Khúc Cầu Hồn

Chương 57



Hunt gọi điện yêu cầu được yểm trợ vì sự nể tình và khả năng giữ yên lặng của họ. Chưa đầy một giờ đồng hồ hai nhân viên sở cứu hỏa đang ngoài giờ tùng sự xuất hiện trên ô tô cá nhân với đầy đủ trang thiết bị. Bác sĩ Trenton Moore cũng có mặt, với tư cách cá nhân. Hunt đi bộ ngược trở lại sân bãi và dùng kìm cộng lực để trong thùng xe cắt sợi dây cáp ngăn chặn con đường mòn. Một nhân viên sở cứu hỏa lái chiếc xe tải Dodge Ram sậm màu. Anh ta lao xe trên con đường mòn, những cành cây cào sướt lớp sơn bên ngoài, rồi trở đầu và lùi xe sát cạnh miệng giếng mỏ. Người thứ hai lái chiếc xe Jeep. Họ đang xuống dây thừng khi bác sĩ khám nghiệm tử thi đậu xe và bước ra ngoài chiếc xe thùng đủ hẹp để không bị cành cây cào xước lớp sơn. Hunt nhìn Katherine để chờ xem phản ứng của bà khi có mặt của bác sĩ khám nghiệm tử thi, nhưng bà ta đã vượt xa ngoài lo lắng. Bà nhìn người lính cứu hoả to lớn gài gá nai nịt an toàn và buông thòng cuộn dây thừng lớn qua miệng giếng mỏ. Rồi bà ngồi xuống cạnh cậu con trai.

Hunt đứng chung với hai nhân viên sở cứu hỏa ngay miệng giếng. Họ là những tráng niên khoẻ mạnh; nhưng ánh mặt trời nhanh chóng tắt dần. “Xuống dưới và lên ngay,” Hunt nói. “Chúng ta không biết rõ chuyện gì ở đây, cho nên đừng có rồ dại làm anh hùng.”

Người lính cứu hỏa cao tuổi hơn trạc khoảng ba mươi. Anh ta gài chốt móc sau cùng vào dây nịt an toàn. Anh đeo ngọn đèn chiếu trên đầu và mang theo ngọn đèn thứ hai cài móc vào trong dây nịt. Những sợi dây thừng của họ neo buộc vào phía đằng sau xe Dodge. Anh ta đu ghì người chặt vào cả hai sợi dây kiểm tra độ an toàn. “Cũng như đi dạo bộ trong công viên thôi, Thám tử.”

“Giếng sâu hai trăm mười lăm mét đấy.”

“Tôi biết rồi.”

“Dưới đáy giếng ngập nước.”

Anh lính cứu hỏa gật đầu. “Một cuộc dạo bộ thôi mà.”

Hunt lùi bước, và sau đó họ vượt qua miệng giếng, tụt sâu xuống lòng giếng mỏ. Họ gọi tên lẫn nhau khi tụt xuống, những âm thanh nhỏ dần như gợi ý, rồi mất hẳn. Hunt chồm ra và theo dõi những ngọn đèn rơi xuống xa dần. Chúng chiếu sáng lòng giếng mỏ bằng những lằn chiếu rọi nhỏ hẹp thắt lại trong khi giếng mỏ nuốt chửng lấy họ.

Hunt nhìn Johnny. Cậu lắc lư. Đôi mắt cậu đờ đẫn và mẹ cậu đang ngồi khóc sùi sụt. Cậu nhìn họ tụt dây thừng xuống đáy giếng. Cũng không mất bao nhiêu lâu.

Máy liên lạc của Hunt kêu rè rè. Ông vặn âm thanh nhỏ xuống và quay lưng trở lại. “Lên tiếng đi.”

“Chúng tôi phát hiện được cái gì đó ở dưới đây.”

Tiếng nói đó là của người lính cứu hỏa lớn tuổi. Hunt nhìn bà Katherine một lần. “Hãy nói cho tôi biết.”

“Trông giống như một thi thể.”

Johnny nhìn đám mây khi thám tử Hunt đứng phía trên họ trong không khí ảm đạm quy tụ và nói về những gì những người lính cứu hỏa phát hiện được. Đám mây có màu vàng cam ở dưới đáy và mang hình dáng như một chiếc tàu ngầm. Màu cam chuyển đổi qua màu đỏ. Gió lôi đám mây thành một cái gì đó không hình dạng và phẳng đơ.

“Johnny?”

Đó là Hunt, nhưng Johnny không tài nào nhìn được vào ông ta. Cậu lắc đầu, và ông tiếp tục nói thêm. Johnny nhìn đám mây chuyển mình. Cậu nghe chuyện gì đó về cái giếng bị đất sụp đổ ba mươi bảy mét ở dưới, về điểm nghẽn cổ chai và đá chèn. Cái giếng trong tình trạng không an toàn. Cậu hiểu đến đó. Đầu cậu chuyển dịch khi Hunt nói về một thi thể bị nghẽn chẹt ở trên vị trí cổ chai. Người ta bàn chuyện trục vớt thi thể lên.

Nhưng nó có thể không phải là Alyssa. Không thể nào như vậy, không như chuyện đã xảy ra với bố cậu. Đó không phải là kết cục của một đời người. Rồi Hunt nói, “Chúng tôi chưa thể xác định được danh tánh của nạn nhân.”

Điều này tốt. Nó mang lại một chút hy vọng.

Nhưng Johnny biết.

Và mẹ của cậu cũng hiểu như vậy.

Cậu thôi nhìn đám mây và bà mẹ bóp chặt tay cậu. Johnny đứng đó. Cậu nhìn sợi dây thừng, và sức nặng treo trên nó như thế nào từ một nơi sâu thẳm dưới lòng đất. Trên xe tải là cái máy trục kéo dây, nó xoay cuốn chậm rãi với tiếng động nhỏ của động cơ điện. Hunt cố gắng thuyết phục họ ngồi chờ trong xe của ông, để ai đó chở họ về nhà. Tay ông ấm nóng lạ thường trên cánh tay của Johnny; nhưng Johnny từ chối không cất bước. Cậu nghe tiếng nghiến chậm rãi của bánh nhông máy kéo dây; và âm giọng của Hunt nghe cũng giống như vậy, ậm ừ. Mẹ của Johnny chắc cũng nghe thấy thế, bởi vì cả hai đều có mặt ở đó khi chuyện diễn tiến.

Cả hai.

Cùng với nhau.

Thi thể được trục lên khi đường viền cuối cùng của mặt trời vừa khuất dạng dưới tàng cây cao nhất. Nó là cái túi nhựa đen nhìn giống như chứa xác của một con người. Hunt để họ đến gần hơn, nhưng ông đứng giữa họ và cái túi, ngay cả khi nó được đặt lên đằng sau chiếc xe thùng. Một người đàn ông hướng đôi mắt cảm thông về họ, rồi sau đó đóng bửng xe và nổ máy để giữ nhiệt độ bên trong xe mát lạnh. Johnny cảm thấy chóng mặt và phát ốm. Những bóng người kéo dài ra. Mẹ cậu để Hunt đưa bà vào trong một chiếc xe khác và Johnny biết bà không thể làm gì nữa cả. Bà đang chống chọi hít vào từng hơi thở.

Nhưng Johnny thì không. Cậu bị tê cứng. Cậu trố mắt nhìn vào cái giếng khi sợi thừng lại được thòng xuống dưới đó. Nó được xả ra từ cái máy kéo dây, rồi sau đó dừng lại. Hunt vẫn ở trong xe ô tô với bà mẹ Johnny khi chiếc xe đạp được trục lên. Nó rỉ sét và cong dúm, nhưng Johnny nhận diện ra nó. Nó có nước sơn màu vàng và chiếc yên xe quả chuối. Nếu nhìn kỹ, cậu sẽ thấy nó có ba líp số. Nhưng Johnny không cần nhìn; cậu biết chiếc xe đạp này.

Chiếc xe của Jack.

Mà hắn nói rằng đã bị mất cắp rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.