòng khách…” Miệng tuy nói như vậy, ngón tay thon dài đã không kìm được mà tuân theo mệnh lệnh, trượt đến cổ áo sơ mi.

Khuy áo trên cùng, dưới ánh mắt chăm chú hàm cười của Chu Dương trở nên nóng rực. Ly Úy nỗ lực giao chiến với chiếc khuy áo bỗng nhiên trở nên thật khó đối phó.

“Ly,” Chu Dương khẽ nói: “Trực tiếp xé.”

Cậu lại ngẩng đầu, nhìn Chu Dương bằng ánh mắt kinh hoàng như đứa trẻ, hai tay bỗng nhiên dùng sức xé ra hai bên, khuy áo sơ mi bật tung ra, nảy trên mặt thảm thật dày.

Khuôn ngực trắng ngần mang theo không ít vết sẹo nho nhỏ, trần trụi hiện ra dưới ánh mắt tán thưởng của Chu Dương.

Nụ cười bên môi Chu Dương càng đậm hơn, tôn quý như chúa tể linh hồn. Hắn nhẹ vuốt lên, đặt môi hôn, còn buông lời tán thưởng.

“Rất đẹp.”

Hai chữ đơn giản, lại tựa như linh dược nhen lên tất cả tình cảm mãnh liệt của Ly Úy. Cậu nghiêng người về phía trước, tha thiết hôn lên bờ môi Chu Dương. Tất cả mọi thứ của Chu Dương đều ngọt ngào như vậy, chính là ngọn nguồn của tất cả mọi thứ mà cậu chờ mong.

Mang theo sự nhu thuận như đứa trẻ, Ly Úy để Chu Dương cởi quần dài của cậu xuống. Từng sự ràng buộc thế tục lần lượt rơi xuống đất qua bàn tay của Chu Dương, Ly Úy khẽ thở dốc.

Thân thể đã trần trụi, cậu biết rất rõ đây chính là phòng khách, giữa ban ngày ban mặt.

Nhưng Chu Dương đủ để trở thành lý do của bất kỳ hành động điên cuồng nào, cậu sâu sắc khát vọng được Chu Dương ôm.

“Ưm…” Ngửa cổ về phía sau buột ra một tiếng rên rỉ yếu ớt, Ly Úy sa vào cơn lốc xoáy ái tình vĩnh viễn cũng không muốn tỉnh lại.

Ngón tay chuyển động trên người, nhẹ nhàng khéo léo xoa niết, đầu lưỡi phóng đãng săn sóc, tất cả mọi thứ đến từ Chu Dương đều hoàn mỹ kỳ diệu. Hai chân bị nâng lên chầm chậm, Ly Úy cảm nhận được vật thể cứng rắn dâng trào ngay lối vào.

Thời khắc bị kéo căng, cậu dồn dập phát ra tiếng rên rỉ trầm khàn. Thông đạo chật hẹp bị khuếch trương từng chút một, từng nếp nhăn dãn dần ra, gân mạch đập thình thịch của Chu Dương lấp đầy cậu, cũng tựa như ánh mắt của Chu Dương khiến cậu không thể thở nổi.

“Ô…”

“Khiến em phải khóc cầu tha thứ, được không?” Từng đợt va chạm thật sâu càng lúc càng mãnh liệt, Chu Dương kề bên tai cậu hỏi.

Ly Úy nhíu mày, mái tóc ướt đẫm mồ hôi theo từng hồi luật động liều mạng mà bay múa giữa không trung.

“Ưm ưm… A… A!”

Dục vọng của Chu Dương một khi phát động thì không thể vãn hồi, quả thực hệt như đã bị cấm dục nhiều năm. Ly Úy trên ghế sô pha bị hắn lật qua lật lại, dịu dàng mà chuyên chế thử nghiệm đủ loại tư thế, cái nọ so với cái kia lại càng khó khăn hơn.

Mỗi lần khí quan hơi mềm xuống được rút ra từ sâu trong thân thể đều mang theo dịch thể bạch trọc, lần nào Ly Úy cũng tưởng rằng đã là lần cuối cùng, nhưng lần nào Ly Úy cũng đánh giá thấp dục vọng cùng sự điên cuồng của Chu Dương.

Đến cuối cùng, rốt cuộc Ly Úy cũng hiểu được lời mà Chu Dương đã nói lúc ban đầu là thật. Nội vách bị chà xát quá độ, thắt lưng sắp gãy cùng sự dịu dàng và cường ngạnh mâu thuẫn của Chu Dương khiến cậu chịu không nổi mà bật khóc, vừa khóc vừa rên rỉ đứt quãng: “Chu Dương… Chu Dương anh là đồ vô lại…”

Chu Dương đang một lần nữa đĩnh thân tiến vào, sau mấy hồi trừu sáp mạnh mẽ, hắn tà mị bật cười: “Ai nói không phải đâu?” Hắn bổ sung: “Trước kia mỗi lần em cào xước lưng anh, anh đều dùng biện pháp này để giáo huấn em, thẳng đến khi em cầu xin tha thứ hoặc ngất đi mới thôi.”

Nghe xong lời Chu Dương nói, Ly Úy không cầu xin tha thứ.

Cậu ngất đi.

__Hết__

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.