Không Thể Quay Đầu

Chương 26



“Có sao?” Du Duy Thu không nhìn hắn, chỉ khẽ nhếch khóe miệng, hai tay chống lên ban công, “Con người thì phải trưởng thành mà.”

“Thật xin lỗi.” Lôi Khiếu chậm rãi nói.

Thiên ngôn vạn ngữ, đều hóa thành ba chữ này.

Ba chữ này hắn nên nói từ lâu, nhưng vẫn không nói.

Đến bây giờ mới nói lời này, có phải đã quá trễ?

Không ngờ rằng hắn lại đột nhiên nói vậy, Du Duy Thu quay đầu, dáng vẻ kinh ngạc, “Xin lỗi cái gì?”

“Du Duy Thu, dường như tôi luôn nói sai, chọc cậu tức giận. Tôi biết năm đó cậu đột nhiên nghỉ học, là bởi vì tôi…….. nói những lời vô liêm sỉ này, cậu không biết tôi đã hối hận biết bao nhiêu đâu. Nhưng năm gần đây, tôi vẫn luôn thật hoài niệm cậu, không biết cậu có vuợt qua được không………”

“Bây giờ không phải là cậu đã thấy rồi đó sao? Tôi ổn lắm, cám ơn cậu đã quan tâm.” Du Duy Thu cắt ngang lời hắn, “Chỉ là khiến cậu phải thất vọng rồi. Tôi biết cậu dụng tâm lương khổ, cũng hiểu được cậu là suy nghĩ vì bạn, muốn khuyên tôi quay đầu lại, chớ đi con đường không có lối về này. Chỉ tiếc, bệnh của tôi là bệnh cả đời, thuốc hay châm cứu đều không chữa được, uổng phí tấm lòng cậu rồi”

“Sao lại thế được!” Lôi Khiếu kích động, “Cậu khác, cậu thật sự khác với họ……”

“Tôi khác cái gì?” Du Duy Thu nén không được bật cười ra tiếng, phủi phủi bụi, “Chẳng lẽ tôi là một kẻ băng thanh ngọc khiết, ngũ độc bất xâm? Lôi Khiếu, tôi là đàn ông, cũng thích đàn ông, có dục vọng với đàn ông, có khát cầu với cơ thể họ. Tuy rằng chúng ta từng là bạn bè, nhưng không có nghĩa tôi là thánh nhân, không có nhu cầu. Nhìn vào sự thật đi, ngoại trừ không đồng ý với chuyện lạm giao, tôi với những kẻ biến thái đồng tính đó chẳng có gì khác biệt, đều là loại người cậu phỉ nhổ nhất.”

“Không, cậu đừng hiểu lầm. Ý của tôi là …… bất kể cậu biến thành dạng người gì, tôi cũng không để ý, cậu vẫn mãi là người bạn tốt nhất của tôi ……” Lôi Khiếu vội nói.

“Tôi thật sự cảm ơn vì cậu đã xem trọng tôi, chỉ là…….” Du Duy Thu nhìn vào hắn, “Tôi là cong, cậu là thẳng, tôi nhất định cả đời trên núi, cậu lại sẽở dưới núi mà thành gia lập nghiệp, làm sao có thểở cùng một nơi? Giống như bây giờ không phải là tốt sao, nước sông không phạm nước giếng, ai cũng có con đường riêng của mình……”

“Cái gì là cong, cái gì là thẳng?” Lôi Khiếu cảm thấy khó hiểu, hỏi lại.

Hắn chẳng biết gì, cứ như trẻ con, bướng bỉnh vô cùng, không hiểu thì không bỏ qua.

Du Duy Thu tự cười giễu mình, “Không hiểu cũng không sao. Dù gì chúng ta cũng là người ở hai thế giới khác nhau, cần gì phải dây dưa? Làm bạn đồng nghiệp bình thường đi, Lôi Khiếu, tôi đã không còn mong muốn gì nữa.”

“Thật sự không thể quay về như lúc xưa sao?” Lôi Khiếu khàn giọng hỏi.

Quá khứ. . . . . .

Là gì?

Quá khứ chính là những thứ đã trôi qua, thứ tìm lại chỉ là hoài niệm, là không thể miễn cưỡng, không thể không vùi lấp.

Du Duy Thu trầm mặc một lúc lâu, từ từ lắc đầu, điếu thuốc cháy đỏ dưới ngọn gió, bỗng nhiên làm phỏng tay cậu, cậu chấn động, lấy lại tinh thần.

“Tôi phải đi.”

Sắc mặt Lôi Khiếu phức tạp rối rắm nhìn cậu………

Hắn thống hận cảm giác này, lại lần nữa để vụt mất, trơ mắt nhìn cậu đi xa, đi đến nơi mà hắn khó có thể với đến được, nói cái gì là không cùng thế giới, hắn lo lắng cho cậu như thế, lòng luôn có dục vọng muốn ôm chặt lấy cậu………. mãnh liệt hơn bất cứ ai…..

Loại cảm giác này. . . . . .

Loại cảm giác vô cùng quỷ dị này………thật ra là gì?

Tay đặt lên cửa, Du Duy Thu quay đầu, thản nhiên nói: “Đúng rồi, nghe nói cậu sắp kết hôn, bạn gái vẫn là Sa Bội Oanh?”

“Sao cậu lại biết?” Nội tâm Lôi Khiếu chấn động.

“Đây chẳng lẽ không phải là bí mật đã công khai sao?”

Mới vừa nhận việc vài ngày, chợt nghe nói, Lôi Khiếu đã có bạn gái xinh đẹp đang bàn chuyện hôn nhân.

Nghe đến tên Sa Bội Oanh, Du Duy Thu khẽ giật mình, không ngờ, họ vẫn duy trì đến tận bây giờ, xem ra từ hồi đại học, Lôi Khiếu chỉ vì tuổi trẻ, không chống được sự hấp dẫn, mới lăng nhăng một chút, thật ra, hắn vẫn là tên đàn ông rất nghiêm túc.

Như thế này không phải tốt lắm sao?

Thật sự tốt lắm. . . . . .

“Hai người cũng không phải dễ dàng gì, lâu như thế, tình cảm có thể gắn bó đến tận bây giờ, rất khó có được như thế, ráng quí trọng cô ấy. Gặp Sa Bội Oanh, thay tôi hỏi thăm cô ấy. Còn nữa, khi nào kết hôn, đừng quên gởi thiệp mời cho tôi, tôi sẽ đến chúc mừng.”

Ngữ điệu của Du Duy Thu thật bình tĩnh, thật thành tâm.

“À, được ……… Tôi sẽ ………..”

Lôi Khiếu lẩm bẩm, không biết phải nói gì.

Du Duy Thu mở cửa, rồi bước ra ngoài, chỉ còn lại một mình Lôi Khiếu, cô độc đứng trong gió………

Bệnh cũ ở lưng dường như tái phát, mỗi bước đi, đều truyền đến cơn đau không thể chịu nổi, Du Duy Thu cắn chặt răng, bước nhanh về phòng mình.

Vừa bước vào cửa, cả người đã dựa vào tường, cuộn mình lại……….

Đây là cái giá cho sự cậy mạnh mà.

Trong lòng nhẹ nhàng thở dài . . . . . .

Rõ ràng đã đi xa như thế, vì sao, còn có thể quay lại, cố tình đối diện với hắn?

Đã ba năm rồi, còn chưa đủ sao?

“Sao thế?”

Ngẩng đầu, là ánh mắt lo lắng Tạ Ngôn.

“Anh Tạ, tôi không sao, chỉ là lưng hơi đau.”

Du Duy Thu miễn cưỡng chống người, Tạ Ngôn liền đỡ lấy, để cậu ngồi lên sopha, Tạ Ngôn ngồi sau lưng, giúp cậu mát xa phần cơ cứng ngắc trên lưng cậu………

“Không cần đâu, giờ còn đang là giờ làm, tôi nằm một chút là được….” Du Duy Thu sợ bị người khác nhìn thấy, sẽ có ảnh hưởng không tốt.

“Không sao cả, giờ tôi cũng không bận. Hôm nay cậu về sớm một chút, về nghỉ ngơi đi.” Bàn tay Tạ Ngôn rất to, thủ pháp đương nhiên không chuyên nghiệp bằng Lôi Khiếu, nhưng ít nhiều cũng có thể khiến cậu giảm bớt đau đớn.

Quan hệ giữa Tạ Ngôn và Du Duy Thu đã có từ rất lâu, từ nhỏ cả hai ở cùng một khu, cha mẹ hai người lại là đồng nghiệp, có thể nói họ là ‘Thanh mai trúc mã’. Quốc trung, trung học, đều là đàn anh đàn em cùng trường, sau đó Tạ Ngôn qua Singapore, còn nhận Du Duy Thu vào UNIS làm nhân viên thực tập.

Tuy Tạ Ngôn có chị, nhưng lại không có em, thế nên xem Du Duy Thu như em trai mình mà đối đãi, chiếu cố cậu.

Từ khi Du Duy Thu quay về thành phố N, nhất thời chưa tìm được chỗ, tạm thời ở nhờ trong biệt thự của Tạ Ngôn, đồng thời cũng tích cực tìm phòng ở, dự định nếu tìm được sẽ lập tức chuyển ra ngoài. Cậu đã chịu ơn Tạ Ngôn nhiều lắm rồi, ngại phiền thêm đến anh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.