Không Thể Không Yêu

Chương 4



"Này, nằm đây làm gì thế?"

Thừa Hạo mơ mơ màng màng bị lay cho tỉnh, mới phát hiện không hiểu từ khi nào mình nằm trên sô pha ngủ quên mất, nhìn ra ngoài trời đã thấy tối thui.

"Tôi chờ Hứa Uý Ngự", vẫn là chưa tỉnh hẳn, nói theo quán tính.

"..... Là tôi đây."

Đập vào mắt cậu quả đúng là gương mặt đẹp như điêu khắc kia thật.

Thừa Hạo những muốn đứng lên nhưng vừa cố sức 1 chút lại vô lực ngã phịch xuống đất, ngủ lâu quá có điểm chân tay tê dại, huyết áp lên chưa kịp.

"Đứng lên." Uý Ngự đưa tay kéo cậu. Thừa Hạo nghiến răng nhìn hắn, dời ạ, cảm giác chân tay tê chồn bị đột ngột kéo đứng thẳng lên không khác gì có 1000 con kiến thi nhau đốt.

"Cậu chờ tôi làm gì?" Vừa đi ra thấy có bóng người nằm ngủ say sưa trên sô pha ở đại sảnh, không thể tượng tượng ra chính là cậu.

"Không nói gì tôi đi à." Uý Ngự làm bộ quay bước khiến Thừa Hạo vội nắm lấy góc áo hắn.

Hắn nhướng nhướng lông mày từ trên cao nhìn xuống Thừa Hạo.

"Tôi...... có việc nhờ anh..... Em trai tôi mất tích........"

"Ha? Loại án này đến phiên tôi giải quyết sao? Đồn cảnh sát đang chờ cậu tới đó."

"Thằng bé đi từ hôm qua đến giờ chưa về. Nó đi chưa đủ 48 tiếng, chưa có báo công an được."

"Vậy cậu khẩn trương cái gì?" Chết tiệt, hắn đứng thẳng lưng, thầm nghĩ nên quay về đi ngủ cho sướng thân, mất công đứng nói nhảm với thằng nhóc này.

"Chí Huyễn chưa bao giờ như thế, sợ không kịp giờ ăn cơm nó cũng thông báo cho tôi biết. Tôi gọi di động cho nó không được, nhất định xảy ra chuyện gì rồi..."

"Cậu làm sao mà lại nghĩ nó có chuyện chứ?" Thần kinh, ông đây 12 tuổi đã ko thèm về nhà rồi.

"........" Thừa Hạo cười khổ, cũng nhiều người nói cậu hay cả lo quá. Nhưng mà cậu có linh cảm chính là Chí Huyễn đã có chuyện rồi, chỉ có điều cậu không có khả năng thuyết phục người ta tin mình.

"Không có gì tôi đi đây."

Giữa lúc cấp bách không biết làm gì hơn, Thừa Hạo bước lên ôm chặt lấy thắt lưng của hắn: "Xin anh đấy, anh tìm nó dùm tôi, anh có quyền có thế, nhất định sẽ làm được."

Uý Ngự ngừng lại, khẽ cười: "Tìm thì tìm được. Nhưng vì sao tôi phải tìm? Nó cũng có phải em tôi đâu?"

Thừa Hạo bất chấp ngại ngùng ôm cứng lấy Uý Ngự. Từ lúc Chí Huyễn không có đúng giờ ăn cơm trở về, cậu đã lo lo lắng lắng đến giờ. Tối qua ngồi yên đợi cả buổi, cho tới cả ngày hôm nay hành không hay tung không thấy, cậu đã sớm phát điên. Hai anh em không có cừu gia, chủ nợ nhưng không có nghĩa ra đường không gặp chuyện. Nhất là Chí Huyễn vẻ ngoài cũng được coi là xuất chúng đi.

"A....." Uý Ngự nhìn nhìn thằng nhóc đang chằng chằng bám lấy lưng mình, "Cậu có cái tư thế này không phải muốn ám chỉ gì với tôi đấy chứ?"Thừa Hạo hồi hộp hơi rụt tay lại 1 chút.

Uý Ngự nhếch nhếch khoé miệng: "Tôi không có thuộc hàng đại nhân lương thiện. Làm ăn bỏ vốn ra dứt khoát không chịu lỗ, bất luận làm cái gì đương nhiên phải nhìn thấy lợi ích đem lại. Muốn tôi giúp cậu, chẳng phải nên cho tôi thấy mình sẽ nhận được ưu đãi gì sao?"

Thừa hạo giờ mới nhận ra mình có bao nhiêu ngây thơ, "A" 1 tiếng rồi nói: ".....Tôi.... Hiện giờ đâu có tiền, nếu được anh cứ nói bao nhiêu... tôi sẽ trả anh dần dần...."

"NO, NO..." Uý Ngự lắc lắc ngón tay trỏ, "Tôi mà ra giá, cả đời cậu trả cũng không nổi. Huống chi tiền bạc tôi cũng không thiếu."

Khốn nạn, lại còn lợi dụng lúc người ta nguy khốn mà bức ép! Thừa Hạo hít 1 hơi, âm thầm lấy dũng khí mà dày mặt nói: "Miễn là anh muốn... cái gì tôi cũng có thể cho anh."

"Cậu cho là cậu có cái gì mà tôi lại muốn vậy?"

Thừa hạo vẫn cúi gằm mặt, hai tay từ từ nắm lại.

"Hử? Có gì nào? Cậu nói coi biết đâu tôi lại thấy được..."

Vương bát đản, ngươi thần khí cái gì!

"Tôi cũng chỉ có chính mình, anh muốn thì lấy đi. Tuỳ ý anh làm như thế nào, làm bao lâu cũng được!" Thừa Hạo cơ hồ rống lên, bàn tay ôm lấy khuôn mặt sớm đã đỏ bừng.

"Vừa nói lại vừa dấu mặt đi thế, xem ra chưa có thành ý nha."

Hứa Uý Ngự ngươi chết đi! Nghĩ như vậy nhưng Thừa Hạo vẫn nhẫn nại đem môi mình ở trên mặt hắn cọ cọ 1 chút rồi bước lui 2 bước : "Như vậy đủ thành ý chưa?"

"Chỉ như vậy đã được coi là thành ý sao?" Uý Ngự cảm thấy cứ nhìn khuôn mặt đỏ bừng cùng vẻ quật cường cũng như ngượng ngùng kia thật sự sẽ làm mình vui ra phết.

Hắn đưa 1 tay kéo đầu cậu qua, cúi đầu liền khe khẽ mở miệng, đầu lưỡi thầu thục khiêu khích tách 2 cánh môi mềm, xâm nhập, dây dưa nửa ngày mới buôn ra, mỉm cười đưa tay lau miệng rồi nhìn Thừa Hạo đang há miệng thở dốc, 1 sợi chỉ bạc rớt ra lóng lánh: "Đến hôn mà 1 chút tiến bộ cũng không có."

"Tại tôi không có tập luyện thôi!" Chỉ lo giữ gìn tự tôn khiến Thừa Hạo quên khuấy không trả cho hắn 1 đòn.

"....... Không thể nghĩ cậu có đạo đức nghề nghiệp ghê đi. Còn vì khách hàng thân thuộc mà thủ thân như ngọc"

Nghe vậy Thừa Hạo oán hận muốn đem tay rút về: "Vương bát đản, ai nói vì anh...."

Úy Ngự quan sát bàn tay mình đang nắm chặt, ngon tay to, có phần thô, phần đầu ngón tay có không ít chai. Đây đâu giống tay của sinh viên đại học, là đôi bàn tay của người sớm phải lăn lộn mưu sinh.

"Ờ, tôi quyết định chấp nhận đề cử của cậu, ngày mai sẽ cử người đi điều tra chuyện em trai cậu. Đêm nay tôi cũng mệt muốn chết rồi nhưng vẫn rất vui lòng mà xem xét 1 chút thành ý của cậu, Hạo Hạo."

"Anh ít ghê tởm 1 chút đi, tên tôi là Hạ Thừa Hạo!"

*****

Lại 1 lần nữa bước vào căn nhà này, Thừa Hạo xấu hổ đến không chịu ngẩng đầu lên. Mới bữa trước còn kiêu kiêu ngạo ngạo mà nói loại sự tình này không có lần thứ 2 mà giờ lại ngoan ngoãn đến cửa cầu xin người ta.Tắm rửa xong bước ra đã thấy Hứa Uý Ngự nhàn nhã nửa nằm nửa ngồi trên giường xem tạp chí, thân thể trần trụi, chăn mỏng đắp ngang hông. Tưởng tượng đến dưới tấm chăn cái thân thể kia cái gì cũng không có mặc, Thừa Hạo cảm thấy trong đầu ong ong 1 trận, mặt mũi thoáng chốc đỏ như hơ lửa.

"Nhìn ngó cái gì? Lại đây!" Uý Ngự đem tờ tạp chí quăng qua 1 bên, hào phóng mỉm cười nhìn cậu.

Da đầu cậu run rẩy, chạy lại bên giường, nhấc chăn lên rồi vội vội vàng vàng chui vào nằm im thin thít.

"Nằm trên giường còn quấn khăn tắm sao?"

Thừa Hạo đỏ mặt, đang muốn đưa tay bỏ ra thì Uý Ngự đã từng bước đem khăn tắm xả xuống ném ra ngoài rồi mới ôm lấy cậu, bắt cậu ngồi trên người hắn.

"Tôi nói rồi, hôm nay tôi mệt chết đi, đành uỷ khuất cậu chủ động 1 chút." Thuận thế hắn đưa ngón tay ấn vào ngực cậu, vừa lòng nhìn đốm hồng ngân hiện rõ ràng trên nền da trắng.

Thừa hạo mở to 2 mắt. Chủ động? Như thế nào là chủ động?

"Không cần nhìn tôi như thế" Uý Ngự cúi đầu rên rỉ 1 tiếng, nhịn không được kéo đầu cậu xuống hôn lên, nắm cằm xoay lại khiến cậu mở miệng ra. Hắn dễ dàng bắt giữ được đầu lưỡi mềm mại, dây dưa mút vào khiến Thừa Hạo khó thở mà tím đỏ cả mặt.

Luyến tiếc dời bờ môi kia, hắn lấy ngón tay cho vào miệng mình liếm láp, chỉ 1 chút lại chậm rãi rút ra, đầu ngón tay đã tràn đầy nước bọt.

Thừa Hạo hít thở không thông vẫn trừng mắt nhìn nam nhân trước mặt, ghê tởm, làm sao lại đến mức thế này mà khiến cậu mạc danh kỳ diệu khó giải thích phản ứng của mình.

Bàn tay lần sờ hỗn đản kia rất nhanh tìm được huyệt khẩu, nhẹ nhàng vẽ loạn rồi mới cắm vào. Vốn dĩ ngón tay đã được bôi trơn khiến đi vào không mấy khó khăn, Uý Ngự khoé miệng nhếch lên, cảm thụ sự chặt chẽ từ bên trong, cùng vẻ bối rối trên khuôn mặt cậu.

"Thấy thoải mái không?" Khoé miệng lại càng nhếhc cao, bàn tay không quên gia tăng lực đạo.

Thừa hạo cắn chặt môi quật cường lắc đầu.

"Hạo Hạo, làm người phải thành thực a~" Ngón tay dài thay đổi góc độ đi vào , đúng như dự đoán nghe thấy người ngồi trên mình bật lên 1 tiếng kêu sợ hãi.

"Anh, anh rốt cuộc muốn thế nào?" Thừa Hạo trợn mắt nhìn nam nhân đang ra vẻ yếu ớt mỉm cười.

"Chẳng thế nào cả, chỉ muốn cậu thoái mái chút thôi" bày ra 1 nụ cười vô tội, ý cười càng ngày càng rõ nét.

"Thoải mái cái đầu anh." Phía sau bị người khác khi mạnh khi nhẹ từng trận thâm nhập khiến đầu óc cậu đình chỉ, nước mắt rất nhanh rớt xuống. Bị người khác thao túng có biết bao nhiêu khó chịu. Dừng tay! Đồ khốn!

"Vẫn chưa thoải mái? A~ muốn thật sự thoải mái sao không tự mình tới đây coi." Uý Ngự nắm chặt thắt lưng Thừa Hạo, điều chỉnh cho huyệt khẩu của cậu đối ngay với dục vọng của hắn. Bạn đang

"Làm... làm gì vậy...???!" Thừa Hạo có chút kinh hoảng, Nới đó chỉ hơi nhẹ ma sát cũng làm toàn thân cậu run rẩy.

"Ngoan. Từ từ ngồi xuống coi." Giọng nói mê hoặc cất lên, bờ môi cũng nhẹ nhàng hôn lấy cậu.Tự ngồi xuống? Thằng này điên rồi! Chuyện như thế ai làm cho nổi?

~*~

Trong đầu nghĩ như vậy nhưng lại bị hôn đến mơ mơ màng màng, thân mình Thừa Hạo không khỏi trượt xuống dưới, càng trượt càng nặng nề...

"Ô........" Mới đi vào 1 chút đã cảm thấy khó chịu, thế nhưng muốn nhấc mình lên lại bị đôi tay đang áp lấy thắt lưng mà nhấn xuống. Cậu lắc đầu lia lịa: "Bỏ... bỏ ra..."

"Cho cậu ngồi cậu cứ ngồi đi." Bị nuốt hết toàn bộ dục vọng, kẻ trần như nhộng ngồi trên mình hắn lại nhấp nha nhấp nhổm, cọ cọ xát xát, là đàn ông có thằng nào không 1 phen dục hỏa đốt thân. Nghĩ lại, từ trước đến giờ, căn bản hắn chưa từng "lừa đảo" ai phải hầu hạ mình như thế này đâu.

Thừa Hạo thấy điên cả người, 1 luồng khí nóng chạy thẳng xuống dưới. Tuy rằng từ đầu đã có chuẩn bị khiến hoa cúc kia trơn bóng, nhưng 1 hơi nuốt vào dị vật to lớn như vậy, bị mạnh mẽ xâm phạm như vậy có ai lại dễ chịu cho nổi.

"Tự cậu chuyển động chút coi" Vô sỉ, vậy mà cũng nói ra được! Cậu hiện tại còn có thể nâng hạ thắt lưng hay sao?

"Từ làm đi, tôi không có động thủ đâu nha, tự cậu làm ~"

Đời này có cái loại khách làng chơi lười nhác như vậy sao?

Thừa Hạo đến lúc này thật sự đứng lên rồi đạp vào chỗ kia của hắn 1 nhát, nhưng mà....

Cảm giác có được do tiếp xúc ở phía sau theo đó chạy thẳng lên, khiến cậu khô khốc cả miệng lưỡi, không chủ đích mà vặn vẹo thắt lưng, một luồng khoái cảm khó nói len lén chạy khắp châu thân khiến cậu rên rỉ 1 tiếng.

Quên đi... Còn lâu mới có chuyện mình cầu xin tên khốn nạn này... cho hắn đắc ý thêm sao.

Nhanh chóng nhắm mắt lại, Thừa Hạo lại vừa tìm được cái cớ không cầu xin Úy Ngự "làm", cậu cũng có thể tự làm chứ, tuy hơi khó khăn, cậu cố sức lắc lư thắt lưng. Không hề có kỹ xảo, hoàn toàn là kỹ năng, cứ trúc trắc phải trái trước sau mà lay động thân thể.

Nhưng hình như chỉ có thể cũng có thể khiến Úy Ngự thỏa mãn lắm, hình như chỉ cần Thừa Hạo sờ soạng 1 chút, lay động 1 chút thôi.Úy Ngự bật ra tiếng thở dốc. Thừa Hạo thấy thế trộm trợn mắt nhìn hắn, chính là lại bị dục vọng hiển hiện trên mặt hắn dọa chết.

"Giỏi lắm~" Úy Ngự nắm lấy thắt lưng Thừa Hạo càng mạnh "Để tôi tưởng thưởng cho cậu 1 chút, Hạo Hạo."

Thừa Hạo sợ hãi kêu lên 1 tiếng, không khỏi dựng thẳng lưng lên. Cùng lúc đó khoái cảm bắt đồng với sự đau đớn khiên cậu muốn ngất đi. Hung khí nóng rực trong cơ thể như cuốn lấy cậu, bạo lực ra vào khiến tay chân cậu trở nên vô lực, chỉ có thể tùy ý theo chuyển động của người phía dưới mà phập phồng, lắc lư.

"Không. . . . . . Chậm lại. . . . . . 1 chút..... a ——"

Không để ý tới tiếng cậu cầu xin, Úy Ngự tiếp tục mãnh liệt cuồng dã mà ra vào. Ai cho cậu giỏi khơi gợi dục vọng của tôi như thế chứ? Cho nên không được trách tôi, tôi có làm gì cậu, có cường bạo cậu đều là vì cậu hết, đều là tại cậu khơi mào nha. ( Đúng không đỡ được anh =)), vừa ăn cướp vừa la làng.)Là cậu làm cho tôi phát cuồng, bởi vậy tội lỗi này là tại cậu hết.

*****

"Tỉnh rồi à?" Người kia 1 bộ dạng dịu dàng, săn sóc mà hỏi han.

Thừa Hạo hít 1 hơi, oán hận nói: "Nhìn không biết sao còn hỏi!"

Khốn kiếp, cư nhiên hắn liên tiếp làm 1 hơi mấy tiếng, có xin xỏ, van nài thế nào cũng không chịu ngừng. Tên này chắc chắn là cầm thú, là cầm thú đang động dục.

"Không phải cậu cứ dây dưa không muốn tôi ngừng sao?"

Vô liêm sỉ! Nói thế mà cũng nói được, không sợ sét trên trời 1 nhát đánh hắn chết sao?

"Phi!"

"Sao nữa? Chẳng lẽ không đúng? Chính cậu nói với tôi là "Đừng dừng lại" đấy thôi!"

Ngu ngốc! "Là [Đừng!] với [Dừng lại]!" Anh bị ngu à?

Úy Ngự đem cậu ôm vào lòng, cười đến sáng lạn.Càng ngày hắn lại càng thích thú với khuôn mặt khờ dại luôn đầy phẫn nộ của cậu, tiếp sau này sẽ phát run mà trợn trắng mắt. Quả thật là không tốt nha, hắn, Hứa Úy Ngự, hẳn sẽ không bao giờ mê luyến cái gì đến thế này chứ.

"Thì cũng là đừng dừng lại đấy thôi, tôi thề là không có vặn vẹo ý nguyện của cậu mà, Hạo Hạo. Hơn nữa phản ứng của cậu cũng chứng minh là cậu cũng rất thoải mái đi. "

Phản ứng của tôi? Thảm thiết kêu la, cầu xin tha thứ? Vừa lòng ở chỗ nào?????

"Thật muốn quay lại toàn bộ quá trình đó cho cậu xem lại, nhận đi cho nó tiến bộ."

".........."

"Không phải sao? Tôi thấy chúng ta phối hợp với nhau rất tốt. Hơn nữa mặc kệ là ai cũng không dám cười nhạo năng lực của cả tôi lẫn cậu, cứ yên tâm."

"Tôi có nói gì đến chuyện này sao?!!! Anh là đồ hỗn đản, anh...." Thừa Hạo thực sự là mắt trợn trắng y như Úy Ngự đã nghĩ, không, ngay từ đầu cậu cũng đã muốn đạp hắn 1 nhát cho bay xuống địa ngục luôn cho rồi...

Úy Ngự cười cười, cúi xuống hôn cái khuôn miệng đang thao thao bất tuyệt kia, thành công khiến nó lặng ngắt luôn.

*****

"Tôi có thể đưa người đi không, Lý tiên sinh?" Úy Ngự bình tĩnh nhìn người ngồi đối diện với mình, 1 lão hồ ly có khuôn mặt tươi cười.

"Đương nhiên không thành vấn đề, chẳng phải chúng ta vẫn hợp tác rất tốt đấy sao?!!"

Chính là, tùy tiện lấy việc tư mà đổi được nhiều ưu đãi như vậy khó trách cười vui vẻ đến như vậy.

Kẻ đắc tội với Lý thị chính là Chương Ninh (sở dĩ biết đến người này bởi vì hắn chính là người khiến Thừa Hạo phải đau cả đầu), Tiểu Huyễn bất quá chỉ là vô tội nhưng ở cùng với hắn nên liên lụy chứ có liên quan gì đến Lý gia đâu. Cho dù như vậy, bên kia vẫn khiến Úy Ngự phải chi ra không ít tiền, lại tốn công suy tính. Nhưng cũng không sao, lúc này tên Lý Chính Quách kia lợi dụng kiếm của hắn ít tiền, sau này từ từ hắn có thể đòi lại gấp bội không phải sao?!

Lúc Chí Huyễn được đưa tới phòng khách, cũng là lần đầu nhìn rõ mặt cậu, Lý Chính Quách đang tươi cười đột nhiên mặt mày tái nhợt.

"Tiểu..... tiểu Văn?!!"

Có thể thấy 1 kẻ âm hiểm lõi đời như ông ta trước mặt đối thủ lại thất thố mất mặt như thế không phải Úy Ngự nên thấy vinh hạnh đi? Nhưng trong lòng hắn lại thầm kêu khổ.

"Cậu.... mẹ cậu tên gì?"

Chí Huyễn ngơ ngác: "Tôi... tôi không có mẹ, chỉ có anh trai thôi."

Mức độ rợn tóc gáy ngày càng tăng, lần đầu tiên Úy Ngự thấy Lý Chính Quách rơi nước mắt, hơn nữa là không thèm nhìn đến đối thủ cũng như thủ hạ mà khóc rống lên.

Úy Ngự hận không thể đập đầu lên mặt bàn. Rất buồn nôn, rất rất buồn nôn. Như thế nào mà gặp đúng lúc không cần thiết nhất lại diễn cái màn gia quyến thất lạc trước mặt hắn????

Lần này nguy rồi, lãng phí bao nhiêu tiền bạc lẫn tinh lục (O____o) cũng không kể đến đi, cái chính là đã nuốt lời với Thừa Hạo. Bữa trước khăng khăng kêu sẽ mang Chí Huyễn về, kết quả lật thuyền trong mương, mất mặt thế này sao dám về nhà????

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.