Không Thể Không Yêu

Chương 2



"Ê, con mèo nhỏ kia thế nào rồi?" Julian đang ngồi ăn đậu hoa* vừa mới mua, vui vẻ hỏi.

"Thế nào là thế nào, biết quái gì!" Trời ơi cái loại mềm mềm trắng trắng không rõ gốc tích kia mà cũng ăn được—-

"Gì? Chẳng phải mày vẫn phái người đi giám sát mèo con sao?" giọng điệu rõ vẻ hồn nhiên...

Úy Ngự chỉ hận không táng vào cái khuôn mặt giả ngô giả ngây kia 1 phát "Liên quan gì đến mày?"

"Gia cảnh thằng bé thật đáng thương, lại bị Hứa thiếu gia anh chặt 1 đường tài lộ, aizzz" Julian lắc lắc đầu, ra chiều thương cảm.

"Cút đê, muốn chết à?" Úy Ngự lớn tiếng quát, tiếp tục vùi đầu vào mớ văn kiện dày cộp đang giải quyết dở dang.

Đúng lúc này Trí Tấn bước vào, ghé tai Úy Ngự nói gì đó khiến mặt hắn đại biến rồi trầm giọng hỏi lại: "Anh biết phải làm gì chứ?"

"Người kia..."

"Đánh xong mang nộp cho cảnh sát. Còn thằng nhóc thì mang về đây cho tôi..."

*******************

Thừa Hạo ngồi trên giường quả thật đầu óc mờ mịt, trống rỗng không nghĩ nổi cái gì nữa. Người đàn ông tai to mặt lớn kia đang ở trong phòng tắm, hứng trí gào thét mấy bài hát thường được bọn say rượu ông ổng, thật khủng khiếp!

Làm sao mới giàu nổi đây?

Nghĩ tới chuyện lát nữa ông già mặt đầy sẹo lồi kia ra nhìn cậu đến chảy dãi, Thừa Hạo sợ run cả người.

Làm thế nào mà mọi chuyện lại đến nông nỗi này?

Thế là trước giờ chưa bao giờ cậu nảy ra cái ý tưởng này. Bữa trước bị 1 khách hàng ở quán rượu cậu làm thêm giở trò sàm sỡ 1 tí, Thừa Hạo mới chợt nhận ra "chuyện này" cũng có thể giúp cậu kiếm tiền.

Trong cổ họng Thừa Hạo đột ngột trào lên... Nếu giờ mà đổi ý, nếu giờ mà trốn quách đi... Có còn kịp không? Mình đây, Hạ Thừa Hạo có túng quẫn đến nỗi phải vì tiền làm chuyện này không? Có lẽ vẫn còn cách khác để kiếm 1 khoản tiền lớn trong 1 khoảng thời gian ngắn... Nhưng cách nào đây?

Đầu cậu đã muốn đặc quánh như nồi hồ dán.

Một lần 2 ngàn tệ, đêm "đầu tiên" giá đặc biệ 5 ngàn đó. =))

Vậy đâu có ít, như vậy 1 tuần cũng kiếm được hơn 1 vạn còn gì. (em nó tưởng nó là siêu nhân các bạn ạ ) Đúng là điếc không sợ súng =)) )

Nghĩ tới đây cậu sợ run người, mắt đã có điểm ầng ậng nước.

Lão già kia tắm rửa xong đi ra nhìn hắn cười hề hề :"Bé con đáng yêu quá đi thôi. Vẫn còn đang đi học hả?"

Thừa Hạo nhìn cơ thể khủng bố của hắn dần dần tiến lại vô thanh vô thức mà run run nhắm mắt lại.

Nặng quá... Không khí để thở đều bị hắn hút hết... Mùi vị trong miệng thật tởm lợm... Lại còn sờ loạn cậu...Độtnhiên lại nhớ tới Hứa Úy Ngự. Hơi thở của hắn thật sạch sẽ, tươi mát, còn có hương thơm nhàn nhạt trên người... Thân thể nhìn mảnh khảnh nhưng thật rắn chắc...

Giờ mà cái người đang nằm trên người mình đây là hắn thì cũng không tệ...

Haha, mẹ nó, nghĩ ngợi cái gì không biết nữa...

Thừa Hạo cố ép mình nhắm mắt lại, đừng khóc, đừng khóc... khóc có được 5 ngàn tệ không thì hẵng khóc...

Có tiếng đập cửa.

"Kiểm tra phòng!"

Lão kia như bị kim châm vào mông, mặc vội quần áo vào rồi nói với Thừa Hạo :"Nhớ nói là em trai anh nha." Đoạn, lảo đảo chạy ra mở cửa.

Một toán người ập vào, giọng lành lạnh, nghiêm khắc: "Chúng tôi được báo nơi này có giao dịch mãi dâm phi pháp. Đề nghị lấy chứng minh nhân dân ra. Khẩn trương!"

Thừa Hạo hoảng sợ ngồi phịch xuống. Trước giờ cậu chưa gặp tình huống này bao giờ nên có điểm ngây ngốc, đến khi nghĩ thông lại muốn chạy trốn ngay. Kiểu này mà bị báo về trường thì cứ gọi là xong luôn.

Vừa đứng dậy đựng chạy, cậu đã bị 2 người kẹp 2 bên tha ra ngoài.

Thừa Hạo tuyệt vọng, chân đấm tay đá thật loạn đả trong tuyệt vọng nhưng 2 người kia quả thực thân thủ không tồi đi, cậu có làm gì vẫn phăm phăm đưa cậu đi. Một lúc sau cậu lại được đặt trên vai vác đi. (khổ thân em nó =)), như con lợn, hết tha rồi vác).

Lúc này mới nhận ra, Thừa Hạo sửng sốt: "Trí... Trí Tấn."

Quả nhiên đến khi bị ném xuống đất thì trước mắt cậu chính là Hứa Úy Ngự.

Vẫn y như lần đầu gặp mặt, ánh mắt Úy Ngự lạnh như băng chiếu vào cậu. Nhưng Thừa Hạo nhìn thấy hắn lại có vẻ yên tâm, dù sao thì tên kia sẽ không đem giao cậu cho cảnh sát là được.

"Khi đó nhìn cậu kiên trinh lẫm liệt lắm mà, không có nhìn ra là dân bán "cái kia" nha." Úy Ngự ngồi trên ghế nhướng mắt nhìn xuống cậu đang ở dưới đất.

Thừa Hạo cổ họng giật giật, muốn phản bác gì đó rốt cuộc lại chả biết nói gì, quay đầu nhìn ra cửa sổ.

Úy Ngự tưởng đâu cậu sẽ nhảy dựng lên, chửi bới cào xé chi đó. Thực ra hắn biết cậu trong sạch, nói vậy chỉ để hạ nhục chút thôi.

"Cậu thiếu tiền đến thế sao?"

Gật gật đầu.

"Ngay cái loại nhũn nhèo như lão già kia cậu còn bán, tôi thì sao?"

Trừng mắt nhìn hắn nửa ngày, cuối cùng cậu cũng trả lời, âm điệu có chút khàn: "Ra giá bao nhiêu?"

Úy Ngự quả thật shock hết lần này đến lần khác.

"Thế cậu nghĩ cậu đáng bao nhiêu?"

Để coi, sửa lại máy tính, nâng cấp phần mềm đồ họa, đã mất 5 ngàn rồi, lại còn nộp học phí...

"Một vạn... rưỡi..."

"Dân mới vào nghề mà cao giá thế sao? Cậu nghĩ cậu là ai?""Là... một ... một tuần." Thừa Hạo lí nhí đáp lời, không dán ngẩng đầu lên nhìn người trước mặt.

"Thế còn tạm chấp nhận được. Nhưng mua hàng trước hết phải dùng thử coi sao đã."

Thừa Hạo kinh hoàng ngẩng đầu lên. Úy Ngự nhìn kĩ thấy không những khuôn mặt cậu ửng hồng mà đôi mắt cũng có điểm đỏ lên.

"Đừng lo, có làm ngay đâu. Nơi này khung cảnh quá kém. Giờ Trí Tấn sẽ đưa cậu đến một nơi. Trong vòng 1 tuần cậu phải ở lại nơi đó. Bỏ đi sớm trước thời hạn là bị trừ tiền có hiểu chưa?" Úy Ngự tiếp tục nói cái giọng mấy bà buôn cá. Nghĩ đến chuyện hắn mới hỏi 1 câu mà thằng nhóc kia gật đầu bán cái rụp, trong lòng hắn có chút không thoải mái.

Thừa Hạo miễn cường gật đầu, gọi điện báo cho Chí Huyễn mình sẽ ở nhà bạn viết phần mềm.

"Biểu hiện tốt lắm. Có lẽ sẽ được kéo dài hợp đồng."

"Kéo... kéo dài hợp đồng?" Thừa Hạo kinh sự thối lui mấy bước.

"Không muốn sao? Hay muốn thay đổi khách hàng?" Úy Ngự cười cười, tay gõ gõ bàn "Trí Tấn!"

"Hứa tiên sinh!" Giật cả mình, thân hình to như con voi vậy mà đến đi nhanh đến thần kì.

"Dần cậu ta đến Hoa... Không, đến chỗ cậu ta sẽ đảm nhiệm chức vụ vừa được giao."

Trí Tấn có điểm kinh dị nhưng vẫn thực cung kính đáp lại :"Vâng!" rồi hướng Thừa Hạo nói:" Hạ tiên sinh, mời!"

Tiên sinh? Thừa Hạo cười cười tự mỉa mai bản thân...

******************************************

Trí Tấn dẫn cậu đến 1 căn phòng thực thanh nhã, không có chút nào sa hoa, diêm dúa như cậu tưởng. Đây cũng chính là phong cách cậu ưa thích. Có lẽ cậu vẫn chưa hiểu hết được thằng cha Hứa Úy Ngự này.

Trong phòng cực kì sạch sẽ, gia cụ cũng tinh giản hết mức có thể, máy tính cũng đã đặt trong thư phòng. Cỏ thể nhận thấy Úy Ngự tuy là người của công việc nhưng cũng rất biết coi trọng việc nghỉ ngơi của bản thân, không mang công việc vào phòng ngủ. Cái phòng ngủ này bắt mắt nhất chính là cái giường KINGSIZE (xài lại câu cảm thán của 1 bạn nào đó :"Các anh công đều sắm cho mềnh 1 cái KINGSIZE từ đầu" =)) ). Thừa Hạo nhìn đến cái SIZE của cái giường này thì liên tưởng ngay đến cuộc sống thối nát của chủ nhân nó rồi mắng tiếp hắn là đồ sắc lang dâm ma. Kỳ thực Úy Ngự oan uổng quá, hắn mua cái giường này chẳng qua vì thói quen ngủ có phần không an ổn, lăn qua lăn lại khiến hắn dễ ngã xuống đất mà thôi. (Lam tỉ, ko cần phải bênh gà nhà đến thế nha =)) )

Trí Tấn đã đi từ lâu. Căn phòng này cư nhiên không nhỏ nhưng nhìn không thấy bóng 1 người hầu. Đám giúp việc, trợ lý quanh Úy Ngự quả thật chả khác gì ninja, chưa bao giờ xuất hiện trước mặt chủ nhân nhưng gia sự đâu vào đó. Úy Ngự thích như vậy, hắn không muốn cuộc sống riêng tư bị người khác quấy rầy.

Chính vì thế, việc hắn mua Thừa Hạo 1 tuần lại đưa cậu về nhà chứ không phải đưa đến biệt thự HOA ĐÌNH như mọi lần làm cho Trí Tấn cực kì kinh ngạc. Hắn tất nhiên thấy lạ nhưng lại là kiểu người ngậm miệng ăn tiền điển hình nên cũng không có nhiều chuyện.Thừa Hạo không nghĩ đến bản thân đang gặp "nguy hiểm" ngảy phóc lên giường mà nằm. Vốn nghĩ lúc này khẩn trương quá mà đau hết cả dạ dày nhưng vừa lên giường ngồi 5′ mí mắt đã trĩu lại, rồi mới không cưỡng lại nằm xuống ngủ đến chết đi sống lại.

Cho nên lúc Úy Ngự về đến phòng thì hình ảnh đập vào mắt hắn là thằng nhóc mà hắn vừa mua kia đang nằm ngủ say sưa, quần áo chưa cởi, chân đạp vào chăn để lại vết đen đen.

Sạch sẽ! Hắn là kẻ cuồng sạch sẽ a! Lên giường hắn mà không thay quần áo, tắm rửa sạch sẽ, bẩn hết cả rồi còn đâu.

Phản ứng đầu tiên của hắn là nắm cổ áo Thừa Hạo mà lay "Đứng lên!"

Thừa Hạo đang cơn buồn ngủ mở hé 1 mắt nhìn hắn rồi nhẹ hừ giọng như làm nũng "Ư... đừng nháo..."

Thanh âm cúi đầu nhè nhẹ, nghe thật mê người...

Rồi lại dựa vào lòng hắn ngủ tiếp.

Úy Ngự trừng mắt nhìn Thừa Hạo nửa ngày rồi không biết làm sao đành ôm cậu đến bồn tắm, mở nước lạnh xối thẳng vào người con heo ngủ kia.

~*~

Úy Ngự trừng mắt nhìn Thừa Hạo nửa ngày rồi không biết làm sao đành ôm cậu đến bồn tắm, mở nước lạnh xối thẳng vào người con heo ngủ kia.

Tuy đang là mùa hè nhưng Thừa Hạo vẫn bị luồng nước lạnh lẽo kia khiến run bắn, lát sau đã tỉnh hoàn toàn.

"Tỉnh chưa?" Úy Ngự từ trên cao nhìn xuống thấy Thừa Hạo đang ngượng ngùng nhìn sàn nhà tắm bất giác khiến tâm tình hắn có phần vui vẻ hơn.

Thừa Hạo trừng mắt nhìn người kia, có phần ngây ngốc không hiểu sao mình đang nằm trên giường lại lăn được vào đây.

"Mẹ cậu không có dạy cậu chưa tắm rửa thì không được lên giường sao?" Úy Ngự đưa tay lột quần áo cậu "Tới đây, tôi tắm cho."

"Không..." Bị Úy Ngự chế trụ trong lồng ngực, Thừa Hạo toàn thân thốt nhiên co rút, bàn tay theo bản năng nắm chặt dây lưng.

"Dám nói không?" Úy Ngự nắm lấy thắt lưng gầy của cậu, 1 tay giật mạnh đã xả quần bò cậu đến mắt cá chân "Đừng quên trong vòng 1 tuần cậu từ đầu đến chân đều là của Hứa Úy Ngự tôi đó."

Thừa Hạo cắn môi, hai tay vẫn kiên quyết che chỗ cần che.

Khuôn mặt có phần đề phòng thái quá làm Úy Ngự khó chịu. Đã muốn bán cho tôi cậu lại còn không nguyện ý phụng bồi sao?

"Cởi quần ra."

Thừa Hạo ngoan cố giữ chặt quần lót, đầu càng cúi thấp.

"Muốn tôi cởi dùm sao?"

Cậu sửng sốt 1 chút, nâng đầu nhìn hắn, ánh mắt tràn đầy khuất nhục, chậm chậm đưa tay kéo quần lót xuống song le tay vẫn tiếp tục ... che. =))

Úy Ngự tức điên người. Cùng làm chuyện này với hắn mà cậu ủy khuất vậy sao? Cái lão già dê kia còn bán được tại sao ở trước mặt hắn lại ra vẻ không tình không nguyện?

"Cởi quần áo của tôi luôn đi." Hắn lạnh lùng ra lệnh.

Thừa Hạo do dự 1 chút rồi cũng đưa tay cởi từng nút từng nút trên bộ đồ Tây trang của hắn. Úy Ngự có bộ ngực rất láng mịn (máu mũi bắt đầu chảy), thật không giống mấy người nước ngoài lông lông lá lá phát khiếp. Trên mình hắn hội tụ đủ những đường cong đẹp mắt, cơ bắp rắn chắc hữu lực nhưng nhìn không dọa người như các tuyển thủ thể hình. =))Kéo dây lưng Úy Ngự ra, Thừa Hạo khẩn trương nuốt nước bọt (chị nuốt cùng em nè Hạo Hạo =)) ), tay khẽ run run. Việc cởi quần dài của người trước kia làm mặt cậu nóng lên như thể bị hơ trên bếp lò, cuối cùng đành chọn cách nhắm mắt lại rồi kéo đại xuống.

"Lại đây, đừng có đứng xa vậy."

Thừa Hạo tiến tới 2 bước, cơ hồ đã nằm gọn trong ngực Úy Ngự, trong mũi đã ngửi thấy mùi hương đầy vị thản nhiên trên người hắn, cậu bắt đầu hít thở không thông.

"Hôn đi!"

Ha! Cậu thở phào nhẹ nhòm, vẫn cứ tưởng phải làm mấy trò BLOW JOB và vân vân mây mây, những kẻ có tiền chẳng phải luôn muốn mấy cái trò bệnh hoạn loại này sao? Vậy mà... chỉ "hôn" thôi...

Mặt ngốc ngốc ngẩng lên, cậu từ nhỏ đến lớn đâu có hôn qua người nào, kinh nghiệm nói trắng ra là chả có tí gì. Vì vậy, chỉ biết vụng về chạm vào môi Úy Ngự, khiến 2 bờ môi cọ sát 1 hồi. Chừng lát sau thấy Úy Ngự không có phản ửng gì lại cẩn trọng vươn đầu lưới ra ngoài liếm liếm.

Dời ơi, trên đời có người ngây thơ thế này sao? Tuy rằng cái kiểu động chạm đơn thuần này vẫn khiến hắn có phản ứng nhưng mà...

Úy Ngự mất cả kiên nhẫn, giành thế chủ động, đưa tay đỡ gáy Thừa Hạo,dùng sức ấn đầu cậu về phía mình, há miệng, đưa đầu lưỡi mỏng tiến vào khoang miệng cậu. Đầu lưỡi kia nhanh chóng khiêu khích được Thừa Hạo mở khớp hàm, thần tốc tiến quân, đảo 1 vòng qua khoang miệng ấm áp rồi mới bắt lấy đầu lưỡi đang run sợ trốn tránh kia mà dùng sức mút vào.

Bờ môi của cậu ẩm ướt, mềm mại. Tuy có phát ra hơi thở mang nam vị nhưng nhâm nhi thưởng thức vẫn ngọt ngào mê người. Khoang miệng cùng đầu lưỡi càng thêm ngọt chỉ khiến hắn nhục vọng dâng trào. Úy Ngự càng hôn sâu, miết vào cằm Thừa Hạo khiến miệng cậu mở hết cỡ, mặc cho kẻ kia khai phá mọi nơi, mọi chốn. Một sợi chỉ bạc theo khóe miệng 2 người trào ra.

Thừa Hạo gục vào ngực Úy Ngự, tim đạp thình thịch. Trừ bỏ việc để Úy Ngự hôn cùng sờ mó lung tung cái gì cậu cũng không biết.

Tay Úy Ngự lướt qua hông cậu, qua ngực rồi ôm cả người cậu đặt lên giường.

"Bám chặt vào thắt lưng tôi." Nhỏ giọng nói xong, Úy Ngự mới phát hiện giọng nói chính mình bất giác đã khàn khàn.

Thừa Hạo mất hết cả sức lực, cố sống cố chết đưa chân quấn quanh vùng eo cường kiện của hắn.

Dục vọng cường ngạnh đặt ngay cửa vào của nụ hoa kia khiến Úy Ngự 1 phen giật giật, trong người 1 trận khô nóng bốc ra khó kiểm soát nổi. Trong lòng ngực hắn, hơi thở của cậu cũng dần trở nên nặng nề.

Khó khăn ngăn chính mình trực tiếp 1 hơi đi vào, Úy Ngự nâng hông cậu cao hơn, cúi người vươn đầu lưỡi tham nhập huyệt đạo phấn hồng kia.

Thừa Hạo cả kinh hổn hển thở dốc, thân thể vặn vẹo bất an như muốn trốn chạy. Úy Ngự lại càng gia tăng tốc độ "Không cần lộn xộn."

Nơi đó đã có phần trơn bóng nhờ nước bọt, Úy Ngự mới đem cậu kéo lại cho đến khi phần eo hai người ngang bằng nhau. Trong cơn kích tình, thân thể cậu đã nhiễm 1 tầng ửng đỏ, hơi thở nặng gấp đầy sắc tình, Úy Ngự mê mải thưởng lãm, đoạn dùng đầu lưỡi vẽ nhẹ trên thân hình mê người kia.Thừa Hạo run rẩy, loại bỏ sự sợ hãi vẫn còn 1 loại cảm giác mà cậu chưa thể gọi tên.

"Quấn chặt chân vào!"

Thừa Hạo làm theo, thốt nhiên phát giác cự vật kia sát cạnh mình có phần nóng đến dọa người.

Úy Ngự chậm rãi ma sát, hài lòng thấy dục vọng của Thừa Hạo trên bụng mình cũng dần dần đứng lên, lại thêm khuôn mặt cậu thoắt xanh thoắt trắng, lúc mê loạn khi lại kinh hãi.

Đem đầu dục vọng hơi hơi đi vào, Úy Ngự nhìn khuôn miệng đang há to vẻ ngạc nhiên tột bậc, lòng cảm thấy 1 nỗi khát khao cùng đắc ý khôn tả.

Rất muốn vào... nhưng không thể quá gấp gáp.

Hắn nhẫn nại theo con đường đã được mình bôi trơn lúc nãy, từng chút từng chút đẩy chính mình đi vào.

Thừa Hạo thấy đau muốn chết, thân thể run rẩy kịch liệt, chờ dục vọng của Úy Ngự đi vào hết, cả 2 đầu đã đầy mồ hôi, hào hển thở dốc.

Vách tường mềm mại phía trong khẽ co giật 1 cái làm Úy Ngự thiếu chút nữa vì khoái cảm mà không nhịn được. Thân thể này đây, so với hắn tưởng tượng lúc đầu còn hơn ngàn vạn lần.

Thừa Hạo nhíu nhíu mi, cố vượt qua cảm giác khó chịu khi dị vật xâm phạm.

Trán sắp nứt ra vì đau đớn, cậu thống khổ vặn vẹo thân thể, nghĩ rằng thế sẽ dễ chịu hơn không ngờ vật trong người cậu lại va chạm mạnh mẽ dị thường.

Cảm nhận rõ hơn hết vật đang chôn sâu phía sau mình có bao nhiêu lửa nóng, Thừa Hạo thất hồn nắm chặt bả vai Úy Ngự, sau vài ba lần trừu sáp cuối cùng đau đớn lại mang theo khoái cảm, âm thanh kiều mị dần dần cũng phát ra từ miệng cậu.

Đem người trong lồng ngực mình đè mạnh lên tường (vâng từ giường em nó đã chuyển sang tường =A=), Úy Ngự mãnh liệt thâm nhập. Tuy cũng có phần lo lắng cho cơ thể cậu gầy nhỏ nhưng thứ đang kẹp chặt hắn lại khiến hắn mất đi cái tình cảm thương xót ủy mị đó ngay, hết lần này đến lần khác vong tình ra vào.

Thừa Hạo chỉ có thể rên rỉ khiến dục vọng của Úy Ngự chỉ có tăng chứ không có giảm. Thân thể cậu không ngừng lay động như thể tìm tư thế ít khó chịu nhất, sự ma sát trong ngoài mang đến 1 khoái cảm kì lạ, đành xuôi theo cảm xúc này mà để mặc hắn tùy ý tấn công ngày càng kịch liệt.

"A................. Chậm........... Chậm 1 chút.......... A—————–"

Cùng cơ thể nhỏ bé này va chạm đến khoái hoạt đến mức này là điều Úy Ngự chưa bao giờ tưởng tượng đến. Hắn giờ này đã mất kiểm soát hoàn toàn, thứ kia hay đến chính bản thân hắn ngày càng đòi hỏi nhiều hơn. Úy Ngự đưa hai tay nắm chặt bờ eo nhỏ, lắc lư điều chỉnh vị trí 1 chút rồi va chạm mạnh mẽ hơn nữa.

Thừa Hạo rên rỉ nhưng cơ hồ không thốt ra nổi lấy 1 chữ.

"Ư................... A................."

Luật động đã đến cực hạn, Úy Ngự cuồng loạn lay động cả trong lẫn ngoài, đi vào 1 lần sâu nhất, cuối cùng tại nơi ấm áp kia 1 hơi phóng ra, tinh dịch của Thừa Hạo lúc này cũng đồng loạt vấy đầy lên bụng hắn, dấu vết dâm mĩ không tả nổi.Mất đi xúc cảm mãnh liệt chống đỡ, Thừa hạo gục trên người Úy Ngự, hào hển thở...

"Bảo bối..." Úy Ngự nâng cằm cậu lên, hôn lên cái miệng nhỏ nhắn đáng yêu, khiêu khích cậu thẳng đến khi cả 2 hô hấp hỗn loạn mới buông ra.

"Anh..." nhận ra thứ vẫn chưa rút ra khỏi người cậu 1 lần nữa đứng lên, Thừa Hạo không khỏi hoảng hốt trừng mắt nhìn.

"Không muốn nữa sao?" Úy Ngự nở nụ cười mê hồn, khe khẽ gặm cổ cậu.

"... Tôi... tôi mệt...." Thừa Hạo nuốt nước bọt cái ực. Phía sau đột ngột phình to thêm khiến tim cậu lại càng tăng tốc.

"Nhưng tôi thì 1 chút cũng không có mệt." Vẻ mặt tươi cười của Úy Ngự không hề thay đổi, dùng ánh mắt nhắc nhở cậu về quan hệ hiện tại giữa hai người.

Thừa Hạo là lần đầu tiên mà làm nên chỉ 1 chút đã đau nhức chịu không nổi, nhưng thốt nhiên nghĩ đến thân phận được người ta bao nên đành nín nhịn, chuẩn bị nghênh tiếp hiệp 2.

"Không muốn nhìn tôi sao?" Tiếng nói trầm thấp không coi thái độ phản đối của cậu ra gì.

Thừa Hạo hoảng hốt mở bừng mắt, chạm ngay phải ánh mắt thâm thúy khiến tim cậu được dịp lại nảy lên.

Từ trong đi ra, cự vật của Úy Ngự chầm chậm rút ra rồi đột ngột 1 nhát thâm nhập thập sâu.

Thừa Hạo thét ""A" 1 tiếng, tự cảm nhận vật kia đã đánh trúng điểm nhạy cảm nhất. Cậu he hé miệng hít không khí vào, ánh mắt đẫm lệ nhìn vào Úy Ngự.

Úy Ngự mỉm cười, tiếp tục vài lần "ra chậm vào nhanh" để xác định chính xác "vị trí" kia mới đổi tư thế, cánh tay nâng chân Thừa Hạo lên rồi mới nhanh chóng tiến công.

Tư thế này xem chứng không được tự nhiên nhưng vì đang đứng nên lại hết sức có cảm giác, mỗi lần va chạm lại làm cả 2 tiếp hợp chặt chẽ đến 1 ly cũng không thừa.

Úy Ngự mạnh mẽ đong đưa thắt lưng, thưởng thức biểu tình mê loạn của Thừa Hạo, lúc này ánh mắt tràn đầy hơi nước của cậu đã có chút thất thần, mở lại càng lớn, cái miệng nhỏ nhắn cũng giống như muốn hé ra, cả khuôn mặt phát ra ánh sáng kiều diễm động long người. Chính vẻ mặt này lại làm Úy Ngự kích động hơn, dùng sức đem 2 chân vốn đã được mỏ rộng kéo ra thêm 1 chút khiến bản thân mình tiếp hợp càng gần hơn.

Thừa Hạo cảm thấy ba hồn bảy vía mình đều nhanh chóng bay biến sạch, ánh mắt nhìn không rõ nữa, đầu óc trống rỗng, trừ bỏ việc Úy Ngự đang va chạm kịch liệt, tất cả mọi cảm giác đều mất hết. Mỗi lần chỗ mẫn cảm trong cơ thể kia liên tiếp bị đụng vào, cậu đều run run khớ miệng tràn ra vài tia rên rỉ rồi mới cắn chặt răng ngăn không cho mình kêu thêm.

"Vì sao lại không kêu?" Úy Ngự cắn cắn vành tai của cậu, thấp giọng hỏi.

Thừa Hạo ngậm chặt miêng. Cậu cảm thấy cái loại âm thanh đó mà cũng kêu lên được nghe chừng thật vô sỉ.

"Kêu đi, tôi muốn nghe." Thấy cậu cố nén không hé răng, Úy Ngự thay đổi tốc độ, chỉ có tăng chứ không có giảm, khiến vị trí kia bị đánh mạnh thêm 1 chút.

"A......... Ư——–" Ngọn lửa trong thân thể tán loạn khiến những tiếp rên rỉ cố nén giờ cứ bật tung ra. Hạ thân càng ngày càng bị công kích hung mãnh hơn.

"Nha........ A......" Thừa Hạo bị kích thích đến độ đầu ngửa về phía sau. Cậu sắp không xong rồi, tiếng rên rỉ ngày càng lớn, thật sự mướn bắn ra trước nhưng làm thế nào mà tên quỷ sống kia vẫn không ngừng lại.

Cuối cùng, sau vài lần đâm xuyên thật sâu dường như chạm đến nội tạng, thế công mới xem chừng chấm dứt.

Hạ thân cậu đã muốn tràn đầy chất lỏng màu trắng.

Thừa Hạo đến lần này quả thật kiệt sức, đến đứng thẳng dậy cũng không nổi, chỉ có thể mềm oặt dựa vào người Úy Ngự.

"Lại nữa."

Thừa Hạo ngay cả nói cũng chả còn hơi sức đâu, bất lực gục đầu.

"Như thế này đâu có được. Sau này làm sao lấy lòng tôi chứ?"

Không thể bước đi, Thừa Hạo vô lực nhì Úy Ngự, bất thần té xỉu.

"Quên đi, cứ từ từ. Mai còn làm tiếp, hôm nay cứ thế này đã."

Úy Ngự cảm thấy được mình thật mềm lòng, chỉ vì ánh mắt ngây ngốc như con cún con đó 1 chút mà úy khuất chính mình, khiến dục vọng kia vẫn chưa có được thỏa mãn hoàn toàn.

"Tắm nào." Trong bồn đầy nước nóng, hắn ôm lấy thân thể mềm nhũn kia, để cả 2 nằm vào bồn, còn đưa tay chà lau này nọ trên người cậu/

Đắm mình trong nước nóng, lại chạm vào thân thể đáng yêu này khiến Úy Ngự 1 phen càm nhận dịch vọng chính mình lại rục rịch.

"Thoải mái không?" Hắn đã tính nếu cậu ổn ổn thì sẽ không khách khí nha. (Lại định tiếp tục ăn cả xương em nó ạ )

Không nghe tiếng trả lời, hắn kéo gương mặt nhỏ nhắn kia lại, phát hiện cậu đã ngủ say, hai mắt nhắm nghiền.

Úy Ngự cười khổ, nếu là khách làng chơi, có phải hay không nên đánh thức thằng nhóc dậy hầu hạ mình hoặc "làm" thêm 1 lần để cậu tỉnh dậy.

Nhưng mà....

Nhìn cậu nặng nề chìm vào giấc ngủ... Bỏ đi, còn nhiều thời gian. Không bằng giờ cứ để cậu nghỉ ngơi lấy sức 1 chút đã... Bạn đang

___

(*) đậu hoa: tàu phớ hay đậu hủ

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.