Không Yêu Đừng Quấy Rầy

Quyển 4 - Chương 29: Ngoại truyện: Diệc Vãn (ba)



Giang Diệc Hãn bắt đầu vận chuyển đại não, trăm phương ngàn kế muốn khơi lên tình thú của Vãn Vãn với mình.

Vì vậy, đầu tiên, anh nhịn đau làm một quyết định trọng đại.

"Tại sao lại đột nhiên nghĩ đến mời bảo mẫu?" Tiểu Bảo rất ngoan, một mình cô giữ con gái mặc dù hơi cực khổ một chút, nhưng vẫn yên tâm hơn. Hơn nữa buổi tối anh vừa tan tầm sẽ về nhà, đều có giúp cô giữ con gái, khiến cho cô giảm bớt rất nhiều gánh nặng.

Anh cũng không nỡ, nhưng vì tương lai con gái phát triển khỏe mạnh tốt hơn về thể xác và tinh thần, anh chỉ có thể tạm thời nhịn đau cắt thịt.

"Vãn Vãn, gần đây nghiệp vụ của xưởng in ấn có chút bận." Sự thật chứng minh, thật ra thì anh rất thích hợp buôn bán, dựa vào giao thiệp các ngành các nghề, xưởng in ấn đến trên tay anh chưa đầy một năm, kinh doanh đã càng ngày càng phát đạt.

Ý tứ của anh là anh không thể sẽ giúp cô giữ con? Nam nhi chí tại bốn phương, do dự một chút, Vãn Vãn mới vừa nói một mình cô cũng có thể.

"Hơn nữa, em quá cực khổ, em không có nhận thấy được gần đây mình già hơn rất nhiều sao?" Anh nói vô cùng nghiêm túc.

Một câu nói của anh khiến Vãn Vãn hoa dung thất sắc.

Già hơn rất nhiều? Dựa theo vóc người sau khi ăn giống như vỗ béo, cô còn nhiều thêm vài "Khuyết điểm" ? Uy lực những lời này của anh còn mạnh mẽ hơn cả bom nguyên tử.

Một tuần lễ sau, Giang Diệc Hãn thông qua người công ty môi giới mời một bảo mẫu, là một nữ giúp việc người nước ngoài.

Mặc dù bình thường giao tiếp với nữ giúp việc này có chút cố hết sức, nhưng sau khi chung đụng mấy ngày, Vãn Vãn liền phát hiện lòng trách nhiệm của người giúp việc nước ngoài này rất mạnh, là người làm hết phận sự, cũng vô cùng tỉ mỉ.

Thu hoạch này khiến Vãn Vãn từ từ yên tâm, thể xác và tinh thần buông lỏng rất nhiều.

Bởi vì sau khi mời người giúp giữ con gái một tay, không gian chung sống của cô và Giang Diệc Hãn liền có rất nhiều. Hơn nữa rất kỳ quái, sau khi con gái không ngủ ở trong phòng cô, Giang Diệc Hãn vẫn nương nhờ bên cạnh cô như thường.

Vãn Vãn thích loại cảm giác thân mật gắn bó kề cận bên nhau này, cho nên cô cũng không có vạch trần. Hơn nữa, bây giờ đang dần dần vào thu rồi, có cả anh và chăn sẽ cảm thấy ấm hơn rất nhiều.

Chỉ là, mỗi ngày anh đều"Mè nheo", khiến công việc phòng thủ của Vãn Vãn càng ngày càng trở nên khổ cực. . .

Sau lại bởi vì đủ chuyện sinh hoạt hàng ngày và ban đêm không tiện, sau khi cô và Giang Diệc Hãn thương lượng, khi Tiểu Bảo sáu tháng sẽ dứt sữa.

Từ sau khi dứt sữa, Vãn Vãn cũng rất cần cù giảm cân, trong thời gian ngắn ngủi, càng ngày càng có hiệu quả.

Hôm giao thừa đó, khi Giang Diệc Hãn lần nữa cố gắng nhiệt tình mời mọc, Giang Thiệu Cạnh rốt cuộc gắng gượng xuất hiện.

"Chú nuôi hai con heo một lớn một nhỏ." Sau khi nhìn thấy Tiểu Bảo trắng trẻo mập mạp, Giang Thiệu Cạnh không khách khí lạnh lùng nói.

Giang Diệc Hãn khó chịu đến thiếu chút nữa liều mạng với anh ta.

Nhưng đêm đó, khi Vãn Vãn xuất hiện ở trong tầm mắt Giang Thiệu Cạnh thì ánh mắt Giang Thiệu Cạnh trầm một chút, "Được rồi, anh miễn cưỡng thu hồi, chú chỉ nuôi một con heo."

Số lượng heo ít đi, lại khiến cho cả người Giang Diệc Hãn không thoải mái.

"Hắc hắc, anh hai, nghe nói khoảng thời gian trước anh bị người ta lừa gạt một trận, nhục nhã trước mặt mọi người?" Giang Diệc Hãn cũng không yếu thế.

Sắc mặt Giang Thiệu Cạnh nhất thời đại biến, đứng dậy liền phất tay áo rời đi.

Không khí có chút lúng túng, chỉ còn lại hai người Giang Diệc Hãn và Vãn Vãn.

Đột nhiên, có một suy nghĩ xông thẳng vào đầu Giang Diệc Hãn.

"Vãn Vãn, hôm nay ăn tết, chúng ta đi ra ngoài tìm tiết mục đi!" Anh đề nghị.

Vãn Vãn đương nhiên là gật đầu tán thưởng.

"Mang đủ ví tiền." Anh nhắc nhở.

Anh bỏ thẻ tín dụng cao quý của cô vào trong túi xách thì Vãn Vãn vẫn sửng sốt một chút, buổi tối bọn họ phải đi trường hợp sang trọng gì sao?

Đến hiện trường, Vãn Vãn mới phát hiện anh mang cô đi địa phương càng kỳ quái hơn. Vốn cho là chỉ là quán bar bình thường, nhưng lại cảm thấy không giống. Khách nam ở đây cực ít cực ít, căn bản đều là đám nữ trí thức và phú bà.

Anh vừa xuất hiện, ánh mắt rất nhiều khách nữ ở hiện trường đều nhìn chăm chú tới đây, những ánh mắt nhìn chằm chằm kia khiến Vãn Vãn có chút không thoải mái.

Muốn nói tình yêu bọn họ đã trở thành quá khứ, thật sự là quá gượng ép, đặc biệt là anh luôn gọi bà xã bà xã, sửa bao nhiêu lần, anh cũng làm như không nghe thấy.

Một ..., tiếng nhạc quán bar cũng sắp đánh nát lỗ tai, dù thần thái các phái nữ ở chỗ này trước đó là lười biếng hay là bình tĩnh, lúc này đều giống như uống thuốc kích thích sống lại, chiến đấu một chút.

Nơi này, thật là cực kỳ kỳ quái.

Theo tiếng nhạc vang lên, thời điểm từng người vũ công ra sân, con ngươi Vãn Vãn đều sắp muốn rơi ra ngoài.

Này, này, này --

"Tối nay có mãnh nam thanh tú." Anh ở bên cạnh rất tốt bụng giải thích.

Vãn Vãn trừng to mắt.

"Em đã lâu không có hứng thú ‘tính’ với đàn ông, nếu anh không khơi dậy nổi nhiệt tình của em, dĩ nhiên tìm đàn ông khác giúp một tay." Chân mày anh cau lại, đang cười rất xấu xa, ghé vào bên tai cô lặng lẽ nói.

Cô, cô, cô, không phải anh không khơi dậy nổi sự nhiệt tình của cô. Chỉ là, trước khi chưa giảm cân thành công, cô thật sự là. . .

Chỉ là, loại phương pháp giải trí này cũng quá kích thích người đi? Vãn Vãn ngoan ngoãn bị sợ đến đứng ngồi không yên.

Tiếng nói của anh vừa dứt, chỉ nghe trong tiếng tiết tấu Rock and roll, mấy người đàn ông sải bước đi ra từ hình chữ T.

Đúng lúc cô ngồi ở hàng đầu tiên, tầm mắt cực tốt, cho nên khi đám đàn ông kéo mạnh, áo sơ mi trên người đều "kéo lên", lộ ra sáu múi trong truyền thuyết.

Thấy múi bụng thì Vãn Vãn cứng ngắc đến không nhúc nhích, hô hấp trở nên rất mỏng, mà chung quanh lại là tiếng thét chói tai liên tiếp.

Những đám mãnh nam kia, toàn thân cao thấp đều chỉ có một cái áo ngắn đến không thể ngắn hơn, quần chữ đinh nhỏ đến không thể nào nhỏ hơn, quần lót trước mặt này đã nhô ra tương đối hùng vĩ, thậm chí theo kỹ thuật nhảy, lồi này lại hùng vĩ nhảy đung đưa, làm người ta nóng mặt hoảng hốt.

Tất cả mọi người nhìn đến say sưa hứng thú, giờ phút này cả người Vãn Vãn không được tự nhiên.

Người nữ chủ trì bắt đầu chính thức tuyên bố biểu diễn mở màn, màn biểu diễn đầu chính là vũ điệu trong mưa.

Hiện trường phun ra vô số băng khô, rơi xuống sân khấu như mưa, đám mãnh nam điên cuồng nhảy theo sự truyền nhiệt của DJ.

Cởi áo khoát ra! Cởi xuống! Cởi áo khoát ra!

Cởi áo xuống! Cởi xuống! Cởi áo xuống!

Cởi mặt nạ xuống! Cởi xuống! Phiền toái cởi xuống! Cởi xuống!

Cởi xuống toàn bộ! Cởi xuống!

Cởi! Cởi! Cởi! Cởi!

Đám phụ nữ, phú bà ở dưới đài cũng điên cuồng hát theo cởi xuống cởi xuống cởi xuống.

nananananana.

nanananana. . . Cởi xuống toàn bộ.

Có ... một chút cử động thì cái gì cũng lộ ra

Không thành vấn đề, chúng ta dứt khoát tới phân công hợp tác

Ai cần phải đốt lửa, ai muốn đổ thêm dầu vào lửa cháy.

Từng trận lửa nóng, ai cũng không cần tránh, dứt khoát đùa mà thành thật

Nhảy vào trộn lẫn cơ hội phóng túng mình

Xin mọi người đừng thua ở không có việc gì lại mặc quá nhiều

Một hai ba cởi sạch trơn, có đột phá rèn luyện thân thể.

Giang Diệc Hãn vỗ tay, lại có thể hát hăng say theo đám phụ nữ đó.

Vãn Vãn toát mồ hôi lạnh, thật sự cảm thấy mình già rồi, thật sự không thích hợp loại vận động của người trẻ tuổi này.

Đặc biệt là khi ánh đèn chiếu rọi lên khán đài tối đen, người chủ trì kia giở trò ở trên người một vị mãnh nam, ( yêu ) xoa nhẹ dao động.

Thật là rất rất rất hư hỏng.

"Hiện tại, đám mãnh nam của chúng ta đã tới đoạn cởi quần lót, sẽ ném cho người xem một phần thường cực lớn nha!" Người chủ trì mập mờ nói.

Không khí của hiện trường trực tiếp thăng đến cực hạn, trên đài dưới đài vẫn còn đang hát lớn một hai ba cởi hết sạch. Vãn Vãn vội vàng cúi đến bên tai anh, nói với anh biết mình muốn về nhà.

Đột nhiên, có đồ vật gì đó từ đàng xa quăng phủ lên đầu cô, Vãn Vãn vội vàng lấy xuống từ trên đỉnh đầu.

"Đây là cái gì --" Theo ánh đèn mờ tối, vừa nhìn rõ ràng đó là vật gì thì Vãn Vãn nhất thời hít một hơi lạnh, trợn mắt há mồm.

Giang Diệc Hãn cũng sửng sốt một chút, bàn tay cứng ngắc, không tiếp tục vỗ tay.

Đám mãnh nam trên đài tự nhiên phóng khoáng rối rít cởi quần lót, cùng vọt xuống dưới đài.

"Oa, thật thô thật to --" Cách bọn họ không xa, đã có người đang phát ra tiếng la kích thích.

"Chúng ta đi nhanh!" Giang Diệc Hãn quả quyết quyết định.

Thật là kế hoạch biến hóa khó lường!

Anh đang muốn dắt tay của cô, chen ra từ trong đám người.

"Tiểu thư, ngài rất may mắn đó, có thể sờ được mãnh nam số ba có ‘sức quyến rũ’ của chúng ta. Hơn nữa, có thể hưởng dụng miễn phí phòng khách mà quán bar chúng tôi cung cấp." Người chủ trì chắn trước mặt bọn họ, nói chúc mừng với cô.

Một người đàn ông cường tráng trần truồng, vóc người rất đẹp ngăn ở trước mặt bọn họ.

Người đàn ông cường tráng lộ ra nụ cười tự nhân là rất có sức quyến rũ với cô, cổ vũ cô dũng cảm vươn tay ra, sờ sờ biểu tượng kiêu ngạo này.

Vãn Vãn bị dọa đến vội vàng che mặt, nhưng vật thể lúc ẩn lúc hiện kia, hoặc nhiều hoặc ít vẫn chiếu một chút vào tầm mắt của cô.

"Diệc, Diệc Hãn." Vãn Vãn đến lời nói cũng nói không hoàn chỉnh.

"Anh đây, anh đây!" Anh vội vàng ứng tiếng.

Đây, đây thật không nằm trong phạm vi kế hoạch của anh, anh chỉ thiết kế một phần trong đó.

"Tiểu thư, nhận lấy ‘phần thưởng’ của ngài đi." Người chủ trì có chút buồn bực thúc giục.

Vãn Vãn vội vàng lắc đầu nguầy nguậy, bị dọa đến trái tim đều tê dại.

"Làm cái gì vậy, nếu không đến tìm thú vui thì tới chỗ này chơi làm gì?!" Bốn phía nhất thời đều là giọng nói bất mãn, tất cả mọi người oán trách cô phá hư không khí.

Cả mãnh nam kia cũng lộ ra vẻ mặt bi thương, ... giơ cánh tay cong người ra phía sau, liên tiếp để lộ bắp thịt kiêu ngạo của mình, muốn giành được lực chú ý của cô.

"Tiểu thư, mãnh nam của chúng tôi đang chờ ngài --" Người chủ trì tiến một bước tới gần.

Từ khi khai trương đến bây giờ, vẫn là lần đầu gặp đến khách hàng không thức thời như vậy.

Hiện tại thật là cởi hổ khó xuống, Giang Diệc Hãn cười gượng ha ha mấy tiếng, "Các vị, bà xã tôi đã quen ăn loại tôm hùm lớn châu Úc tôi đây, cơm rau dưa này của các người, sao cô ấy có thể nuốt xuống được chứ?!"

Cái gì? Ánh mắt tất cả mọi người rối rít chuyển sang anh.

So với đám mãnh nam ở chỗ này, anh đúng là vẫn làm cho người ta cảm thấy vẻ đẹp kiêu ngạo.

Một vài khách quen lập tức liên tưởng đến cuối cùng sẽ có một vở kịch hay mãnh nam thanh tú bị đè ép, hay là đám khách nữ này có thể bầu bằng phiếu cho vị nam sĩ khiến người ta nổi lên ảo tưởng, mặc cho mọi người cạnh tranh đấu giá, người thắng thầu có thể tùy ý khinh nhờn tên nam sĩ kia, mà tên nam sĩ kia không chỉ có thể lấy được tất cả tiền thưởng, nếu như ở dưới tình huống tự nguyện, có thể… cả đêm với người thắng thầu.

"Người chủ trì, nếu không chúng ta để anh ta lên trình diễn tiếp đi!" Lập tức có người nóng lòng đề nghị, "Để cho con ‘tôm hùm lớn Châu Úc này’ lên đài!"

Âm thanh phụ họa ở bốn phía, mọi người ở đây đã sớm quên mất không vui vừa rồi.

Lúc này đổi thành Vãn Vãn nói anh chạy mau, chỉ là không ngờ Giang Diệc Hãn ủy khuất rút tay của mình ra, "Bà xã, vì không để cho em bị người xúm đánh, anh không thể làm gì khác hơn là khẳng khái hy sinh rồi."

Phát sinh đột ngột này khiến Vãn Vãn cứng lưỡi.

"Bà xã, em phải cứu anh!" Anh ủy khuất liếc mắt nhìn cô mắc kẹt giữa đống ví da quý giá, bị đám phú bà đẩy lên sân khấu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.