Khủng Bố Cao Hiệu

Chương 70: Vây giết! (1)



Dịch giả: deeno12701

Doãn Khoáng bỏ qua tên đầu chổi, móc điện thoại di động ra bấm số của Lê Sương Mộc đồng thời liếc mắt cảnh cáo đám người dưới đất.

"Các ngươi nằm đó, cấm nhúc nhích".

Chuông vừa kêu Lê Sương Mộc đã bắt máy, không biết là do hắn không ngủ hay là do tính cảnh giác của hắn rất cao.

"Có chuyện gì?".

Doãn Khoáng nói: "Có vẻ như chúng ta đánh giá Đường Triệu Thiên hơi cao rồi. Ta tưởng là hắn lẩn trốn đâu đó để giám sát chúng ta, thế mà không ngờ tên này lại chạy tới quán bar uống rượu gây chuyện với đám xã hội đen ở đấy".

"Việc này... Cậu chắc chắn là hắn chứ?". Lê Sương Mộc hỏi lại với giọng có vẻ như không thể tin được.

"Khoảng tám chín phần mười". Doãn Khoáng nói.

"Cho dù không phải thì chúng ta cũng nên đi xem thử, tốt nhất là không phải... Dù sao thì ta cũng đang đói bụng, không bằng đi ăn khuya luôn? Yên tâm, chỉ cần đi cùng với tôi thì Tử Thần sẽ không thiết kế các cậu, tôi có 24h an toàn".

"... Ok, để tôi gọi đám kia, nhưng đám nữ sinh thì chắc khỏi đi, để cho các nàng ngủ một giấc ngon lành. Dù sau một ngày vừa qua cũng rất mệt mỏi".

Doãn Khoáng khẽ cười: "Cậu mà cũng biết thương hoa tiếc ngọc à".

"Dù sao thì vẫn là đàn ông mà. Cậu đang ở đâu?".

Doãn Khoáng nhìn xung quanh thấy một bảng hiệu KFC lớn liền đáp: "Nếu ta không nhầm thì đang ở ngay trung tâm của Washington. Gần đây có một cửa hàng KFC (Kentucky Fried Chicken). Tôi sẽ chờ các cậu ở đây".

"Ok, 10 phút nữa gặp". Nói xong Lê Sương Mộc liền cúp điện thoại.

Doãn Khoáng cất điện thoại đi, tóm lấy cổ áo của tên đầu chổi để lộ ra sắc mặt hung ác, ánh mắt toát lên sát khí lạnh lùng nói: "10 phút! Ngươi chỉ có chừng ấy. Đến quán bar Hỏa Diễm nhìn xem đám người kia còn ở đó không. Tốt nhất ngươi nên ngoan ngoãn nghe lời, nếu dám làm gì ngu ngốc thì hẹn gặp lại đám anh em của ngươi vài chục năm sau trên thiên đường đi".

Sáu người còn lại đều hoảng sợ nhìn về phía tên đầu chổi, ánh mắt cầu khẩn đủ để hòa tan cả sắt thép.

Tên đầu chổi quay đầu nhìn đám đồng bọn của mình liều mạng gật đầu: "Tôi... Tôi nhất định sẽ không làm bậy. Hãy tin tưởng tôi, bọn họ đều là anh em của tôi, tôi sẽ không mặc kệ bọn họ mà chạy đâu. Xin hãy tin tôi".

Doãn Khoáng thả hắn ra, phủi phủi tay rồi nói với đám người dưới đất: "Các ngươi hãy cầu nguyện rằng hắn không nói dối đi".

Đầu chổi sợ hãi liếc nhìn Doãn Khoáng sau đó lại nhìn đám huynh đệ lưu manh của mình "Chờ ta trở lại". Nói xong hắn quay người chạy đi. Tốc độ thật đáng kinh ngạc, đủ để đoạt quán quân chạy trăm mét.

"Đi!".

Doãn Khoáng đá tên xăm mình một cái rồi cất bước đi về phía quán KFC gần đấy. Sáu tên lưu manh kia giống như học sinh tiểu học, ngoan ngoãn xách đít theo sau lưng Doãn Khoáng.

Không tới 10 phút sau, đám Lê Sương Mộc, Bạch Lục và cả Ngụy Minh đều đứng ở trước mặt Doãn Khoáng. Thế nhưng lại không có Tăng Phi, không biết là hắn có chuyện gì.

"Doãn Khoáng, Tử Thần có thiết kế cậu không?". Vừa thấy mặt Ngụy Minh liền hỏi.

Doãn Khoáng cười cười, dù chỉ là một câu hỏi quan tâm của Ngụy Minh nhưng lại có thể khiến cho nội tâm đang nguội lạnh của Doãn Khoáng cảm thấy như được sưởi ấm trong đêm đen. Hắn lắc đầu: "Ha ha, mạng tôi cứng lắm. Đã tránh được một lần thiết kế của Tử Thần. Lần tiếp theo còn hơn hai mươi giờ đồng hồ nữa, trong thời gian này tôi rất an toàn".

Bạch Lục lộ vẻ hâm mộ vô cùng, vỗ vai Doãn Khoáng nói: "Tiểu tử này thật là làm cho ta hâm mộ chết mất. Nếu như ta có hơn 20 giờ an toàn này thì ta thật sự muốn nếm thử mùi vị 'kỳ an toàn' của gái tây như thế nào rồi. Ai za, hiện tại bị Tử Thần nhìn chằm chằm thật là đáng sợ, ngay cả ăn cơm cũng sợ bị nghẹn chết. Quãng thời gian này cứ như không phải để người sống vậy".

Doãn Khoáng cười cười mà không biết trả lời thế nào. Trong đầu hắn cũng chưa từng nghĩ tới sẽ... Chỉ có thể cười trừ xem như là câu trả lời tốt nhất rồi.

"Đúng rồi, Tăng Phi đâu?".

Bạch Lục nhún vai: "Tên đó nói đau bụng, chắc là núp luôn vào trong nhà vệ sinh giải quyết rồi".

Doãn Khoáng thở dài lắc đầu bất đắc dĩ.

Lê Sương Mộc cũng không nói thêm gì, nhìn lướt qua đám lưu manh sau lưng Doãn Khoáng hỏi: "Bọn họ là ai?".

Doãn Khoáng nói: "Đám lưu manh bản địa, hết chuyện đến cướp tôi. Tôi thuận tay đánh bọn chúng một trận, sau đó tôi cảm thấy đám lưu manh có lẽ sẽ có nhiều tin tức hơn nên hỏi thử một chút xem có tin gì của Đường Triệu Thiên không. Nghe tôi nói hết đã, vốn dĩ chỉ cầu may ai dè lại có chút manh mối thật. À, người tôi phái đi dò xét trở về rồi kìa".

Mọi người quay đầu nhìn lại, quả nhiên thấy tên đầu chổi đang chạy như điên tới, mặt hắn đỏ cả lên kích động không thôi. Có lẽ do chạy quá sức nên vừa dừng lại liền lảo đảo muốn ngã, may mà sáu tên đồng bọn kịp chạy lại đỡ hắn nếu không thì chắc là té chổng vó lên luôn.

"Anh... Anh hùng...". Tên đầu chổi vừa thở dốc vừa nói dứt quãng: "Người kia vẫn còn đó. Hiện đang đánh nhau với người của Dã Lang bang. Còn có... Không biết vì sao quán bar Hỏa Diễm bị cháy rồi". Nói xong liền chỉ về phía sau lưng.

Đám người Doãn Khoáng nhìn lại, quả nhiên phía xa có hiện lên ánh lửa chập chùng liền liếc nhau một cái ngầm hiểu là Tử thần ra tay rồi.

"Xem ra người kia tám chín phần mười là Đường Triệu Thiên rồi". Doãn Khoáng sờ cằm nói: "Vừa may có đám Dã Lang giữ chân hắn, chúng ta tới xem sao. Yên tâm, hiện tai ta đang ở thời kỳ an toàn, theo lý mà nói thì đi theo ta các ngươi cũng an toàn luôn".

Bạch Lục cười hắc hắc nói: "Ha ha, may mắn ngươi đang trong kỳ an toàn, chúng ta có thể cùng nhau sung sướng ah".

(dee: có ai nghĩ đến kỳ an toàn như ta không hắc hắc)

Ngụy Minh đẩy mạnh Bạch Lục một cái, vẻ mặt làm như rất buồn nôn nói: "Bạch Lục, ngươi có thể đừng làm ta buồn nôn được không".

"Cút". Bạch Lục đáp trả một cước: "Ngươi muốn gì? Ông mày rất bình thường. Đầu ngươi toàn cơ với bắp không biết đùa là gì à?".

Lê Sương Mộc nói: "Được rồi, làm chính sự quan trọng hơn. Đã có cháy thì đội cứu hỏa sẽ tới nhanh thôi. Đến lúc đó đám Đường Triệu Thiên mà chạy mất thì phiền lắm".

"Đúng đấy". Doãn Khoáng chen vào: "Chúng ra mau đi thôi".

"Chờ chút". Lê Sương Mộc đút tay vào túi lấy ra một túi nhỏ có vẻ rất nặng, ném cho tên đầu chổi: "Đây là phí dịch vụ. Giữ miệng cho tốt, nếu không các ngươi sẽ sớm đi gặp thượng đế đấy".

Nói xong, đám người mau chóng chạy về phía quán bar Hỏa Diễm.

"Jack, mau xem đó là gì vậy?".

"Oh my God, là vàng! Thật nhiều! Ha ha, chúng ta phát tài rồi, Jack".

"Trời ơi! Chỗ này là bao nhiêu tiền chứ, có chừng này tiền chúng ta có thể mở một quán rượu của riêng mình rồi".

"Đúng thế, quán rượu của riêng mình. Ha ha, mơ ước của chúng ta thành hiện thực rồi".

Bảy người lập tức ôm nhau vui sướng hát lên một bài hát không biết tên, âm thanh la hét điên cuồng không chút che giấu sự vui sướng của bọn họ.

----------

Vừa chạy Doãn Khoáng vừa hỏi lại: "Cậu cho bọn hắn cái gì thế?".

Lê Sương Mộc trả lời: "Không có gì, chỉ là một túi vàng thôi. Loại đồ này ở trong trường bán rất rẻ, chỉ cần 1 học điểm có thể đổi được cả tấn".

"Cậu cho bọn hắn vàng để làm gì?". Ngụy Minh tò mò hỏi.

"Bọn hắn làm việc cho chúng ta, ta trả tiền. Chuyện này rất bình thường, không ai nợ ai cả". Lê Sương Mộc nói xong thì dừng lại, 100m phía trước là đám lửa hừng hực đang nuốt trọn quán bar, bên ngoài có một đám người quây thành vòng tròn, loáng thoáng nghe được tiếng la hét phấn khích, cái giọng này không phải của Đường Triệu Thiên thì còn có thể của ai nữa.

Lê Sương Mộc thay đổi sắc mặt, ánh mắt nhíu lại, khóe miệng toát lên một tia trào phúng nói: "Chuẫn bị combat nào, lần này tuyệt đối không để cho bọn họ chạy thoát nữa".

(dee: Combat => đánh nhau =]]] / Bạo cúc: tức là phá cúc hoa đấy, còn cúc hoa là gì thì mọi người nhìn trên người xem chỗ nào giống thì là nó =]]])

Bạch Lục nghiến răng nhếch miệng cười hặc hặc nói: "Ta sẽ để cho hắn thưởng thức trọn vẹn mùi vị bạo cúc là thế nào. Tất nhiên là dùng bắp ngô để thử rồi.” Không có đám nữ sinh bên cạnh, Bạch Lục cũng không kiêng nể gì đến cách nói chuyện nữa. Mặc dù miệng hắn nói rất ác nhưng khuôn mặt lại lạnh như tảng băng.

"Ngươi thật biến thái". Ngụy Minh bũi môi sau đó thở dài: "Có lẽ ta không giúp gì được rồi, chỉ có thể đứng cạnh canh chừng cho các ngươi vậy". Ngụy Minh cũng tự hiểu rằng mình có lẽ về sức mạnh thì có thể ngang với tên kia nhưng những cái khác thì không thể so với hắn được.

Lê Sương Mộc nhìn về phía Doãn Khoáng giống như đang hỏi xem có vấn đề gì nữa không.

Doãn Khoáng nói: "Ta không ngại đánh Đường Triệu Thiên một lần. Tất nhiên lần này sẽ không chỉ đơn giản là đánh vậy đâu". Doãn Khoáng hít sâu một hơi như đang đè nén cái gì đó: "Nhưng phải giữ mạng của hắn lại".

Mấy người nhẹ nhàng gật đầu rồi lặng lẽ đi tới đám người phía xa.

Phía trước, xuyên qua đám đông hỗn loạn, dựa vào ánh lửa của quán bar Hỏa Diễm, đám người Doãn Khoáng có thể nhìn thấy tình huống bên trong rất rõ ràng.

Quả nhiên là Đường Triệu Thiên!

Hơn nữa, tên này đang rất chật vật, trên người có mấy vết cháy đen, mặt mũi xây xát dữ tợn. Lúc này, có hơn hai mươi tên áo đen to lớn đang vây quanh hắn, tay bọn chúng cầm đao, gậy liên tục phang nên vào người Đường Triệu Thiên. Trên mặt đất nằm một đám người ăn mặc trang phục nước Mỹ, đếm sơ cũng không dưới hai mươi người. Đám người dưới đất không ngừng rên rỉ, tình huống thê thảm, khắp nơi vương đầy vết máu.

Tất nhiên là một kẻ đổi huyết thống spiderman như Đường Triệu Thiên không dễ gì đối phó rồi. Thế nhưng Đường Triệu Thiên có lợi hại đi nữa thì song quyền nan địch tứ thủ, lại thêm đám Dã Lang là dân liều mạng không dễ ăn chút nào, đánh nhau một hồi, Đường Triệu Thiên cũng ăn không ít thiệt thòi.

(Song quyền nan địch tứ thủ: Hai tay khó đánh lại bốn tay)

Nhưng xét trên tổng thể thì Đường Triệu Thiên vẫn còn đang ở kèo trên, nếu cho hắn thêm chút thời gian nữa thì hoàn toàn có thể đánh cho đám còn lại nằm rạp hết, lập nên chiến tích 1 vs 40 toàn thắng.

Vấn đề là đám Doãn Khoáng sẽ cho hắn thời gian sao.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.