Không Thể Không Yêu

Chương 3



~*~

"... trừ khi chính tôi cho phép,

cậu 1 bước cũng không được phép ra khỏi cửa lớn."

~*~

Nghe tiếng cửa đóng lại, đợi thêm vài giây để biết chắc người nọ đã đi rồi, Thừa Hạo mới mở to mắt, chầm chậm ngồi dậy. Giả vờ ngủ say thật là khó, không cần nhìn cũng biết người nọ nhìn xoáy vào gương mặt mình, chỉ 1 chút nữa thôi chắc cậu cũng không chịu nổi mà đành tỉnh dậy cho rồi.

Nhưng may mà hắn đã đi rồi.

Thừa Hạo xốc chăn lên, gục đầu nhìn xuống. Đầy người là dấu vết người kia lưu lại, nhắc cho cậu nhớ đêm qua có biết bao nhiêu kịch liệt – ngay đêm qua thôi, cậu chả khác gì 1 kỹ nữ, nằm dưới thân nam nhân luật động, rên rỉ, chói tai mà hét hết sức dâm đãng. Dùng thân thể chính mình đổi lấy tiền.

Đau đầu quá, cậu đưa tay ôm lấy đầu, chật vật đem mặt úp vào chăn đệm êm mềm.

Mình thế nào mà đến nông nỗi này hả trời? Có cách nào khác sao?

Tuy ngay từ đầu muốn "bán" cậu đã tự ý thức được mình sẽ bị vũ nhục, nhưng chính là lúc mọi chuyện diễn tiến vẫn khó có thể chấp nhận.

Cùng nhau thân cận như vậy đã xấu hổ lắm rồi, lại còn cùng là nam nhân với nhau. Cậu còn nhớ, lúc học trung học thứ cậu khinh bỉ nhất chính là gái làng chơi, trang điểm cho đẹp, cười 1 cách hạ tiện với khách hàng. Mỗi lần nói tới thì âm điệu của cậu không tránh khỏi khinh miệt. Thế nhưng, xét hoàn cảnh hiện tại đi, cậu có tư cách đó nữa hay không?

Từ từ ngồi gặm nhấm rồi đi đến nhận thức này quả tốn không ít dũng khí.

Chí Huyễn mà biết mình làm chuyện này thì... Cậu có chút khổ sở nuốt khan xuống, muốn đứng dậy mặc quần áo lại bật ngược trở lại mà ngã xuống giường. Trên người hư nhuyễn đến hết sức, thắt lưng đau đến nỗi cơ hồ không biết nó là của mình luôn. Kỳ thật người kia cũng đã không thô bạo cho lắm, không làm cho cậu bị thương nặng, thậm chí cũng không có chảy máu.

Thân thể hoàn hảo không sao. Chính là tự tôn thì mất sạch.

Nhưng may thay chỉ 1 tuần thôi. Chỉ còn lại 6 ngày là cơn ác mộng này sẽ kết thúc.

*****

"Anh sao có thể như thế chứ? Tôi bất quá chỉ ra ngoài 1 chút thôi, cũng đâu có về nhà!" Thừa Hạo lui từng bước, trong mắt tràn đầy quật cường.

"Cậu rời nơi này đi 1 bước cũng không có gì lấy ra bảo đảm cho tôi" Úy Ngự khẽ liếc Thừa Hạo.

"Từ đầu đâu có quy định này đâu?"

"Chưa nói thì giờ nói, nghe cho kĩ đây: trừ khi chính tôi cho phép, cậu 1 bước cũng không được phép ra khỏi cửa lớn." Về nhà phát hiện không có lấy 1 bóng người (ý ko thấy Hạo Hạo chứ gia nhân theo trường phái ninja của nhà anh thì sao thấy dáng =)) ), gần đây quan hệ với Lý gia thực sự không có tốt đẹp gì, lien tiếp có sự cố khiến hắn trở tay không kịp. Hắn giờ vẫn còn tâm lý "bị rắn cắn thấy cỏ động cũng thất kinh", tuy biết Thừa Hạo cũng không đến nỗi dẫn kẻ thù tới hại mình nhưng lo lắng cũng khó tránh khỏi."Lúc đó anh đâu có..." Không phản bác được gì, Thừa Hạo có chút bối rối.

"Vì cái gì mà tôi phải phân rõ phải trái với cậu?" Úy Ngự cười nhạo 1 tiếng "Tiền trao cháo múc, xong việc cậu muốn đi đâu tôi cũng không quản, cãi qua cãi lại được cái gì?"

"......" muốn táng vào cái mặt đang tươi cười kia 1 bạt tai quá >.<

"Biết mình sai chưa?"

"........."

"Hử?"

Gật gật đầu, Thừa Hạo nuốt nghẹn nhìn hắn.

"Nói sao?"

"..... Là... tôi sai rồi."

"Gì nữa?"

".....Lần sau......... không dám nữa." Hừ, bắt nạt con người ta yếu thế, quan hệ bán hàng – chủ hàng phải chăng nên nhịn 1 tí? Ta khinh!

Úy ngự vừa lòng giống như địa cười cười: "Tốt lắm, lại đây."

Tuy có sửng sốt 1 chút nhưng Thừa Hạo vẫn bước tới, chậm rãi ngồi xuống sô pha trước mặt Úy Ngự. Cười đầy vẻ sắc lang thế làm chi không biết nữa... Không thể nào đi, mẹ ơi, giờ này vẫn là ban ngày ban mặt, lại đang ở phòng khách... Thằng cha này đâu phải dạng không biết xấu hổ thế chứ?

"Ngồi xuống đây kìa!" Úy Ngự đưa tay chỉ lên đùi mình.

Thừa Hạo lại do dự 1 chút, rồi rất không tự nhiên mà hơi hơi ngồi lên đó.

Kì quái chết bỏ! Đàn ông con trai mà ngồi lên đùi cái gì? Khác nào bố ôm con. Bất quá nói thật, nhìn Úy Ngự đâu có giống ông bố chừng 40 tuổi, lại còn khuôn mặt đó... Nhìn trộm 1 cái rồi Thừa Hạo cũng hơi giật mình mà xích ra 1 chút – ngay cả râu ria trên người hắn cũng khó thấy, nhìn qua cũng giống cậu thôi.

"Ngồi thế thì nói làm gì? Thế này nè!" nói đoạn hắn thoải mái ôm cậu vào long.

Thừa Hạo bị kéo vào, hai chân mở ra coi như khóa chân hắn. (=)) em xin lỗi vì dịch bỉ)

"Anh..." Đột nhiên tiếp xúc xát xạt vậy quả có làm cho cậu 1 chút khẩn trương, vội đứng lên "...làm...... cái gì...."

Úy Ngự cười cười, trên mặt vẽ ra câu "Cậu nên biết rõ tôi muốn làm cái gì mới phải!", tay đưa vào lưng cậu sờ loạn.

"Không, không được... Trời còn chưa tối..." Thừa Hạo nuốt 1 chút nước miếng, tay đặt ngày trước ngực Úy Ngự đề phòng kiêm kháng cự.

Uý Ngự bật cưới: "Ai quy định phải tối đen mới có thể làm tình vậy?"

Đáng chết, có cần nói trắng trợn thế không?

"Đừng... ở đây... Về phòng đi..." Dù biết về bên kia thì cũng vẫn xấu hổ nhưng xem ra cũng còn đỡ hơn bên này.

"Ở đây thì làm sao? Không thấy thế này kích thích hơn sao? Nhìn kìa, cậu vì cái gì cũng ngạnh lên rồi?" Úy Ngự trêu chọc đưa tay đặt vào giữa 2 đùi cậu.

Vừa ức vừa tức nhưng cãi không nổi, Thừa Hạo ngả đầu ra rồi nhắm mắt lại.

"Coi nào, để tôi kiểm tra coi mấy ngày nay cậu có tiến bộ thêm miếng nào không? Nói năng vẫn cứ thế thôi, chả dịu dàng gì cả, tôi thất vọng à nha." Bàn tay thuần thục xoa nắn trên người cậu giờ chuyển qua đè ép phần ngực.Thừa Hạo vẫn nhắm chặt mắt. Dù sao cũng không có khả năng cự tuyệt, thà thuận theo hắn còn hơn... Chỉ cần ý nghĩ của mình thanh thanh tịnh tịnh, hắn cũng không thao túng tinh thần mình được. (em nó bắt đầu AQ =)) )

"Tích tích..." Đang vui thì đứt dây đàn! Là điện thoại! Thừa Hạo mở choàng mắt : "Tôi có điện thoại..."

"Kệ đi! Chú ý vào đây nè." Úy Ngự bắt đầu thâm nhập vào quần cậu.

"Là em trai tôi..." Thừa Hạo khẩn trương thò tay vào túi quần rút điện thoại ra.

"Không được bắt máy!" Thời điểm mấu chốt thế này điện thoại còn có tâm trí trả lời sao?

Nhưng Thừa Hạo đã bấm nút xanh từ khi nào, hướng người gọi đến mà trả lời: "Chí Huyễn... Chuyện gì vậy?"

Dám không nghe lời? Úy Ngự nhíu mày, đang dịu dàng ve vuốt lập tức gia tăng lực đạo.

"A..........." Thừa Hạo sợ hãi kêu lên 1 tiếng rồi vội che miệng lại, dung ánh mắt cầu xin hắn tạm thời dừng tay, Úy Ngự giả mù giả điếc tiếp tục công kích.

"Ô..........." Cắn nhanh môi, cậu khó khăn làm cho thanh âm của mình trở nên bình tĩnh, "Chí Huyễn, anh có việc... Chuyện gì thì nói sau đi ha!"

Úy Ngự tuieps tục trò đùa dai, đem ngón tay đi vào, Thừa Hạo bắt đầu co rúm.

".............. N............A........." Xin anh đấy, tạm ngừng dùm cho 1 chút, không thể để Chí Huyễn nghe những thứ này.

"Anh à, anh sao vậy, giọng anh lạ lắm, anh bệnh hả?" Chí Huyễn nghe thất kì kì, làm sao mà giọng anh mình cứ cố kìm nén, lại có phần thống khổ lắm.

"Không có việc gì..... A ——" một đợt sóng triều quét đến, cuốn phăng nỗ lực của cậu, Thừa Hạo run rẩy bám chặt bờ vai của hắn, tên hỗn đản này... Tự nhiên như thế mà "đi vào" được hay sao?

"Anh?" bên kia cậu em bé nhỏ lo lắng hỏi thăm còn cậu đến nửa từ nói cũng chẳng nên lời, va chạm mạnh mẽ làm cậu run rẩy. Thân thể mãnh liệt nảy lên khiến điện thoại tuột tay rơi luôn xuống đất.

"Đừng......." Cậu mở miệng định ngăn cản Úy Ngự nhưng tên khốn kia căn bản không để ý tới, 1 tay xé rách quần áo cậu, 1 ngụm cắn tới đầu ngực, lưng... động tác ngày 1 kịch liệt.

"A.............. không........." Thừa Hạo vặn vẹo cúi đầu né mình ra xa, không thể thế được, Chí Huyễn nghe thấy mất, không thể................

Thắt lưng bị gắt gao nắm lấy đến độ không thể cử động, chỗ tiếp xúc với hắn cậu cảm nhận được rõ hơn bao giờ hết, giờ cảm giác này lan truyền tới tứ chi rùng rùng như điện giật. Thừa Hạo chịu không nổi khan giọng rên rỉ.

"Kêu lớn như vậy chắc muốn em trai cậu nghe thấy phải không?" Úy Ngự ác liệt mỉm cười, tiếp tục gia tăng lực đạo.

Hỗn đản, súc sinh.... Ông đây hận ngươi cả đời!!! Thừa Hạo móng tay run run cắm thật sâu vào bờ vai lớn của tên sói đói kia, hận không thể đâm hắn chảy máu.

"Nhìn cậu tinh lực dồi dào quá nhỉ." Úy Ngự thản nhiên, mặt mày không nhăn lấy 1 ly "Cậu giận đến thế sao? Để tôi giúp cậu phát tiết nhé.""A_______" tiếng kêu không phân rõ là thống khổ hay hưởng thụ, chói tai thét lên...

"Chí Huyễn, anh không sao!" Dùng giọng nói khàn khàn từ yết hầu mà nói chuyện hẳn những lời cậu nói không có tí sức thuyết phục nào đi.

"Anh... Anh đừng nói dối em. Người kia rốt cuộc là ai, khi dễ anh sao?" Tuy có bị coi là còn nhỏ (là thằng anh nó coi em nhỏ =)) ) nhưng ở đầu bên kia điện thoại nửa ngày nghe ông anh kêu gào như vậy, có là thằng ngốc cũng biết họ đang làm gì.

"Làm gì có ai khi dễ anh, em đừng nghĩ nhiều..." Cái thằng khi dễ anh em nó đang nằm bên cạnh mà cười đến tà ác kia kìa... Có ai mà thể lực kinh người như hắn không, nâng cậu 1 nhát như không, lại còn đủ tinh thần mà ôm cậu nghe cậu nói điện thoại với em trai nữa.

Nếu cậu còn chút sức lực nào hẳn sẽ hung hăng mà "dập" cho hắn 1 nhát, khiến hắn 1 tháng không thể "bình thường" đi.

Chính là thật sự khí lực cạn hết rồi, tay chân đều bị hắn kiềm tỏa.

"..... Anh... anh gạt em."

"................." Chí Huyễn, từ khi nào mà em nhạy cảm thế chứ?

"Anh nói ở nhà bạn anh viết phần mềm đều là nói dối em phải không? Anh thật ra, thật ra phải......"

Thừa Hạo nghe em trai nói có phần cay mắt.

"Em có nói gì anh sao?" Cậu bé trảm đinh tiệt thiết nói "Anh không dám mang người ta về nhà, nên ở lại nhà bên đó phải không? Anh khờ quá đi. Sao phải gạt em? Tuy rằng em biết anh thích con trai ở trong mắt người khác sẽ có điểm kì quái nhưng em là em trai anh cơ mà, như thế nào lại không hiểu anh mình? Chỉ cần anh thích là tốt rồi, mặc kệ hắn có thế nào em cũng đúng lễ nghĩa mà đối đãi hắn...."

Thở phào nhẹ nhõm, nhưng Thừa Hạo vẫn thấy toàn thân vô lực.

"Phải.... Là anh sai.... Sau này có chuyện gì cũng đều nói với em."

"Lần sau anh dẫn anh ta về nhà luôn nha."

Nghĩ tới những gì em trai đang nói, mắt Thừa Hạo trợn trắng "Có gì nói sau đi nha...."

Úy Ngự giật lấy di động của Thừa Hạo ném tới đầu giường. "Khi nào thì cậu định mang bạn trai về ra mắt cậu em nhỏ đáng yêu đây?"

Trừng mắt ngó khuôn mặt đang tươi cười, Thừa Hạo trả lời: "Tôi tất nhiên có cơ hội sẽ dẫn về. Bất quá, Hứa tiên sinh, không phải là anh đi."

"Đương nhiên, tôi là ông chủ của cậu chỉ đến khi hiệp ước hết hiệu lực thôi. Lúc đó cậu cứ việc đi." Ngón tay hắn dùng sức miết đến cằm Thừa Hạo, nét tươi cười chỉ có tăng không giảm nhưng lạnh như băng "Cậu thế mà vẫn không quên quan hệ của chúng ta. Điều này đáng khen à."

Thừa Hạo đau đến rên lên 1 tiếng, cằm dưới sắp bị bóp nát.

"Để tuyên dương cậu...." Úy Ngự bắt lấy thân thể mềm nhũn kia, trở mình lại "Chúng ta tiếp tục nào."

"Không ...." Thừa Hạo liều mạng muốn giãy dụa, nhưng 1 chút khí lực cũng không có, không khí trong phổi dường như đã bị đè ép bay hết ra ngoài."Không tới phiên cậu chỉ huy tôi." Con sói già không chút nương tay mà tiến công.

Tên khốn Hứa Úy Ngự nhà ngươi, ta đủ sức ta sẽ giết ngươi.

*****

Ngày thứ bảy cuối cùng cũng tới.

"Cái này cho cậu." Úy Ngự đem 1 cái phong bì lớn đưa qua, thật dày a thật dày, chính là tiền mặt đi "Là thù lao 1 tuần vất vả cần cù lao động của cậu." Nói đến hai chữ LAO ĐỘNG hắn cố tình tăng thêm 1 chút ngữ khí, lộ ra vẻ châm chích nhưng vẫn tươi cười.

Thừa Hạo âm thầm cắn môi, tên khốn này tuyệt nhiên cố ý vuc nhục mình.

Lúc đưa tay cầm lấy phong bì, tay cậu không khỏi run lên 1 chút, có điểm muốn rút tay về. Bán đứng chính mình... Đây là "giá" của mình sao? Nếu giờ cầm đống tiền này đập vào cái mặt đáng giận ngồi đối diện mình kia có hay không vớt vát được chút danh dự? Rồi sau đó sẽ khinh khỉnh mà nói : "Ngươi tưởng ngươi ngon lắm chắc, là đại thiếu gia đây chơi đùa với ngươi đó, ngươi nghĩ ta cần những đồng tiền dơ bẩn này của ngươi chắc?!". Liệu thế có càng thêm thoải mái?

Cái chính là cậu vẫn đem tiền kia nhét vào ba lô. Cậu cùng đường rồi, cậu cần tiền.

Nghèo khó không phải lúc để mình tiêu tiêu sái sái thể hiện phong độ đi.

Thấy Hứa Úy Ngự cười, cậu toàn thân không có thoải mái, vì sao lại dùng biểu tình đó nhìn cậu? Cảm thấy cậu đê tiện? Bán mình là tiện chứ "mua" thì sẽ thanh cao? Ta khinh!

"Tạm biệt, Hứa tiên sinh." Không, hẳn phải là vĩnh biệt. Cậu mới là không muốn gặp lại hắn.

"Có nghĩ tới chuyện kéo dài thời hạn hay không? Tôi thấy cậu phục vụ cũng tạm coi là làm hài long tôi đi. Cậu nếu đồng ý, giá cả không thành vấn đề."

Thừa Hạo cảm thấy cơn phẫn nộ trong long dâng lên cuồn cuộn, hắn đúng coi khinh cậu là Ngưu Lang mà. "Đa tạ. Tôi không có bán mình chuyên nghiệp. Chuyện thế này sẽ không có lần thứ hai."

"Ha ha, tội gì phải nói thế." Úy Ngự theo thói quen đưa tay nắm cằm cậu "Thực đáng tiếc a, tôi cảm thấy cậu trời sinh nên làm nghề này mới phải."

"Bốp!" Thừa Hạo 1 tay nện vào khuôn mặt tuấn mỹ kia 1 cái bạt tai. Ô hô, cuối cùng đã đánh rồi, quả nhiên giải hận.

"Đừng tưởng ai cũng hạ lưu giống anh, Hứa Úy Ngự!"

*****

Một cái tát kia sướng tay được lúc đó, thật là vui vẻ thoải mái đi, nhưng báo ứng chạy tới cũng không có chậm.

Chưa đến nửa tháng Thừa Hạo bắt đầu hối hận hành động này của mình.

"Tôi đã nói với cậu rồi, Hứa tiên sinh hiện tại bận nhiều công việc, nếu không hẹn trước tôi đành xin lỗi cậu thôi. Mời cậu ra ngoài cho." Nữ thư kí ăn mặc cực kì thời trang nói với cậu, thanh âm đã không muốn kiên nhẫn.

"Thật xin lỗi, chính là tôi có việc rất gấp, phiền chị thông báo 1 tiếng."

"Anh Hoàng, anh đến tầng 4 họp nhé." Nữ thư kí căn bản không nghĩ đến cậu nữa, quay đầy nói với nam nhân trung niên mặc comple giày da đang đi tới mà nói.

Thừa Hạo cố dẹp bỏ xấu hổ, tiếp tục dày mặt nài "Phiền chị nói với Hứa tiên sinh, có Hạ Thừa Hạo muốn gặp, anh ấy nhất định đáp ứng mà."

Hồ nghi nhìn cậu 1 cái, cô gái kia miễn cưỡng cầm lấy điện thoại: "Xin nối máy với chủ tịch... Hứa tiên sinh, ở đây có 1 cậu tự xưng là Hạ Thừa Hạo muốn gặp anh. ...Dạ không hẹn trước... Dạ, thật xin lỗi, lần sau sẽ không..."

Đoạn cô dằn dỗi buông điện thoại xuống: "Hứa tiên sinh nói không có biết cậu. Vừa lòng chưa vậy? Còn lien lụy tôi bị ăn mắng nữa."

Thừa Hạo sợ run 1 lúc lâu mới cúi đầu nói : "Thật ngại quá!"

Không biết mình?

Cũng đâu có gì lạ, Hứa Úy Ngự là con người như thế nào mà nhớ đến cậu? Bất quá chỉ là 1 nam kĩ bao dưỡng vài ngày thôi.

Nữ thư kí nửa ngày sau mới ngẩng đầu, nhìn đến Thừa Hạo vẫn đứng im có điểm ngơ ngác xuất thần không khỏi có chút thấy thương: "Được rồi, nếu cậu thật sự cần gặp Hứa tiên sinh cũng không phải không có cách. Hứa tiên sinh sẽ phải rời khỏi công ty chứ. Lúc đó cậu gặp ngay tại cửa là được."

Thừa Hạo nghe xong hưng phấn hẳn, gấp quá đến độ choáng váng, ngay cả đơn giản như vậy cũng nghĩ không thông: "Cảm ơn chị!"

"Thật đúng là chờ thật mới ghê!" Cô thương hại nhìn cậu kích động chạy ra phía cửa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.