Khuynh Tẫn Thiên Hạ – Loạn Thế Phồn Hoa

Chương 74



Bát Mặc Khuynh Thành Các có ba tầng lầu cao, mỗi tầng tiếp đãi một loại khách nhân khác nhau, đẳng cấp cũng khác nhau.

Tầng thứ nhất để tiếp đón du khách thập phương, người áo vải (1) cùng những nhân sĩ trí thức còn đang ấp ủ giấc mộng công danh, khao khát dựng thân lập nghiệp.

Nếu như ngươi đủ tư cách tiến lên tầng thứ hai, thì thật lòng chúc mừng ngươi, ngươi chắc chắn là kẻ anh tài nổi bật, nhất định rạng danh bảng vàng, hoạn lộ chắc chắn hanh thông, thuận lợi.

Nhưng có thể đường hoàng bước lên tầng thứ ba, tựa lan can ngắm nhìn phong cảnh xa xa thật sự không có mấy người. Hết thảy những người có mặt ở nơi đây không ai không phải là nhất đại tông sư của một tầng lớp, giai cấp nào đó, đỉnh đỉnh đại danh, uy chấn thiên hạ, không ngớt người tôn kính, sùng mộ.

Ngay lúc này, trên tầng cao nhất của Bát Mặc Khuynh Thành Các, một nam nhân trẻ tuổi đang ngồi an tĩnh tự tại thổi tiêu, thần thái tự y thực tịch mịch, trầm lặng, tuy ngay trước mắt nhưng lại có cảm giác vạn trượng xa xôi, không thể nắm bắt được.

Đầu y cúi thấp, đôi mi dài rậm cong vút đen nhánh tuyệt đẹp hơi cụp xuống, như vẽ lên mí mắt trắng ngần một vệt màu tương phản, rợp bóng hồ thu.

Đôi tay trắng nõn mịn màng, thon dài thanh tú khiến hết thảy người nhìn thấy đều sinh tâm ái mộ cùng xúc động, những ngón mảnh mai hữu lực niệp một ống tiêu thật dài buồn bã phát ra thanh âm như hờn oán, như than van, giai điệu trầm bổng du dương pha lẫn thê lương tịch mịch tựa dòng lệ thầm lặng tuôn rơi.

Ống tiêu của Tiếu Khuynh Vũ uyển chuyển tấu lên thanh âm ai oán, bi thương, động tác của ngón tay lúc khoan, lúc nhặt, thản nhiên mà điều khiển ống tiêu kể lể biết bao nhiêu tâm sự…

Hoa lặng lẽ mãn khai, thiên sơn tuyết phủ tịch mịch trầm tư trong bóng chiều tàn.

Khi y thổi tiêu, dường như hoàn toàn tách biệt khỏi những phồn hoa náo nhiệt, tan biến hết những thịnh thế yên hoa, xung quanh y, chỉ còn hư không tuyệt đối.

“Tiêu nghệ của Vô Song công tử đã tinh tuyệt ảo diệu nay còn thập phần biến hóa hơn nhiều!” – Một lão nhân râu tóc bạc trắng vuốt râu gật gù, mỉm cười cảm thán.

Một vị khác nhân dạng béo tốt bồi tiếp: “Thật không biết đến bao giờ ta mới theo kịp!”

Những lời như vậy, Lao thúc nghe nhiều đến nỗi nhàm tai. Công tử nhà ông xưa nay vẫn chỉ tồn tại vì một chữ ‘ngạo’, cao ngạo kiêu hãnh, băng lãnh lạnh lùng, luôn luôn như vậy, bất luận là hiện tại hay là tương lai.



“A!!! Là Phương hầu kìa!!!!!”

Ở dưới lầu, tiếng kinh hô lanh lảnh của một thiếu nữ xuyên qua đám đông, không khí vốn đã ồn ào lại càng thêm xôn xao huyên náo!

Tiếng hô đó đặc biệt làm cho các nữ hài tử xốn xang để ý, dáo dác kiếm tìm.

“Ở đâu ở đâu???”

“Trời ơi!!! Đúng là Phương tiểu hầu gia rồi!!”

“Tiểu hầu gia!!!!!”

“Phương Quân Càn!!!!!”

Tiếng la, tiếng hét thất thanh vừa kinh ngạc, vừa phấn khích phút chốc lan rộng tứ phía, bên dưới Bát Mặc Khuynh Thành Các, Cửu Cửu Trùng Dương Đài vừa được dựng lên trở nên nhớn nhác hỗn loạn, không thể kiểm soát.

Tiếu Khuynh Vũ ngẩn người bần thần, nhanh chóng thu ống tiêu, ngẩng đầu lên, theo hướng ồn ào quay lại nhìn.

Đúng là hắn rồi!

Chẳng hề tốn công tìm kiếm, Vô Song công tử chỉ đảo mắt liếc qua đã thấy ngay nam tử hồng cân rực đỏ tà mị nổi bật hẳn giữa đám đông – Phương tiểu hầu gia Phương Quân Càn.

Vậy là đã rõ… Hắn không nói đùa, hắn thật sự đến…

Cho dù bị vây quanh bởi đám đông ồn ào huyên náo, hắn vẫn là kẻ đầu tiên chiếm lấy ánh nhìn của hết thảy chúng nhân, tự bản thân hắn là ánh hào quang chói lóa, rực rỡ, cuốn hút, mị hoặc không thể chối từ. Hắn chẳng cần cố tình ra vẻ, chẳng cần làm bộ làm tịch, nhất cử nhất động vẫn thư thái điềm nhiên, ung dung bình thản nhưng lại có sức ảnh hưởng rất lớn đến người khác. Cơ hồ có thể ví như viên dạ minh châu rực sáng trong đêm tối, vẻ đẹp huyền hoặc lôi cuốn đó khiến cho không ai không khỏi chú ý, ngưỡng mộ.

Việc Phương tiểu hầu gia đột nhiên xuất hiện khiến cho hiện trường đại loạn, hắn được nữ nhân ái mộ, hoan nghênh đến nỗi làm cho các nam nhân khác ở đó tự nhiên cảm thấy bản thân bị lu mờ, xấu hổ đến muốn chết cho xong.

Ở Đại Khánh mà nói, hết thảy thiếu nữ chưa về nhà chồng đều không hẹn mà cùng công khai tâm niệm một điều – một khi xuất giá, nhất định phải gả cho Phương tiểu hầu gia.

Hắn tuổi trẻ anh tuấn, hắn văn võ toàn tài, hắn gia thế hiển hách, và còn một điều tối quan trọng – Hắn vẫn chưa thành thân!

Huống hồ những thành tựu Phương tiểu hầu gia của chúng ta đã tạo dựng ở Bát Phương Thành nhất nhất đều được lưu truyền rộng rãi gần như là huyền thoại tại kinh thành, đích xác hắn đã trở nên một hình tượng vô cùng mẫu mực, vô cùng xuất chúng trong tâm khảm các nàng.

Cái gì người khác có hắn cũng có, cái gì người khác không có, hắn cũng có.

Chẳng trách việc ái mộ hắn của hàng nghìn hàng vạn thiếu nữ trở nên mạnh mẽ như sóng biển, khiến cho vô số nữ tử lâm vào mê muội, si cuồng đến thơ thẩn thẫn thờ, ra ngẩn vào ngơ.

Khuôn mặt Tiếu Khuynh Vũ vẫn giữ vẻ bình thản điềm nhiên pha lẫn lãnh đạm vô tình thường ngày, đưa mắt thờ ơ nhìn thân ảnh Phương tiểu hầu gia thấp thoáng trong đám đông nữ tử mặt hoa da phấn bao vây chung quanh.

Với sự xô đẩy, thúc bách của các thiếu nữ, Phương Quân Càn dần dần đi lên Cửu Cửu Trùng Dương đài. Vậy xem ra, vị trí Tống phúc nhân (2) của năm nay, Phương Quân Càn Phương tiểu hầu gia là nhân vật đã được hết thảy mọi người nhắm đến.

Tết Trùng Cửu ở Đại Khánh có một quy định bất thành văn, trong đêm Trùng Dương, từ vạn dân sẽ cử ra một người làm Trùng Cửu Tống phúc nhân, người này sẽ tung chân đá quả cầu vải nhiều màu sặc sỡ lên không trung để ban tặng phúc lành, ai may mắn bắt được quả cầu đó sẽ có một năm tràn đầy may mắn, phúc đức, vận khí hanh thông.

Phương Quân Càn đứng trên Cửu Cửu Trùng Dương đài, mặt hướng về đám đông nhốn nháo bên dưới, trên khuôn mặt tuấn mỹ phi phàm, khóe môi nhếch cười hờ hững, lộ ra dáng vẻ biếng nhác, bàng quan cố hữu.

Quả cầu Bát Bảo ngũ sắc rực rỡ được chế tác công phu đang bị dẫm dưới chân hắn, dáng đứng nghiêng nghiêng ngạo nghễ càng làm tôn thêm vẻ đẹp quyến rũ của vùng eo thon gọn, nổi bật lên thân hình hoàn hảo không chút khiếm khuyết. Cái đẹp khỏe khoắn, cứng rắn đầy nam tính cùng phong tư trác tuyệt, lỗi lạc của bậc anh tài hiếm có đã khiến không biết bao nhiêu trái tim khuê nữ tự nguyện bị giam cầm.

Trong ánh mắt chờ mong cháy bỏng phấn khích của mọi người, mũi chân Phương tiểu hầu gia khẽ hất quả cầu, quả cầu ngũ sắc tung lên cao!

Đoạn xoay người, xoạc chân!

Đá mạnh một cú tuyệt đẹp, quả cầu phóng vút đi!

“Ôiiiii!!!!!”

Trong ánh mắt kinh ngạc tột độ của hết thảy chúng nhân, quả cầu không đáp xuống trước Trùng Dương đài, mà thẳng hướng ngược lại lao vun vút!

Phía sau Cửu Cửu Trùng Dương đài, chính là Bát Mặc Khuynh Thành Các!

Quả cầu ngũ sắc rực rỡ dưới chân Phương Quân Càn tung mình nảy lên, uốn thành một đường cong tuyệt mỹ, thẳng hướng mục tiêu – tầng cao nhất của Bát Mặc Khuynh Thành Các.

Bất luận là kẻ thân phận hiển quý hay thường dân nghèo hèn đều mở to hai mắt nhìn theo hướng quả cầu rực rỡ đang nhắm đến.

Bát bảo anh lạc rực rỡ phiêu diêu giữa không trung như một đóa hoa nhiều màu sắc, cuối cùng hoa sẽ lạc nhà ai?

“Công, công tử…”

Trong ánh mắt trợn trừng kinh ngạc cùng những cái mồm há hốc của hết thảy mọi người, quả cầu đường hoàng rơi xuống, hạ đúng vào lòng Tiếu Khuynh Vũ!

Trên Cửu Cửu Trùng Dương đài, Phương tiểu hầu gia kiệt ngạo cười: “Bổn hầu kính chúc Vô Song công tử đa phúc đa thọ, vạn sự như ý!”

Tiếu Khuynh Vũ tay ôm quả cầu ngũ sắc, khóe môi uốn thành một nụ cười nhẹ nhàng thanh lệ, ngẩng đầu hướng về hắn đáp lại: “Đã như vậy, đa tạ ý tốt của Phương tiểu hầu gia!”

Nụ cười này của y khiến cho trống ngực Phương Quân Càn đập dồn, toàn thân mê đắm, chỉ còn thấy gió ấm sưởi tan băng, nụ cười vượt cả núi non, lướt qua biển rộng.



—oOo—

(1): bố y: áo vải: ám chỉ người bình dân, nghèo hèn không có địa vị.

(2): người ban phúc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.