Không Yêu Đừng Quấy Rầy

Quyển 4 - Chương 8



Vãn Vãn không kịp kêu lên một tiếng, đã bị Giang Thiệu Cạnh như đá lớn cúi xuống, hung hăng hôn lên. Nụ hôn này tràn đầy tức giận, đến mức cuồng dã, mãnh liệt, thậm chí cứng rắn cạy môi của cô ra.

Vãn Vãn liều mạng lắc đầu giãy giụa, nhưng một mạnh một yếu, thể lực nam nữ rõ ràng có sự khác biệt. Hai chân, hai tay cô đã sớm bị vững vàng áp chế một cách dễ dàng, không chỉ có như thế, bàn tay Giang Thiệu Cạnh thậm chí cách áo lông, dùng lực vuốt ve . . . mềm mại của cô.

"Hu.... dừng, dừng tay!" Miệng lưỡi Vãn Vãn đều là khí dương cương nồng đậm của anh,

Trong giãy dụa đan xen bi phẫn, nước mắt Vãn Vãn không nhịn được rơi xuống.

Trừ Diệc Hãn, cô chưa từng thân mật như vậy với người khác? Nhưng Giang Thiệu Cạnh anh mặc kệ, trong đầu của anh chỉ có một ý niệm duy nhất, muốn đem tất cả trở lại trong quỹ đạo nên có!

Mặc dù quỹ đạo này ở trong mắt cô là giả, nhưng anh lại cho là đến lúc nên thành sự thật rồi! Bởi vì từ vừa mới bắt đầu, anh đã chuẩn bị diễn giả thành thật.

Vãn Vãn là một cô gái bảo thủ, chỉ cần thân thể cô là của anh. Như vậy, cô chắc chắn sẽ không sẽ không dây dưa không rõ với Diệc Hãn!

Cái ý niệm này giống một cỗ ma chú, luôn dẫn đường cho anh.

Anh rất dứt khoát vươn một tay ra, thâm nhập vào trong cổ áo cô, đè cô xuống. Tay chạm vào cảm giác mềm mại khiến toàn thân anh nhất thời cuồn cuộn một cỗ tinh lực, một cỗ dục vọng từ bụng dưới anh không ngừng kéo lên.

Anh nghĩ muốn cô.

Anh từng bảo đảm với cô, mình sẽ không đụng cô, ít nhất ở trong lúc cô mang thai, cô rất an toàn.

Nhưng nếu cái bảo đảm này tổn hại nghiêm trọng đến lợi ích của anh, thậm chí "Thương phẩm" của anh vì thế sẽ có thể không được bảo vệ. Như vậy, anh còn cần thiết duy trì quân tử sao? Anh không có ý định đợi, ra tay trước thì chiếm được lợi thế luôn luôn là tác phong làm việc của anh. Anh khát vọng cô, khát vọng cô có thể ấm áp mình. Hôm nay cô ấm như vậy, đang ở trong lòng của anh, anh tuyệt đối không thả cô ra!

Giang Thiệu Cạnh cong tay, dùng sức nắm chặt cả đoàn vô cùng mềm mại của cô ở trong lòng bàn tay của anh.

Thân thể của cô có chút mượt mà, mang theo hương thơm cực kỳ hấp dẫn, mê người, hồn nhiên, làm cho người ta rất có dục vọng nhúng chàm . . ..

Vãn Vãn cố gắng thế nào cũng không cách nào ngăn cản anh ta, nhất thời bi phẫn liều mạng đánh lồng ngực cứng rắng như sắt của anh.

"Đừng!" Giang Thiệu Cạnh đang cởi quần áo của cô thì Vãn Vãn càng giãy giụa không ngừng, tất cả da thịt đều đã rịn ra mồ hôi.

Giãy giụa toát mồ hôi nóng, còn cả mồ hôi lạnh.

Giang Thiệu Cạnh dùng sức đẩy chân của cô ra. Cách vật liệu may mặc, Vãn Vãn có thể cảm giác được rõ ràng, có một cổ lực lượng nóng muốn xâm nhập giữa hai chân của cô, sắc mặt của cô bởi vì sợ hãi mà trở nên tái nhợt.

"Giang, Giang Thiệu Cạnh, anh...anh còn dám đụng, đụng tôi. Tôi...tôi sẽ không cho anh cổ phẩn Hạ thị...." Vãn Vãn hốt hoảng nói ra.

Trong đầu của cô miễn cưỡng bắt được một chút suy nghĩ, hiện tại Yến Thiên Hạ vô cùng "Náo động", nếu như có thể có được cổ phần Hạ thị, Giang Thiệu Cạnh sẽ có một con đường lui cực tốt.

Đây không phải vốn là nguyên nhân anh ta "Hết lòng"với mình sao?!

Giang Thiệu Cạnh đã dạy cô, ở thời điểm loạn nhất, đầu tiên cần phải có năng lực tự bảo vệ.

Giang Thiệu Cạnh cứng lại, sắc mặt của anh từ từ trở nên không chút thay đổi, đáy mắt âm trầm lại có dấu vết bi thương.

Vãn Vãn không biết lấy hơi sức ở đâu ra, vội vàng đẩy anh ra, cô lảo đảo bò xuống giường.

Mới không chạy được mấy bước, vì quá hốt hoảng, cô đã té xuống sàn nhà.

Cô liều mạng lau chùi môi, muốn lau hơi thở anh ta lưu lại trên môi mình, nhưng thật là khó.

Cô muốn kêu cứu, nhưng càng không phát ra được chút âm thanh.

Nếu như kêu người khác tới đây, cô phải giải thích như thế nào? Dù sao, Giang Thiệu Cạnh là chồng trên danh nghĩa của cô.

Vãn Vãn hoàn toàn co quắp ngã xuống đất, trên sàn nhà một giọt lại một giọt, là nước mắt của cô liên tục rơi xuống.

Hiện tại cô giống như đang ở trong cái chết.

"Tôi khiến em ghét như vậy sao?" Nước mắt của cô khiến khuôn mặt Giang Thiệu Cạnh có vẻ rất lạnh lùng.

Nước mắt của phụ nữ có thể sẽ làm cho đàn ông cảm thấy đau lòng, nhưng anh không cho phép cô rơi nước mắt.

"Mời ghi nhớ, chúng ta chỉ là đám cưới giả!" Vãn Vãn lau khô nước mắt, tự lui mình vào một góc trong phòng, co lại. . .. . . giữ vững một khoảng cách an toàn với anh ta.

Không khí, cứng ngắc một trận.

Trong mắt của anh còn . . . chưa kịp thu dọn sạch sẻ, mà sắc mặt cô rất khó coi, một bộ dáng hận không được khóc lớn, càng thêm bết bát.

Bọn họ là cộng sự tệ nhất thiên hạ.

"Làm sao mới có thể có được em?" Anh ta đứng thẳng bất động ở bên giường, đột nhiên trực tiếp hỏi.

Anh chưa từng theo đuổi người nào, anh không biết phải làm sao thì cô mới có thể thuộc về anh.

"Giang Thiệu Cạnh, rốt cuộc anh muốn làm gì?" Vãn Vãn trợn to mắt.

"Chính tôi đang suy tính hủy bỏ thỏa thuận li hôn, đứa bé trong bụng em, mặc dù tôi không thích, nhưng cũng không ghét." Anh nói nghiêm túc, Vãn Vãn hít một ngụm lớn khí lạnh.

Vì anh lật lọng.

"Tôi muốn em yêu tôi. Trong mắt, trong lòng chỉ có tôi!" Anh tuyên bố.

Rốt cuộc phải làm sao thì cô mới có thể thương anh, yêu giống như Diệc Hãn, yêu không giữ lại chút nào? Anh thừa nhận, anh hâm mộ, ghen tỵ Diệc Hãn, trên thế giới chưa từng có một người có thể yêu anh như vậy.

Hành động của Giang Thiệu Cạnh thật sự giống như bá đạo, vẻ mặt anh nghiêm túc, càng làm cho Vãn Vãn cứng họng.

Yên tĩnh, đồng thời lại tiết lộ ra một tia quỷ dị.

Anh đứng lên, đi về phía Vãn Vãn, Vãn Vãn bị sợ đến lui một đường về sau.

Anh, nếu anh lại, lại....

Vậy phải làm thế nào? Một phụ nữ thì làm sao có thể chống đỡ được sức mạnh của một người đàn ông?

Vãn Vãn hoảng sợ nghĩ tới biện pháp tự cứu, nhưng anh lại tiến lên giúp cô kéo tốt áo len, thay cô sửa sang lại dung nhan, vuốt tốt tóc, thô lỗ lau đi dấu vết nước mắt trên mặt cô.

"Bụng có không thoải mái không?" Anh lạnh lùng hỏi.

Mới vừa rồi, anh quá . . . rồi.

Vãn Vãn có thể cảm thấy nguy cơ đã giải trừ, cô cố nén khó chịu lắc đầu một cái.

Tuy rằng là bởi vì khẩn trương quá độ . . . có chút không thoải mái, nhưng thực chất cũng không có tạo thành tổn thương. Huống hồ, bây giờ cô đang trong thời kỳ mang thai tương đối ổn định.

"Anh ta có thể dẫn em đi hẹn hò, tôi cũng có thể!"

Nhưng một câu nói này của anh khiến Vãn Vãn hoàn toàn ngây ngẩn cả người.

"Em muốn ngắm những vì sao, hay là ngắm trăng sáng?" Anh mang theo một ít phiền não hỏi.

Còn chưa bắt đầu theo đuổi, anh đã cảm thấy quá trình theo đuổi khẳng định rất phiền.

Đầu Vãn Vãn trống rỗng.

"Đi thôi, chúng ta đi hẹn hò! Ngắm những vì sao hay ngắm trăng sáng, tùy em!" Nói xong, anh giống như kéo búp bê, nắm tay của cô kéo xuống dưới lầu

Liên tục ngoài ý muốn khiến Vãn Vãn hoàn toàn không phản ứng kịp.

"Anh mang cô ấy đi đâu?" Muốn rời đi lại không đi được, Giang Diệc Hãn chỉ có thể hút thuốc lá ở cửa lớn, thấy Giang Thiệu Cạnh thô bạo dắt Vãn Vãn ra ngoài, anh dẫm nát điếu thuốc, lập tức ngăn ở phía trước.

"Hẹn hò!" Giang Thiệu Cạnh nói đơn giản lạnh lùng ra hai chữ, ý bảo anh nhường đường.

Giữa hai người đàn ông này, tràn ngập một cỗ ý vị so tài.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.