Không Thể Ngừng Yêu

Chương 6



“Đừng khổ sở”.

Đông Phương Lăng hai cánh tay vòng trước ngực, thân hình cao lớn dựa sau cột giường, đôi mắt đen nhánh nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng lộ vẻ sầu thảm, gương mặt tuấn tú thủy chung mỉm cười, còn mang chút an ủi nàng.

“Ngươi như thế nào nhìn ra sơ hở?”, nàng không thể động đậy, chỉ có thể nằm ở trên giường nhìn thẳng hắn, khiêm tốn thỉnh giáo hắn để lần sau cố gắng nâng cao trình độ hơn. Thanh âm hùng hậu trầm thấp cười một tiếng, nàng chờ đợi, dưới ánh mắt hắn, khóe môi khẽ nhếch cười đến quỷ dị. “Nàng sơ hở quá nhiều, trừ ánh mắt và vẻ mặt không đồng nhất, sơ hở lớn nhất, cũng là cho dù hai mắt ta mù cũng có thể nhận ra nàng, nguyên nhân chủ yếu là —— ta sẽ không nói cho nàng biết”.

Hắn không thể nào nói cho nàng biết lời nói thật, dù sao hắn cũng có tâm tư.

Vốn là nàng tập trung tinh thần, nghe được câu cuối cùng, ngơ ngẩn một lát mới hiểu được nàng vừa bị chơi xỏ, tên ghê tởm này! Băng Nhi giận đến hàm răng cắn chặt môi dưới, đôi mắt đẹp trong suốt bốc lửa trừng mắt nhìn hắn.

“Đừng đem cánh môi cắn cho bị thương”.

Đông Phương Lăng hai mắt đen híp lại, nhìn thấy cánh môi mềm mại của nàng bị cắn ra một tia máu, sắc mặt trầm xuống. Dưới ánh mắt kinh ngạc của nàng, ngón tay dài của hắn khẽ vuốt trên môi phấn vương máu của nàng. Một cỗ khác thường rung động, ngón giữa của hắn khẽ động, đôi mắt đẹp nghi hoặc nghênh đón tròng mắt đen thâm thúy như đầm sâu của hắn, thoáng chốc, nàng phảng phất bị khốn trụ, bị vây ở sâu trong tròng mắt đen không thấy đáy kia, tầm mắt thật lâu không cách nào dời đi. Cho đến khi khóe môi hắn vung lên vẻ chế nhạo, nàng mới đột nhiên hoàn hồn, hai gò má lửa đỏ, không dám nhìn thẳng hắn.

“Ngươi đã sớm hoài nghi ta, vì sao còn muốn lưu ta lại?”

Biết rõ nàng có vấn đề, vì sao còn muốn lưu lại một người không rõ rắp tâm như vậy, chẳng lẽ hắn không sợ?

“Bởi vì ta tin tưởng nàng không có ý hại ta, mặt khác, ta cũng biết nàng lưu lại đây ngoài vì áy náy ra, vẫn là có nguyên nhân khác”.

Đen đồng nhìn chăm chú vào vẻ mặt ngượng ngùng của nàng, trên mặt tuấn lãng có chút thương tiếc, ngón tay không tha cánh môi nàng lưu luyến một lát, xác định hết chảy máu mới thu hồi.

“Ngươi có thể giúp ta giải huyệt trước hay không, như vậy ta không nói chuyện được”.

Dưới chỗ nàng nằm chính là giường của hắn, mà hắn cứ như vậy nhìn thẳng vào nàng, làm nàng toàn thân cũng không được tự nhiên. “Bản thân ta cảm thấy nói như vậy không có gì không tốt, nhưng mà nàng đã mở miệng thì ta đây giúp nàng đổi lại tư thế cho thoải mái một chút”, vừa nói xong, cánh tay sắt nhấc lên, đem nàng đang ở trên giường ôm trước ngực, hứng thú mang thân thể mềm mại vô lực của nàng nằm tựa vào trong lồng ngực của hắn.

“Đông Phương Lăng, ngươi…”, đôi mắt đẹp ngạc nhiên nhìn hắn chăm chú, vì ngoài dự liệu của nàng, cử chỉ hắn vô cùng thân mật. Hắn sao có thể làm như vậy? Căn bản là lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn nữa chứ!

“Còn không mau nói”, thân hình cao lớn nửa nằm ở trên giường, thuận thế thay người trong ngực điều chỉnh một vị trí tương đối thoải mái, cũng là làm cho hắn có thể thấy rõ vẻ mặt của nàng. Băng Nhi bị chế trụ, tức thì cảm thấy cử chỉ hắn quá mức đường đột, ngược lại thấy hắn một bộ dáng như là lẽ đương nhiên, làm nàng không phản bác được, không thể làm gì khác hơn là nhận lấy thất bại mà nói ra sự thật: “Ngươi đoán không lầm, ta lưu lại đây ngoài đền bù việc ta vô tình phạm sai lầm với ngươi, còn có một việc quan trọng nhất, cũng là lý do ta đến thành Lạc Dương này”.

99f6e8fcb2f0e090fd037feb

“Nguyên nhân gì?”, hơi thở ấm áp nhẹ phẩy qua hai gò má nàng, rước lấy hai gò má ửng hồng, gương mặt tuấn tú mỉm cười nhìn chăm chú vào bộ dáng xấu hổ của nàng.

“Mười mấy năm trước, Đông Phương lão ông trên đường về quê có hảo tâm cứu một người bị thương nặng, hơn nữa lại chiếu cố người đó cho đến khi khỏi hẳn, mà người nọ chính là cha ta. Ta lần này tới thành Lạc Dương chính là phụng mệnh cha ta đến trả lại Đông Phương gia một ân tình này”, khẽ thu lại đôi mắt đẹp không dám giơ lên, chỉ sợ nhìn thấy đôi đen đồng thâm thúy như mê của hắn.

“Cha nàng có phải giang hồ gọi là Khoái Thủ Thần Thâu —— Lạc Huyền?”, cho dù đáy lòng đã có đáp án nhưng hắn vẫn muốn chính miệng nàng chứng thực.

“Ngươi điều tra ta!”, Băng Nhi kinh ngạc, đôi mắt đẹp nheo lại, không vui chất vấn.

“Không sai. Nhưng mà không phải là ta sai người điều tra, là lão Nhị chủ động đi thăm dò”.

Cái gì? Là Đông Phương Ngạo! Khó trách cảm thấy hắn gần đây nhìn nàng với ánh mắt quái dị.

”Cha ta đã qua đời, chỉ còn lại có bốn người huynh đệ chúng ta, nàng lần này tới là muốn báo ân người nào? Còn nữa, nàng xác định là tới báo ân à, không phải là đến báo thù đấy chứ?”, Đông Phương Lăng trên mặt phát ra một tia ranh mãnh, ngầm chỉ tội nàng đả thương hai mắt hắn, hài hước nói.

Nghe vậy, nàng chỉ cảm thấy xấu hổ không đất dung thân, môi phấn theo bản năng cắn môi dưới, đôi mắt đẹp dư quang nhìn thấy đen đồng của hắn nheo lại, vội nhả cánh môi cắn chặc ra.

“Ngươi nói không sai, Đông Phương lão ông đã tạ thế cho nên ta chỉ có thể chọn một người trong bốn huynh đệ ngươi để báo ân. Vì bù đắp lại sai lầm đã phạm của ta, ta —— lựa chọn ngươi!”.

“Hử?”, mày rậm bởi vì lời của nàng mà khẽ nhếch, nhìn chăm chú vào nàng, đôi đen đồng phiếm nhu hòa, “Nàng muốn báo ân như thế nào?”

“Chỉ cần là nằm trong năng lực của ta, phân phó chuyện gì, ta cũng có thể giúp ngươi hoàn thành”. Hắn vì sao nhìn nàng như vậy, khi hắn soi mói nàng một cách ôn nhu, đôi mắt đẹp của nàng không dám cùng hắn tiếp xúc.”Ta cũng không có gì cần nàng giúp ta hoàn thành, không bằng nàng cứ tiếp tục lưu lại, có lẽ sau này sẽ có cơ hội cho nàng báo ân”, đưa mắt nhìn nàng, đôi đen đồng xẹt qua chút dị quang, môi mỏng giương lên vẻ biến hoá kỳ lạ.

“Nếu thân phận của ta đã bị ngươi khám phá, ta cũng không nên làm nha hoàn bên người của ngươi nữa”, nàng một lời nói trước, nàng không muốn lại cùng hắn ở chung phòng, như vậy quá nguy hiểm. “Được, nàng có thể lấy thân phận khách nhân mà ở lại, điều kiện duy nhất là, nàng phải khôi phục lại dung mạo chân thật”, dứt lời, bàn tay xoa hai gò má của nàng, đôi đen đồng như đuốc khóa đôi mắt đẹp khẽ kinh ngạc của nàng, tình cảm chân thành lưu chuyển trong mắt nhau không nói gì, trong lòng cũng lại nhộn nhạo.

Theo thời gian trôi qua, thân phân sau đó tự nhiên được vạch trần, Băng Nhi ở Đông Phương phủ nháy mắt đã qua nửa tháng. Nàng bị hầu hạ tựa như khách quý ở Đông Phương phủ, nhưng nàng trời sanh tính hiếu động, chỉ cảm thấy không thú vị. Liếc mắt vào cái bàn phía sau, bóng dáng tuấn lãng đang vùi vào sổ sách. Đông Phương Lăng hai mắt đã khỏi hẳn, lại bắt đầu bận rộn vào sản nghiệp nhà mình. Lúc này Đông Phương Ngạo mới vừa đưa ra sổ sách tồn đọng hơn một tháng qua, lúc rời đi trên mặt kia hiện lên nụ cười như trút được gánh nặng, làm nàng thấy thiệt buồn cười không dứt. Hắn thật kiên nhẫn không bằng Đông Phương Lăng, có thể thẩm tra đối chiếu những đống chữ kia thật làm người khác choáng váng, nếu là nếu đổi lại là nàng, sớm đã cùng Chu công đánh vài ván cờ rồi.

Cầm chén sứ Thanh Ngọc trên bàn rồi múc một khối kem Phỉ Thúy đưa vào trong miệng, nếm mùi thơm bốn phía. Đôi mắt đẹp linh động đảo một vòng, trộm dò xét ánh mắt bóng dáng cao lớn kia, thân thể nhỏ nhắn mềm mại đứng dậy rời chỗ ngồi, cước bộ nhẹ nhàng không tiếng động hướng cánh cửa đóng chặt dời đi.

“Ăn uống no đủ liền muốn đi sao?”, một thanh âm đạo hùng hậu trầm thấp đột nhiên vang lên, kéo lại nàng cước bộ đang muốn bước ra.

Khuôn mặt xinh đẹp ranh mãnh xẹt qua vẻ thầm oán, bất đắc dĩ xoay người, đợi chờ đón nhận đôi mắt đen đồng kia.”Tới đây”, Đông Phương Lăng ngón tay hướng nàng ngoắc, tròng mắt đen như mực khóa nàng lại, thân hình cao lớn dựa lưng vào ghế, đợi nàng tiến tới.

Hắn cho là hắn đang gọi chó sao? Môi phấn không vui vểnh lên, vẫn là không tự chủ được đi về phía hắn. “Ta chỉ định xuất phủ đi một chút, ngươi còn bận việc của ngươi không cần phải để ý đến ta”, Băng Nhi đi tới bên cạnh hắn, thấp giọng nói. Chưa từng thấy có người khách nào không tự do giống như nàng vậy, muốn đi đâu còn phải hướng chủ nhân thông báo, nàng cảm giác bị hắn đoán được.

Đen đồng phiếm ánh sáng nhu hòa, ngưng mắt nhìn dung nhan thanh lệ thoát tục của nàng, môi phấn nàng khẽ vểnh làm tăng thêm vẻ kiều mỵ. “Nhìn nàng, chỉ lo tham ăn, môi dính lại mẩu bánh”, thình lình, dứt lời, bàn tay nhấc lên, nhẹ lau đi mẩu bánh trên mép nàng. Đột nhiên thân mật làm nàng kinh ngạc thụt lui một bước, hai gò má khó nén đỏ bừng, đôi mắt đẹp trong suốt chống lại đen đồng thâm trầm của hắn, cuống quýt dời tầm mắt.

Người nọ là đã xảy ra chuyện gì, từ sau khi hai mắt hắn hồi phục thị lực, lão thích nhìn thẳng vào nàng, hại nàng mỗi lần bị nhìn thì tâm hoảng ý loạn.

“Có muốn đợi ta thêm một canh giờ nữa hay không, ta có thể cùng nàng đi ra ngoài”.

Ngưng mắt nhìn nàng bộ dáng kinh hoảng phòng bị, vẻ ảm đạm xẹt qua đáy mắt hắn, hắn quá nóng lòng sao?

“Không cần, ngươi còn bận việc của ngươi, ta tự đi một mình được”.

Nói đùa gì vậy, nếu hắn phụng bồi nàng thì còn gì là dạo chơi nữa? Một mình tự do tự tại là tốt hơn hết! Nàng mãnh liệt lắc đầu, phối hợp với hai tay khua loạn, kiên quyết cho thấy quyết tâm của nàng. “Được rồi, cẩn thận một chút, đừng bỏ qua thời gian dùng bữa tối”.

Đông Phương Lăng buồn cười nhìn nàng, để cho hắn phụng bồi đáng sợ như vậy sao?

Được đáp ứng, Băng Nhi gương mặt tinh xảo nở rộ nụ cười chói lọi, khi đen đồng của hắn nhìn thấy thì nàng bóng dáng màu cánh bướm đột nhiên rời đi.

Khi Đông Phương Lăng đang đắm chìm với má lúm đồng tiền kia, hoàn hồn thì đã sớm không thấy bóng dáng của nàng, gương mặt tuấn tú lắc đầu cười khổ, nhìn sổ sách đang mở ra ở trên bàn, tâm tư lại đã sớm lơ lửng đi theo bóng dáng xinh đẹp kia.

Bước ra khỏi thư phòng, Băng Nhi vui vẻ khua tay múa chân, miệng nhẹ ngân nga bài hát, có cảm giác giải thoát. Chung đụng càng lâu càng cảm thấy Đông Phương Lăng này tâm cơ thâm trầm, luôn lợi dụng nhược điểm của nàng, đem nàng ăn đến sít sao. Giống như lần trước, lấy bánh của Nhất Phẩm lâu làm mồi nhử, dụ nàng cùng hắn đi tuần tra cửa hàng, dọc đường đi hại nàng cảm thấy nhàm chán muốn chết; có bài học này, nàng bảo đảm lần sau tuyệt đối sẽ không bị thức ăn ngon hấp dẫn nữa.

Sắp rời khỏi Tử tiêu viện, mơ hồ nghe được tiếng khóc lóc rất nhỏ, Băng Nhi tò mò đi theo tiếng khóc, tìm được bóng dáng khóc vẻ thương tâm ở trong bụi hoa.

“Tiểu Thanh?”, nhìn thấy người đứng ở trong bụi hoa khóc, nàng kinh ngạc thấp giọng gọi.

“Băng Nhi!”, Tiểu Thanh khi nghe thấy thanh âm của nàng, như người sắp chết chìm nhìn thấy một tấm ván nổi, chợt hướng nàng chạy tới, ôm chặt nàng, chôn đầu ở vai nàng khóc rống.

“Tiểu Thanh, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì, tại sao ngươi khóc đến thương tâm như vậy?”

Khuôn mặt nhỏ nhắn thanh lệ hơi nhíu, hạ mắt nhìn nàng khóc, một bên cầm y phục của nàng lau lệ, trong bụng khẽ đau lòng, bộ y phục này là Đông Phương Lăng đưa nàng, nàng mới mặc một ngày đã bị nàng làm cho dơ. “Băng Nhi, ta nên làm thế nào mới tốt?”, Tiểu Thanh gục ở trên người nàng khóc rống, đầu vai không ngừng lay động, không đầu không đuôi nghẹn ngào nói.

“Ngươi không nói ta làm sao giúp ngươi”.

Không muốn nữa làm cho nàng làm hỏng bộ đồ mới, vội mang đầu người khóc rống kéo ra, dọc theo đường đi trấn an nàng, đi trở về tạm sương phòng của nàng.

“Được rồi, nơi này cũng chỉ có hai người chúng ta, có chuyện gì ngươi cứ nói đi”, thay nàng rót chén trà, thấy nàng tâm tình tương đối vững vàng, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

“Cha ta hắn đánh bạc thua cuộc, đem muội muội của ta bán cho Di Hồng viện, sáng sớm mai sẽ đem người đi”, vừa nói xong, nước mắt thật vất vả mới ngừng đã không nhịn được rơi xuống. “Cái gì? Vì sao lại có loại người cha này, thật quá đáng!”, Băng Nhi vừa nghe, tức giận liền kích động đứng lên! Mặc dù nàng và cha nàng luôn cãi nhau nhưng tình cảm hai người lại rất tốt, không thể tưởng tượng có người đem nữ nhi thân sinh bán cho kỹ viện. Người ta nói hổ dữ cũng không ăn thịt con, không phải sao?

“Cha ta cũng là bị ép buộc, lúc ấy ông bị một đám người ức hiếp, buộc phải ký văn tự bán em gái ta”, ta đánh cuộc cha ta lúc đó cũng rất chua xót, người ngoài không thể thấy được.

“Tiểu Thanh ngươi đừng sợ, chúng ta đi tìm Đông Phương Lăng, giúp em gái ngươi chuộc thân”, có một số vấn đề, người nàng đầu tiên nghĩ đến đúng là Đông Phương Lăng, chưa từng tự hỏi tâm của mình như thế nào, liền lôi kéo tay nàng đi về hướng thư phòng.

“Không được a!”, Tiểu Thanh vội vàng thoát khỏi tay nàng, thụt lui một bước, nghẹn ngào nói: “Đại thiếu gia đã giúp cha ta khỏi một khoản nợ, ta không thể gây phiền toái nữa”.

Cái gì! Vấn đề này lại không chỉ một lần! Xem ra chuyện này thực sự không dễ giải quyết, cũng vì cái gọi là “giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời”.

Đôi mi thanh tú cau lại, đột nhiên vẻ linh quang xẹt qua đầu nàng, có cách rồi, đã lâu chưa gây án, thiếu chút nữa đã quên trước đây mình sống như thế nào rồi. “Tiểu Thanh, ngươi mau nói cho ta biết hiện tại văn tự bán mình ở trên tay người nào?”, “Ở tú bà Di hồng viện”.

“Chuyện này để ta lo, ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ giúp ngươi đem văn tự bán mình cầm về”, Băng Nhi vỗ ngực bảo đảm, vẻ mặt có mười phần tự tin.

“Băng Nhi ngươi tính làm như thế nào?”, Tiểu Thanh lau nước mắt trên mặt, nhìn nàng bộ dáng hết sức tự tin liền không khỏi tò mò. Đôi mắt đẹp ranh mãnh lay động, nụ cười thanh lệ lộ ra vẻ thần bí, hướng nàng nói nhỏ: “Ăn trộm! Tối nay ta sẽ lẻn vào trong Di Hồng viện, không có văn tự bán mình, ta xem bọn hắn ngày mai làm sao dẫn người đi”.

Thấy vẻ ngoài đắc ý của nàng, Tiểu Thanh sắc mặt trắng nhợt, kích động nói: “Không được! Ta không thể để cho ngươi đi mạo hiểm!”. Nhìn dung nhan xinh đẹp thanh lệ thoát tục trước mắt này, đáy lòng Tiểu Thanh cảm động hết sức, nàng không khỏi hồi tưởng lại nửa tháng trước, khi nàng biết Băng Nhi là người dịch dung, lúc ấy đối với dung nhan tuyệt lệ của nàng mới kinh ngạc thật lâu không cách nào hoàn hồn. Điều làm nàng vui vẻ nhất chính là Băng Nhi vẫn như cũ, vẫn là Băng Nhi tham ăn, sáng sủa thiện lương kia, cho dù thay đổi gương mặt, nàng vẫn là không thay đổi, vẫn là bạn tốt của nàng. Điều làm nàng kinh ngạc nhất chính nữa là thái độ của Đại thiếu gia đối Băng Nhi, tin rằng toàn bộ trên dưới trong phủ người có mắt đều nhìn ra được Đại thiếu gia để ý Băng Nhi. Nàng tin Băng Nhi cũng thích Đại thiếu gia, chẳng qua là nàng vẫn chưa nhận ra thôi. Nếu là vì chuyện của nàng mà để cho Băng Nhi xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn thì bảo nàng làm sao trả lời với Đại thiếu gia?

“Ngươi đừng thay ta lo lắng, cái môn “trộm” này là tổ truyền của nhà ta, cũng là sở trường nhất của ta. Nếu như ngươi cảm thấy rất cảm động thì không cần lấy thân báo đáp ta, chỉ cần thường xuyên làm thức ăn ngon cho ta là được”.

Nàng là loại người rắc rối vậy mà tên Đông Phương Lăng kia còn muốn nàng lưu lại chờ chực cơ hội hồi báo cho hắn.

“Không được, vạn nhất ngươi xảy ra chuyện gì…”, Tiểu Thanh thấy nàng kiên trì, gấp đến độ kéo tay nàng, kích động muốn ngăn cản.

“Xùy xùy xùy! Ta cũng còn chưa ra cửa mà ngươi đã lo ta gặp xúi quẩy”, Băng Nhi tức giận hất tay nàng, nhìn vẻ mặt bất an của nàng chỉ cảm thấy buồn cười không dứt. “Ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ thành công, nhưng ngươi đừng nói chuyện này cho bất luận kẻ nào. Bây giờ đi giải quyết, ta muốn xuất phủ một chuyến, trước bữa tối ta sẽ trở lại”, nói vừa xong, hai tay vỗ nhẹ hai gò má trấn an nàng, không để cho nàng có cơ hội nói chuyện, bóng dáng nhỏ nhắn mềm mại nhanh như chớp biến mất ở trước mặt.

“Băng Nhi ——”, nhìn người đi ra khỏi Tử tiêu viện, Tiểu Thanh gấp đến độ hai tay nắm chặt, nàng có nên để cho Băng Nhi đi hay không? Nếu là thành công, Tiểu Hồng cũng không cần bị bán đi Di hồng viện, nhưng nếu là thất bại? Vội vứt đi lo lắng trong đầu, nàng nên có lòng tin đối với Băng Nhi mới đúng.

____________________

Ban đêm gió lớn, ở nơi xa mơ hồ truyền đến âm thanh gõ mõ cầm canh. Một bóng người màu đen, thân hình linh hoạt từ Đông Phương phủ rời đi, thân hình như gió, một đường hướng vào thành.

Thân hình nhẹ dừng lại ở trên mái hiên Di hồng viện, cúi nhìn người bên dưới mặc trang phục lòe loẹt trang điểm xinh đẹp đứng nghênh đón các cô nương. Sau một khắc, thân hình nhảy xuống hậu viện, loáng thoáng nghe thấy tiền viện truyền đến tiếng cười đùa dâm đãng.

Đang lo không biết nên tìm kiếm như thế nào, lúc này có tiếng bước chân từ xa đến gần, nhanh chóng đem thân hình ẩn ở sau trụ đình, không bao lâu liền thấy một cô nương trang phục nha hoàn hướng nơi này đi đến. Lúc nàng sắp đi qua, thân hình chợt xuất hiện, từ phía sau bịt miệng nàng, đem nàng đang giãy dụa kéo ra sau trụ đình, điểm huyệt đạo ở trên người nàng.

“Nói cho ta biết, gian phòng tú bà ở nơi đâu? Ngươi thành thật một chút, ta sẽ không thương tổn ngươi”, quăng ra lời cảnh cáo, bàn tay mới chậm rãi rời khỏi miệng nàng dời xuống cổ, ngừa nàng lên tiếng. “Qua chỗ rẽ kia, có bốn gian phòng, chính là gian phòng bên trong cùng”, Băng Nhi hỏi xong liền nhanh chóng điểm ở huyệt bất tỉnh của nàng, đem nàng giấu ở trong bụi cỏ, lúc này mới rời đi.

chinese_novel_cover4

Đi tới trong phòng tú bà, một hồi lục tung, soát khắp gian phòng, cuối cùng ở dưới giường tìm được một cái rương gỗ, phía trên có một ổ khóa to. Trong bóng tối nghe được một đạo thanh âm chê cười rất nhỏ, sau đó ổ khóa dễ dàng bị mở ra. Rương gỗ vừa mở, vẻ kinh ngạc xẹt qua đáy mắt nàng, bên trong có một xấp văn tự bán mình và mấy phong thư. Từ một đống giấy nàng tìm ra tờ mình cần rồi đem rương gỗ một lần nữa khóa lại, cất dưới giường.

Nàng đang đóng cửa phòng, chuẩn bị rời đi lại nghe được từng đợt tiếng khóc đứt quãng. Tò mò, theo tiếng khóc một đường đi tới phòng nhỏ sau phòng chứa củi, một sợi dây xích đang khóa ở ngoài cửa, bàn tay nhỏ nhắn nắm lấy khóa sắt lạnh như băng, vẻ nghi ngờ nổi lên trong lòng nàng. Tiếng khóc rất nhỏ lại càng rõ ràng từ bên trong truyền đến, đôi mi thanh tú nhíu một cái, bắt đầu tìm song cửa sổ, nhưng phát hiện có mấy cái tấm ván gỗ đóng kín cửa sổ một bên khác, mắt sắc tìm được một khe hở nhỏ, lấy đầu ngón tay đâm rách giấy cửa sổ, cúi người nhìn vào bên trong, nhìn một cái, đôi mắt đẹp không khỏi trợn to.

Trong phòng ước chừng mười mấy vị cô nương đang ngồi bốn phía, mọi người sắc mặt tái nhợt, nước mắt chưa khô, đây rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Nhưng vào lúc này, một đạo âm thanh tức giận mắng từ xa truyền đến gần: “Nha đầu Tiểu Thúy chết tiệt kia, trốn ta đi lười biếng nơi nào rồi!”, trong lòng biết không nên ở lâu nơi đây, chỉ còn cách kiềm chế nghi vấn ở đáy lòng, thân hình nhảy lên, không tiếng động rời đi.

Thân ảnh màu đen nhẹ đáp xuống ở trên mái hiên, lúc rời đi liếc nhìn cửa chính Di hồng viện lần nữa, một đám các cô nương lại được mang đến, nhớ tới xấp văn tự bán mình trong rương gỗ kia không khỏi thay các nàng cảm thấy chua xót trong lòng.

Chợt, một thanh kiếm bén nhọn xé gió sau lưng nàng đánh tới, Băng Nhi né tránh không kịp, cánh tay phải bị chém trúng, thân hình nhảy ra, vội vàng rời đi.

Cho dù nàng đã dùng hết sức lực thoát đi nhưng vẫn cảm giác được phía sau có người theo sát, tay trái ôm nhẹ cánh tay phải bị thương, một đường chạy gấp, thân hình lên xuống mấy lần. Nàng sắp thoát khỏi người phía sau, đột nhiên hai chân bị tập kích, rơi xuống đất. Thân hình màu trắng bạc hiện ra trước mắt nàng, thân thể Băng Nhi loạng choạng đứng lên, nàng mặc y phục màu đen, trên mặt cũng dùng miếng vải đen bịt kín, chỉ lộ ra một đôi mắt đẹp linh động. Nhìn thấy người tới, đôi mắt đẹp phòng bị hiện lên vẻ kinh ngạc, người này mặt mũi tuấn mỹ như ngọc, màu áo trắng bạc càng tôn lên vẻ cao quý, một thanh trường kiếm phiếm ánh sáng lạnh đang hướng nàng trỏ tới. “Ngươi là người phương nào, vì sao đêm khuya xông vào Di hồng viện?”, thanh âm trong trẻo không một tia dao động, hai tròng mắt phiếm lãnh ý nhìn thẳng nàng.

“Ta… ” đôi mắt đẹp khẽ thu lại, âm thầm đánh giá tình thế, biết rõ chính mình cũng không phải là đối thủ của người này, chỉ có tùy thế mới rời đi được. “Còn muốn chạy trốn!”, thanh âm nghiêm nghị hạ xuống đồng thời, không chỉ có chặn đường trốn của nàng, trường kiếm còn hất miếng vải đen trên mặt nàng, lộ ra dung nhan thanh linh tuyệt mỹ.

Mặt nạ bị cởi xuống, đôi mắt đẹp xẹt qua vẻ kinh hoảng, tinh tường nhìn thấy vẻ kinh diễm trong mắt của hắn. “Không ngờ lại là một vị cô nương dung mạo tuyệt lệ. Mới vừa rồi ta một đường đi theo ngươi, phát hiện khinh công của ngươi vô cùng tốt, hơn nữa thân hình thi triển khinh công của ngươi làm cho ta nhớ tới một người, người nọ cũng là khinh công vô cùng tốt, hơn nữa còn là sở trường hạng nhất, nếu là ta đoán không lầm, ngươi là nữ nhi của Khoái Thủ Thần Thâu Lạc Huyền, cô nương ta đoán có đúng không?”.

Băng Nhi vẻ mặt kinh ngạc, người này rốt cuộc là người nào, vì sao có thể dễ dàng đoán ra thân phận của nàng? “Ngươi rốt cuộc là người nào?”. “Ngọc Diện Thần Bộ* mà người ta hay gọi, chính là ta”.

____________

(*) Đọc truyện “Vương gia cầm phi” sẽ rõ về Ngọc Diện Thần Bộ này^^.

Hài lòng nhìn thấy sắc mặt nàng trắng bệch, dù sao kẻ trộm cùng Bộ Khoái (người truy nã) vốn là kẻ thù, không phải sao? “Ta không phải thì thế nào, ngươi không thể bắt ta”.

Tin đồn Ngọc Diện Thần Bộ chỉ để ý đại án tử (án mạng lớn), một án trộm nhỏ hắn luôn khinh thường để ý tới, vì sao tối nay hắn lại làm khó nàng?

“Phải không? Ta nhớ được Trung thu năm ngoái, ngự thiện phòng của Hoàng cung mất đi không ít món ăn ngon, quý và lạ. Khi thị vệ Đại Nội phát hiện có người xông vào, tới chỉ kịp thấy hai bóng dáng bỏ chạy. Hai người kia không chỉ có ngang ngược lưu lại vài chữ to ở nơi ngự thiện phòng: “Hoàng đế lão gia, thức ăn ngon đặc sản miền núi phiền chia sẻ”, thị vệ trong cung thấy cũng không cách nào đuổi theo bọn họ, cuối cùng lại còn lớn lối báo đại danh, lưu lại một chuỗi âm thanh châm biếm nghênh ngang rời đi, ngươi đây sẽ không có chút nào ấn tượng nào chứ?”.

Cũng chính ở đây, hắn thấy được khinh công trác tuyệt của Khoái Thủ Thần Thâu cho nên khắc sâu ấn tượng. Băng Nhi cười xấu hổ, đều do cha nữa, lôi kéo nàng vào Hoàng cung đóng gói sơn hào hải vị thì thôi còn đắc ý lưu lại một chuỗi chữ to! Vẫn còn chưa đủ, trước khi đi lại quá đắc ý báo đại danh ra, đây không phải là nói rõ nói cho người khác biết tới bắt hai người già trẻ bọn họ sao?

“Chúng ta chẳng qua chỉ là trộm đồ ăn, cũng không có lấy trộm kỳ trân dị bảo bên trong Hoàng cung”.

“Nếu nhà các ngươi là trộm đồ thật, ngươi cho rằng ta sẽ để mặc cho các ngươi hai người ở bên ngoài tiêu dao sao? Nói đi thì nói lại, các ngươi già trẻ phạm vào nhiều vụ trộm không kể xiết, nếu ta thật muốn bắt các ngươi, các ngươi đã sớm ở trong phòng giam”.

Trên khuôn mặt tuấn mỹ có chút ranh mãnh, thanh âm chê cười, hai tròng mắt không chứa sắc dục, chẳng qua là liếc mắt thưởng thức dung nhan tuyệt mỹ của nàng. Hắn từng thấy qua Lạc Huyền một lần, không nghĩ tới tướng mạo nghiêm trang bình thường của hắn lại có thể sinh ra nữ nhi tướng mạo đẹp tuyệt sắc như vậy.

Nghe vậy, Băng Nhi thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn cảnh giác nhìn hắn chăm chú. “Hai cha con chúng ta nhiều năm nay đã sớm không phạm đại án”, phát giác ánh mắt hắn không tin, trong bụng quýnh lên, vội vàng giải thích rõ: “Thật sự, chúng ta đã sớm rửa tay gác kiếm, hiện tại gặp ta nơi này hoàn toàn là bởi vì chịu sự nhờ vả của một nha hoàn ở Đông Phương phủ”.

Ngọc Diện Thần Bộ sắc mặt đột nhiên thay đổi, trường kiếm chợt lóe ánh sáng lạnh, lần nữa chĩa hướng nàng. “Đem lời cho nói rõ ràng, ngươi tại sao lại cùng Đông Phương phủ có điều dính dáng?”

Băng Nhi nụ cười khẽ khinh ngạc, mặc dù không biết vì sao hắn vừa nghe đến Đông Phương phủ thì sắc mặt liền đại biến, nhưng vẫn là đàng hoàng đem chuyện tại sao lại tới Đông Phương phủ đầu đuôi lớn nhỏ báo cáo lại. “Ngươi nói thật chứ?”, trường kiếm run lên, đầu mũi càng nguy hiểm hướng nàng bức tiến mấy phần, hai tròng mắt tinh nhuệ nhìn chăm chú vào nàng.

“Là thật, ngươi nếu không tin thì theo ta trở về Đông Phương phủ đi, Đông Phương Lăng làm chứng cho ta”, đôi mi thanh tú cau lại, không phải bởi vì sợ, mà là vết thương cánh tay phải càng lúc càng đau. “Không cần”, trường kiếm phút chốc thu hồi, nhìn nàng bộ dáng nhịn đau, từ trong lòng ngực lấy ra một lọ thuốc trị thương.

“Thuốc này cho ngươi, ngươi mau trở về Đông Phương phủ đi; còn nữa, chuyện tối nay nhìn thấy ta, không được báo cho bất luận kẻ nào, nhất là Đông Phương Lăng, ngàn vạn lần nhớ kỹ”.

Băng Nhi khẽ quái lạ nhận lấy thuốc hắn đưa tới, nàng hoài nghi có phải là bởi vì vết thương đau hay không mà hoa mắt, nàng càng nhìn càng thấy trên khuôn mặt tuấn mỹ hắn ngắn ngủi xẹt qua vẻ vẻ sợ hãi. Khi hắn thủ thế thúc giục, thân hình thẳng lên, nhẹ nhàng nhanh chóng rời đi.

Mà ở tại chỗ Ngọc Diện Thần Bộ, khuôn mặt tuấn mỹ toát ra vẻ bất an, nhìn chăm chú vào Băng Nhi bóng dáng biến mất không thấy phương hướng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.