Không Thể Quay Đầu

Chương 10



“Du Duy Thu, phía dưới tôi cứng ngắc khó chịu, cậu giúp tôi sờ sờ…”

Với Lôi Khiếu mà nói, không có xấu hổ hay không xấu hổ, chỉ có muốn hay không muốn, dục vọng một khi lên, hắn sẽ bất chấp hết, vì thế cởi quần lót, kéo tay Du Duy Thu, trực tiếp sờ lên thằng nhỏ của mình…

Xúc cảm khi chạm vào vật cứng nóng đến kinh người, như bàn ủi, tay Du Duy Thu vừa chạm vào, đã sợ tới mức rụt trở về, “Sao lại lớn như vậy?”

“Hắc hắc, hùng vĩ chớ, chưa từng thấy lớn như tôi ha”. Lôi Khiếu mặt không chút đỏ tự tâng bốc mình, làm mặt Du Duy Thu càng đỏ hơn…

“Cậu đừng làm tôi buồn nôn”.

Du Duy Thu mắng, che dấu thái độ quẫn bách của mình, tay lại bị Lôi Khiếu kéo qua, cầm thứ nam tính của hắn thật chặt, bị bắt cao thấp trừu động…

“Thích thiệt…”

Lôi Khiếu nhắm mắt thở dài, vật nam tính được bàn tay mát lạnh nhẹ nhàng bao vây, không  ngừng run rẩy, khoái cảm ma sát cơ hồ đưa hắn đến thiên đường.

“Nhỏ tiếng một chút, coi chừng bị người khác nghe thấy”.

Du Duy Thu nhỏ giọng nói, ngực phập phồng kịch liệt.

Thật sự điên rồi!

Bọn họ cư nhiên ở trong phòng ngủ công cộng, động tay an ủi súng ống đối phương, trình diễn một màn “Tình ái sờ soạng” như thật!

Nỗi lo sợ bị người phát hiện, cùng cảm giác cấm kị đều là nam sinh, kích thích khoái cảm càng sâu, khiến họ ý loạn tình mê, nhất thời mất phương hướng.

“Yên tâm, mọi người đều ngủ say. Nào, tôi cũng giúp cậu sờ…” ‘Ma trảo’ của Lôi Khiếu bắt đầu hướng phía dưới quần cậu…

“Không cần…”Du Duy Thu muốn tránh khỏi tay hắn.

“Nhận quà mà không đáp lễ cũng bất lịch sự, tôi cũng cho cậu vui vẻ một hồi”.

Lôi Khiếu không khỏi phân trần, cởi quần lót cậu, nắm thằng nhỏ của cậu, nhẹ nhàng vân vê, Du Duy Thu nhất thời phát ra tiếng hít mạnh, dục vọng trong tay hắn run rẩy vài cái, chảy ra nước mắt trong suốt.

“Của cậu thật đáng yêu a, hình dạng độ cứng cũng không tệ”.

Lôi Khiếu giống một cậu nhóc con tò mò, cư nhiên cúi đầu, quan sát tỉ mỉ thằng nhỏ của cậu, Du Duy Thu cực kì quẫn bách, trên mặt một trận hỏa thiêu tới cổ.

“Có gì phải thẹn thùng , nó thật kích động mà”.

Lôi Khiếu lấy tay cầm nó, bắt đầu từ hệ rễ đến mũi nhọn, nhẹ nhàng vuốt ve… Đồng dạng thân là nam nhân, hắn đương nhiên biết làm như thế nào, mới có thể khiến đối phương thoải mái.

Quả nhiên, chưa được vài cái, Du Duy Thu đã không chịu nổi, chỉ nhắm mắt thở dốc.

Căn bản là tờ giấy trắng không chút kinh nghiệm, bộ dáng này, còn muốn tranh bạn gái với hắn?

Không có cửa đâu!

Lôi Khiếu mừng rỡ, càng thêm ra sức ‘Hầu hạ’ thằng nhỏ của cậu, khi nhẹ khi mạnh, lúc chậm lúc mau, nhìn nhìn cậu một chút, theo động tác mình mà hoảng loạn, đắm chìm, tan vỡ…

Đương nhiên chính Lôi Khiếu cũng chả hay ho gì, tựa hồ so với Du Duy Thu hắn còn kích động hơn.

Hắn một bên an ủi cậu, một bên làm tay cậu tiếp tục lên xuống trừu động dục vọng của mình, từng đợt khoái cảm thẳng hướng tuỷ não, làm cho hắn thích đến bay lên trời.

Hắn đã sớm không phải là thất nam, đêm nay không biết sao, lại như thiếu niên ngây ngô, kích động đến ngay cả tay chân cũng phát run.

Lôi Khiếu cũng không biết vì sao mình lại hưng phấn như vậy, đối tượng còn là một nam nhân có cấu tạo giống hắn!

Hắn rõ ràng chỉ thích nữ nhân, nằm mơ cũng không nghĩ tới, có một ngày, thằng nhỏ của mình cư nhiên ‘Dựng cờ cúi chào’ trước một người nam nhân, hắn khẳng định mình không phải đồng tính luyến ái, hơn nữa hắn cực kỳ chán ghét đồng tính luyến ái, đây là loài hắn khó chịu nhất trên thế giới, như vậy… Có lẽ… Du Duy Thu là đặc biệt?

Mặc kệ nói thế nào, người này chính là tình địch của mình, lại dưới sự vuốt ve của hắn mà phấn khởi, điều này khiến tự tôn nam tính của hắn có được thỏa mãn thật lớn.

Giờ phút này Du Duy Thu bị hắn đặt dưới thân, nhìn qua hoàn toàn không giống bình thường, trên mặt sớm không có bình tĩnh ung dung nhất quán, mặt đỏ như trứng tôm luộc, ngũ quan tuấn tú bị dục vọng tra tấn, lộ ra cảm giác yếu đuối kinh người.

Biến hóa của cậu, khiến trong lòng hắn đắc ý cực kỳ, đồng thời cảm thấy cậu thật đáng yêu, thật gợi cảm.

“Thích không? Kỹ xảo của tôi tuyệt quá há?”

Lôi Khiếu tăng động tác trên tay, rất nhanh, Du Duy Thu chống đỡ không nổi, thân thể cong lên như hình cung, hô hấp dồn dập, toàn thân nóng lên…

Khoái cảm kinh người tựa thủy triều ập đến, hoàn toàn bao phủ cậu…

Tai truyền đến từng trận vù vù, Du Duy Thu sợ mình lúc cao trào kìm lòng không đậu kêu ra tiếng, vì thế cắn môi thật chặt, nếm được mùi máu tươi nhàn nhạt, chắc môi bị mình cắn rách rồi…

Lôi Khiếu cũng trở nên ngày càng phấn khởi, bàn tay bao phủ lấy mu bàn tay cậu đột nhiên nắm chặt, tăng tốc độ lên xuống ma sát…

Đùi mỏi nhừ… Nhanh lên, hắn cũng sắp tới rồi…

Lôi Khiếu kêu rên một tiếng, phối hợp với động tác trên tay, ưỡn phần eo, sau hơn mười cái, phụn ra nhiệt lưu đậm đặc trong tay đối phương, đồng thời, tay hắn cũng bị chất lỏng đối phương lây dính…

Chậm rãi ngã lên người đối phương, Lôi Khiếu một lúc lâu cũng không thể nhúc nhích, tinh tế nhấm nháp dư vị cao trào…

“Kháo… Thích thật…”

Thật vất vả phục hồi tinh thần lại, Lôi Khiếu thở ra một hơi dài, muốn nói gì đó, rồi lại không biết nên nói cái gì mới tốt.

Thật không ngờ sẽ thích như vậy!

Chẳng qua cùng nam sinh sờ sờ ‘Chim nhỏ’ cho nhau, so với bất cứ lần tình ái chân thật nào trước kia, càng thêm kích thích điên cuồng, hắn chưa từng thể nghiệm trên thân thể người khác, loại khoái cảm kinh người làm tâm thần phiêu đãng, không thể tự hỏi này.

Du Duy Thu cũng không nói gì, sau một lúc lâu mới ngọ nguậy nâng người lên, từ bên giường kéo ra một đống khăn giấy, đưa cho hắn, chà lau dịch dính trên người…

Trầm mặc xấu hổ lan tràn giữa hai người.

“Cái kia… Du Duy Thu…” Lôi Khiếu bất an nhìn nhìn sắc mặt cậu, “Giữa nam sinh… Đùa như vậy cũng không phải không có…”

Cho nên, hai người bọn họ chắc không coi là biến thái ha, chỉ là tích lâu rồi, muốn nả pháo một trận mà thôi.

“Ân, tôi sẽ không để trong lòng, ngủ đi, không còn sớm”. Du Duy Thu thản nhiên nói.

Cậu lúc này, đã hoàn toàn nhìn không ra là người vừa mới nằm dưới thân hắn, phát ra tiếng rên rỉ liêu nhân, Lôi Khiếu thấy trong lòng rất không vui.

Phẫn nộ nằm xuống, hai người trong lòng có quỷ, cách nhau thật xa.

Du Duy Thu gần như dán lên tường, mà Lôi Khiếu thì sát ở mép giường, chỉ cần vừa động, e là cũng ngã xuống, chiếc giường nho nhỏ mà ở giữa cư nhiên chừa một khoảng trống lớn.

Đối mặt với vách tường trụi lủi, Du Duy Thu ngậm miệng không nói gì, nhất thời cảm xúc cuồn cuộn.

Ngoài mặt bình tĩnh, tất cả đều là ngụy trang.

Nội tâm cậu, sớm đã kinh triều hãi lãng, một mảnh bừa bãi.

Cậu không phải người tùy tiện, lại càng không vì manh động cùng hấp dẫn tuổi dậy thì mà mặc cho mình làm ra chuyện hoang đường như thế!

Cho nên sẽ không sai…

Thật sự sẽ không sai.

Bất tri bất giác, không nghĩ tới mình đã hãm sâu như thế, sâu đến mức có thể vì người này, biết rõ không nên vẫn sa vào; biết rõ nguy hiểm, lại vẫn một mực phóng túng; biết rõ không có kết quả, lại vẫn vì hắn, lần nữa phá tan nguyên tắc của chính mình.

Trong lòng cậu rất rõ ràng, đây là con đường không thể quay lại.

Đứng ở điểm xuất phát, cậu cũng đã thấy rõ được điểm kết thúc, phía trên viết năm chữ đỏ rõ to ── đường này không dễ đi!

Nếu không muốn gặp phải đầu rơi máu chảy, nên sớm thoát ra…

“Du Duy Thu…”

Lôi Khiếu hàm hồ kêu tên cậu một tiếng, trở mình, vươn tay ôm lấy cậu, cánh tay thật dài đặt ngang ngực cậu, đùi còn không khách khí cọ lên, kẹp lấy chân cậu, coi cậu như gối ôm, gắt gao ôm vào lòng, chỉ chốc lát sau, chợt nghe đến hít thở đều đều ngủ say.

Tên này…

Căn bản là một sinh vật đơn bào không biết phiền não là gì!

Du Duy Thu không khỏi cười khổ.

Nhưng hắn trong lúc ngủ mơ, vẫn kêu tên mình, điều đó khiến lòng cậu ấm áp, tràn đầy nhiệt lưu thuần túy.

Nhiệt độ cơ thể Lôi Khiếu hơi cao, ngực hắn dán vào lưng cậu, nóng hừng hực một mảnh, nhưng không khiến người phiền táo, mà là nhiệt độ thật an tâm, hạ thể hắn còn dán ở mông cậu, có thể cảm thấy hơi cương, phần tinh lực vô cùng này thật khiến người ta sợ hãi.

Người này một đống khuyết điểm, là tên củ cải đào hoa, tính tình nóng nảy, dao động không chừng, thường xuyên ăn vụng, chỉ dùng nửa người dưới suy nghĩ, vậy vì cái gì, mình vẫn hãm sâu như vậy?

Không thể giải đáp.

Bị tâm sự tra tấn, hơn nữa không quen ngủ chung với người khác, Du Duy Thu vẫn không thể đi vào giấc ngủ, mãi đến rạng sáng, buồn ngủ đến chịu không nổi nữa, mới nhắm mắt lại, lâm vào thiển miên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.