Không Thịt Không Vui

Quyển 1 - Chương 30




Kết quả của tôi cũng rất thê thảm.

Kể thì khi tôi đoạt đi lần đầu tiên ở nơi đó của hắn lại thêm việc ở bên lỗ tai àm hắn yêu thích để lại vết tích, Hồng Thiếu Nhu đưa ra quy định, từ nay trở đi ở trong nhà không được xuất hiện một miếng thịt nào nhay cả thịt vụn cũng không được.

Nhìn thức ăn đầy trong tủ lạnh, tôi tức giận đến mắc ửng hồng —— hắn chính là muốn bỏ đói tôi!

Thật là một người ác độc, thật là một người lòng dạ độc ác! !

Ngày đầu tiên không được ăn thịt, nghĩ tới nó nghĩ tới nó nghĩ tới nó.

Ngày thứ hai không được ăn thịt, nghĩ tới nó nghĩ tới nó nghĩ tới nó vẫn là suy nghĩ thèm nó.

Ngày thứ ba không được ăn thịt, nghĩ tới nó nghĩ tới nó nghĩ tới nó cố hết sức nghĩ tới nó.

Ngày thứ tư không được ăn thịt, tôi bùng nổ, bắt đầu náo loạn một khóc hai nháo ba thắt cổ.

Buổi sáng cầm dao gọt trái cây chuẩn bị cắt cổ, đáng tiếc không cẩn thận cắt đi cổ tay của một anh mì ăn liền chạy đến cứu, nhất thời máu tươi chảy ào ạt.

Buổi trưa nhảy vào hồ bơi chuẩn trầm mình chết đuối, đáng tiếc không cẩn thận đạp một anh mì ăn liền chạy tới cưu xuống đáy hò bơi, đợi cứu hắn lên bờ lúc đã hôn mê đã lâu, cho tới nay ở nằm bệnh viện, nghe nói có trở thành người sống đời sống thực vật cơ hội. (Bonei: đọc xong ta thề sẽ không bao giờ cứu ai như chị khi tự tử, ta sợ hãi à không phài kinh hãi mới đúng)

Buổi tối cầm sợi dây cột vào trên xích đu trong sân chuẩn bị treo cổ, đáng tiếc sợi dây đứt, không cẩn thận đè lên mặt một anh mì ăn liền chạy tới cứu.

Từ đó, cái gương mặt của anh trai mì ăn liền không còn là cái mặt nữa, mà thành chiếc bánh naan Ấn Độ(1).

Hồng thiếu nhu liền đứng ở bên cạnh, một đôi mắt nhỏ, con ngươi híp lại hàm chứa ý cười, mặc cho tôi dằn vặt.

Kể từ sau khi không được ăn thịt, tôi liền bắt đầu mất ngủ.

Mà việc huy diệt đi cuộc sống của ba anh mì ăn liền trong vòng một đêm ngày hôm đó, tôi bắt đầu xuất hiện triệu chứng nghiêm trọng hơn —— tôi sinh ra ảo giác.

Tôi ngửi thấy thịt mùi thơm.

Tôi hít hít mũi, đứng dậy, nhắm mắt đi đến nơi phát ra hương thơm của thịt.

Rốt cuộc, tôi kích động phái khởi đến mặt mũi co quắp, nhiệt huyết sôi trào, vẻ mặt cuồng dã, trái tim đập liên hồi, khóe mắt ướt át, thở không ra hơi, không kiềm chế được lượng máu, ở cửa sổ phòng tôi, để một cái đĩa beefsteak thật to.

Chất thịt ngon miệng, tươi mới nhiều nước thịt, hương thơm của tiêu xông vào mũi, ngào ngạt nồng nặc, nóng hổi, mới ra lò, vẫn còn nghe được tiếng tiêu bị cháy nổ lốp bốp trên miếng thịt.

Chẳng lẽ là, ông già Noel trong truyền thuyết kia đưa tới cho tôi hay sao?

Ta bắt đầu suy nghĩ cho mình hàng năm vào ngày 24 tháng 12 để những hột gà thối và bít tất thối dể qua một năm với ý đồ làm cho ông già râu tóc bạc này bất tỉnh lột quần của ông ra xem coi ông có dưa chuột nhỏ hay không để trôi qua ngày noel mà không cẩm thấy áy náy.

Một bên đau lòng, một bên tôi cầm dao nĩa, ăn ngấu nghiến.

Đêm hôm đó, tôi ngủ rất say.

Sau mỗi đêm lúc nửa đêm, đều có người đúng giờ đem thịt đưa đến trên bệ cửa sổ phòng tôi.

Tôi đây có thịt, tựa như Đại Lực Thủy Thủ ăn rau chân vịt, hay đồng nát Thanh Đồng Thánh Đấu Sĩ bị đánh đến còn dư lại một giọt máu cuối cùng, hay Hỉ Dương Dương(2) thiếu chút xíu nữa sẽ phải vào chảo dầu.

Nói tóm lại, nói mà tóm lại, tôi tình thần trần trề sức sống.

Vì vậy, tôi phải tiếp tục làm cho nhà họ Hồng tiếp tục náo loạn, mỗi một anh mì ăn liền biến mất mỗi ngày —— đều là vì tai nạn lao động.

Thời điểm tôi vui vẻ, sẽ đuổi theo đám anh trai mì ăn liền kia lột quần bọn họ.

Thời điểm tôi không vui, cũng sẽ đuổi theo đám anh trai mì ăn liền kia lột quần bọn họ.

Khác nhau là ở chỗ, ở trạng thái vui tôi sẽ dùng tay không, mà ở khi trạng thái không vui thì trong tay tôi sẽ cầm theo vật Hủy Thiên Diệt Địa, ngộ thần sát thần, ngộ phật sát phật, gặp Thái Thượng Lão Quân có thể làm cho ngày tế cũng không qua được, gặp Tôn hầu tử có thể co hắn hiểu rõ lợi hại cục gạch vàng kim khảm kim cương của bản nữ vương tôi.

Nhiều anh trai mì ăn liền coi trọng trinh tiết như mạng sống mà bị tôi dùng cục gạch đập đầu biến thành hình đa giác.

Đoạn thời gian đó, chỉ cần cửa phòng tôi vừa mở ra, hàng loạt các anh mì ăn liền sẽ biến mất không thấy tung tích.

Dĩ nhiên, tôi vẫn chưa quên mục đích đến nhà Họ Hồng.

Sớm ngày điều tra ra chủ mưu phía sau muông diệt bang Thanh Nghĩa chúng tôi, tôi liền có thể sớm một ngày trở lại nhà họ Lý, tôi lại có thể quang minh chính đại ăn thịt.

Tôi đã điều tra rõ được bước đầu, tất cả tài liệu bí mật quan trọng có liên quan đều tập trung tại phòng sách của Hồng Thiếu Nhu.

Chỉ cần tôi có thể đi vào, vậy rất nhanh sẽ tra ra được chân tướng sự thật.

Vậy mà đó cũng không phải việc dễ dàng, bởi vì này phòng sách này giống như cấm địa của môn phái nào đó trong tiễu thuyết võ hiệp.

Trước cửa phòng sách, cả ngày lẫn đêm cũng sẽ có bốn anh mì ăn liền đứng nghiêm, giống như thây thế tấm bỉa đá viết câu "Cấm địa phía sau núi, ai tự tiện xâm nhập đều phải chết".

Tôi đã từng thừa dịp Hồng thiếu nhu không ở nhà chạy đi chuẩn bị tùy tiện xâm nhập ngay lập tức vô số lần, nhưng bốn anh mì ăn liền này tựa như không hề sợ chết, cho dù lúc nhìn thấy tôi mồ hôi lạnh to như quả trứng từng viên rơi xuống, hai chân cũng một bước cũng không dời.

Tôi từng đưa tay làm bọn họ bị nhột, nhưng cho dù mấy anh mì ăn liền này nước mắt ràn rụa, đáng yêu thở hổn hển, vẫn cứng rắn chịu đựng không lay động khóe miệng, dù có chết cũng không cho.

Tôi từng dùng cục gạch đi đập đầu của bọn hắn, thế nhưng đầu bị đập đến rách mấy mảng, bọn họ vẩn chỉ nhìn máu trên đầu chảy xuống, dù có chết cũng không cho.

Tôi từng dùng cây kéo khom người đi cắt tóc dưa chuột ương của bọn họ, nhưng các anh mì ăn liền đó vẫn lấy nước mắt nhẫn nhịn, chênh lệch quá mức, hết sức chịu đựng để cho tôi lăng nhục, dù có chết cũng không cho.

Cuối cùng cuối cùng, tôi chỉ có thể sử dụng tuyệt chiêu của mình.

Mặc bikini, quấn cái khăn tắm, tôi nhẹ nhàng lả lướt đi qua đi lại, khi đứng trước mặt bọn họ, lại bắt đầu cởi chiếc khăn tắm ra, khép khăn tắm lại, lại mở ra, nữa khép lại, trong khi ngâm nga 《 một cái bánh bao đưa tới huyết án 》quyến rủ cởi quần áo đến khúc bối cảnh vui mừng 《tình ca Trà Sơn 》(3).

"Bộ dánh xinh đẹp của em gái Trà Sơn, a. . . Kia. . . Kia. . . Bộng dáng xinh đẹp, đầu ngón tay nhọn vội hái trà, a. . . Kia. . . Vội hái trà, đưa đến bươm buớm nhẹ nhàng bay qua, đưa đến ong mật ong ong hát, a. . . Ai. . . Ai. . . Kia. . . Kia. . . Kia. . . Kia. . . , đưa tới người đốn củi trên dốc núi phía trước. . . . . ."

Quả nhiên là tuyệt chiêu của dì Bích dạy, hiệu quả không tầm thường.

Bốn anh mì ăn liền này, một thì ngã thẳng xuống đất sùi bọt mép, một tự đâm vào hai mắt, một trực tiếp từ lầu hai nhảy xuống mong chết cho nhanh, người cuối cùng ôm đầu chạy loạn dường như điên cuồng.

Tôi đạp xác bốn anh mì ăn liền chuẩn bị tiến vào cấm địa, thế nhưng ở đâu xuất hiện một đám anh mì ăn liền trung thành đông như kiến, từ bốn phương tám hướng bắt đầu chạy tới, ôm quyết tâm cho dù phải đối mặt với cái chết, ngăn cảng trước mặt tôi.

Nhân số thật sự là quá nhiều, da của tôi cũng muốn bị lột đi, vẫn không thể nào thành công tiến vào phòng sách.

Nhưng trận chiến ngày hôm nay, thật sự là thảm thiết, khi Hồng Thiếu Nhu khi trở về, đã là cảnh máu me tung téo, xác chết đầy đất rồi.

Một đám anh trai mì ăn liền đã chết một nữa.

Ở sâu trong nội tâmtôi nghiêm túc kiểm điểm sự tàn nhẫn của mình, cực kỳ hối hận, cũng quyết định ăn một bữa ăn chay siệu độ cho bọn họ.

Cho nên nửa đêm ngày hôm đó, đĩa beefsteak ông già noel đưa tới, tôi chỉ ăn 90%.

Còn dư lại một phần mười, là một giờ sau lại ăn.

Tôi cảm thấy cực kỳ kiệu ngạo vì bản tính lương thiện của mình. ( Bonei: >”

(1) Bánh naan Ấn Độ

(2) Hỉ Dương Dương: là tên của chú cừu vui vẻ trong phim hoạt hình Cừu vui vẻ và sói xám của Trung Quốc