Không Thể Quay Đầu

Chương 16



Trên đời không có bức tường nào có thể chắn được gió.

Nửa học kỳ năm ba, Lôi Khiếu may mắn hoàn thành.

Lần này Sa Bội Oanh quyết tâm phải chia tay, thái độ vô cùng kiên quyết, làm Lôi Khiếu trở tay không kịp.

Rốt cuộc là ai đã làm lộ?

Hắn nghĩ mãi không ra, kỳ thật gần đây, hắn đã quyết định chia tay Úy Tư Tư, toàn tâm toàn ý đối xử với Sa Bội Oanh. Dù sao với người kia cũng chỉ là nhất thời bị hấp dẫn. Tuổi càng tăng, việc học theo đó cũng tăng thêm, Lôi Khiếu cảm thấy bản thân thật sự nên thu tâm (kiềm chế tính phóng đãng).

Tìm một vòng quanh vườn trường, cũng không thấy bóng dáng Sa Bội Oanh, đang lúc Lôi Khiếu gấp đến độ xoay vòng vòng, bạn cùng phòng với Sa Bội Oanh thấy khó chịu, mới tốt bụng nói một câu, “Vừa rồi tôi trông thấy Bội Oanh cùng đi ra ngoài với Du Duy Thu, hẳn là không ở trong trường, cậu tìm cũng vô ích”.

Ra ngoài cùng Du Duy Thu?

Trong lòng Lôi Khiếu đánh oanh một cái!

“Lôi Khiếu, cậu lại cãi nhau với Bội Oanh à?”

Bạn cùng phòng với Sa Bội Oanh là cô gái có gương mặt tròn, phàm là con gái, đều thích bà tám, chú ý đến tiến triển của đôi tình nhân nổi tiếng nhất trường, cũng là một trong những chủ đề bàn tán yêu thích của các cô.

“Đừng trách tôi không nhắc nhở cậu, mấy ngày gần đây, cậu không phải là bận tham gia hoạt động sinh viên sao, nên không có đi cùng với Bội Oanh, cô ấy mới bắt đầu ở cạnh Du Duy Thu, bọn này thường xuyên thấy Du Duy Thu đến phòng ngủ tìm cô ấy. Tôi biết quan hệ giữa cậu và Du Duy Thu cũng không tệ, mà dù có nói gì thì hai người cũng là tình địch. Cậu ta thích Bội Oanh, cả trường đều biết. Cậu hào phóng như vậy, xem cậu ta như anh em mình, sau này mà có xảy ra chuyện gì thì cũng đừng hối hận nha.”

“Du Duy Thu không phải loại người như thế!” Lôi Khiếu cương quyết phủ nhận.

“Chính bởi cậu luôn nghĩ như vậy, nên tôi mới nhắc cậu đó, nếu không muốn nghe thì xem như tôi chưa nói gì vậy.” Bạn cùng phòng nhún vai, cùng nữ sinh khác đến thư viện………..

Sắc mặt Lôi Khiếu sa sầm, đứng dưới lầu phòng ngủ của nữ sinh bồi hồi một lúc lâu, vẫn không thể tin chuyện đến tận bây giờ Du Duy Thu vẫn chưa từ bỏ ý định với Sa Bội Oanh. Du Duy Thu tuyệt đối không phải là người như thế, cho dù thật sự có theo đuổi Sa Bội Oanh, cậu ấy cũng sẽ không lén lút sau lưng, nhất định là làm quang minh chính đại!

Nhưng mà, trong lòng hắn vẫn có cảm giác hoảng loạn, là từ đâu mà ra?

Đêm đó, Sa Bội Oanh và Du Duy Thu trắng đêm cũng không về.

Lôi Khiếu gọi điện suốt đêm, đều không nhận được hồi âm, chẳng lẽ bọn họ thật sựở cạnh nhau? Sẽ không trùng hợp mà cùng mất tích như vậy chứ? Muộn như vậy, họ đang làm gì?

Nỗi băn khoăn trong lòng càng lúc càng sâu, Lôi Khiếu trằn trọc, cả đêm không ngủ yên, đến tận hai giờ sáng mới mơ màng chợp mắt.

Vừa nhắm mắt lại, lập tức liền bước vào một giấc mơ điên cuồng, từng đoạn ngắn hỗn độn chập chờn, cứ như những ánh chớp, không ngừng bay tới trước mắt……

Đầu tiên là cảnh hắn đang đứng cùng Du Duy Thu, cạnh đó còn có Sa Bội oanh, ba người cùng nhau dây dưa, hắn muốn chạy theo Sa Bội Oanh, rồi lại không muốn bỏ Du Duy Thu lại phía sau………..

Đương lúc do dự, đột nhiên, dưới chân chợt hẫng đi, trong nháy mắt mặt đất kiên cố bỗng biến thành vách núi dựng đứng, hắn cứ thế mà lao xuống……….

Trong lúc rơi, hắn ngẩng đầu nhìn lên bên bờ vực, Du Duy Thu và Sa Bội Oang đang tay trong tay, thờơ lạnh nhạt, chẳng những không đưa tay giúp, ngược lại còn lộ ra nụ cười quỷ dị khiến người nhìn không rét mà run.

Lôi Khiết gào to, rồi cũng bị chính tiếng gào của mình làm bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng, cả người tuôn đầy mồ hôi lạnh.

Trong lòng cảm thấy rất khó chấp nhận………

Hắn dứt khoát ngồi dậy, thay bộ đồ thể thao màu trắng, mang giày, lấy máy MP3, đi ra vườn trường, dọc theo hàng cây dài, chạy ra hướng bờ sông…….

Bên trái là tảng đá to bị rêu phủ xanh, nước sông bên phải cũng không ngừng tuôn chảy, bên tai truyền đến tiếng nhạc êm dịu, tâm trạng phiền muộn dường như cũng tạm thời được bình phục.

Nhìn ra phía xa, chòi nghỉ mát dành cho du khách bên rìa sông, có một đôi thanh niên nam nữ đang dựa sát vào nhau, thật lâu cũng chưa buông ra, vừa nhìn đã biết là đôi tình nhân đang yêu rất nồng nhiệt.

Phong cảnh bờ sông tuyệt đẹp, vừa có công viên xanh, lại có khu bowling, KTV để giải trí. Trời vừa tối, thì có thể nhìn thấy năm ba đôi tình nhân cùng đến, là một nơi hẹn hò náo nhiệt, nhưng sao đôi này mới sáng sớm đã bắt đầu thân thiết, có cần làm quá vậy không?

Lôi Khiếu không khỏi liếc nhìn một cái, vừa nhìn, bước chân cũng ngừng………..

Một giây sau, máu nóng toàn thân đều bốc lên đầu……..

Lôi Khiếu cảm thấy trong đầu như ‘Ong’ lên một tiếng, còn chưa kịp tự hỏi, thì người đã như mãnh hổ đi đến, một phen ngăn ra đôi ‘cẩu nam nữ’, cũng lôi áo người trai trẻ kia, đấm một cú thật mạnh lên gương mặt tuấn tú đó……..

Ngay lúc Sa Bội Oanh hét một tiếng chói tai, Du Duy Thu lảo đảo vài bước, ngã bệch xuống chiếc ghế trong chòi nghỉ mát. Cậu lấy tay che mũi, chỉ cảm thấy hơi âm ấm, một dòng nước nóng tuôn ra.

“Du Duy Thu, cậu chảy máu!”

Sa Bội Oanh chạy vội đến, tay chân luống cuống mở bóp ra, lấy khăn giấy, giúp cậu lau vết thương. Du Duy Thu không muốn làm bẩn tay cô, nên ngăn lại, lắc đầu, tự mình lấy khăn giấy chặn mũi……..

Cử chỉ, thần thái của hai người, có một cảm giác thân mật vô hình nào đó.

Lôi Khiếu đứng giữa chòi nghỉ mát, nhìn thấy một màn này trước mắt, sắc mặt tái xanh, ngực phập phồng kịch liệt, nắm chặt nắm tay……….

Nếu không tận mắt trông thấy, hắn không thể nào tin được, Du Duy Thu và Sa Bội Oanh lại cùng nhau phản bội hắn! Cảnh tượng vừa rồi, đích xác là cơn ác mộng lớn nhất trong đời hắn!

Hai người họ một đêm không về, thì ra là ở đây nói chuyện tình yêu. Không chỉ ôm chặt lấy nhau, thậm chí, Du Duy Thu còn đưa tay vỗ nhẹ mái tóc của cô, trên mặt còn đầy vẻ dịu dàng không chút phòng vệ, hắn chưa bao giờ trông thấy qua dáng vẻ dịu dàng này của cậu.

Nằm mơ cũng không thể ngờ, Du Duy Thu lại vẫn còn thích Sa Bội Oanh!

Tuy rằng ngay từ đầu, Lôi Khiếu luôn có địch ý với cậu, nhưng nhiều năm ở cạnh nhau, hắn đã xem cậu như người anh em, đều cùng cậu chia sẻ tất cả mọi thứ, kể cả chuyện tình cảm với Sa Bội Oanh. Giờ nghĩ lại, hắn đúng thật là tên đại ngốc!

Thiên hạ nhiều nữ sinh xinh đẹp đáng yêu như vậy, cậu lại không cần, vì sao lại cố tình cùng thích Sa Bội Oanh với hắn? Chẳng lẽ, cậu thật sự thích cô ấy như vậy, không phải cô ấy thì không được?

Trong lòng nổi lên một ngọn lửa vô danh, càng đốt càng bùng mạnh………

“Anh điên rồi, Lôi Khiếu, vì sao lại đánh cậu ấy?”

Sa Bội Oanh đứng dậy, lên giọng trách cứ, cô luôn là một cô gái dịu dàng, như con chim nhỏ nép bên người hắn, giờ lại vì Du Duy Thu mà mắng hắn?

“Tôi điên? Vậy các người thì sao?” Lôi Khiếu cười lạnh nói: “Đừng nói với tôi, hai người chỉ là đang biểu hiện tình cảm bạn bè.”

“Lôi Khiếu, anh đừng quá đáng, chính anh là người phản bội trước, đừng trách tôi đi tìm người khác.” Sa Bội Oanh bước tới, lấy di động ném vào người Lôi Khiếu, gương mặt xinh đẹp tràn ngập vẻ thương tâm, “Ảnh chụp anh là Úy Tư Tư, bị người ta gửi đến di động của tôi, anh còn có gì để nói hả?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.