Khuynh Tẫn Thiên Hạ

Chương 155



“Khuynh Vũ, huynh làm sao mãi vẫn không chịu tỉnh lại như thế?” – Năm ngón tay thon dài nhẹ nhàng ôn nhu ấp lên vầng trán mịn màng trơn nhẵn của người đang nằm ngay ngắn trên giường. Giọng nói của hồng y nam tử dịu dàng, mềm nhẹ hệt như lông vũ thiên nga: “Còn không mau tỉnh lại, Phương Quân Càn sẽ bỏ đi cho mà xem…”

Hắn yêu thương chăm chú nhìn bạch y nam tử vẫn yên lặng chìm trong giấc ngủ. Công tử Vô Song đa mưu túc trí, tuyệt diễm kinh tài, chỉ có khi ngủ mới xuất hiện bộ dáng chẳng chút phòng bị như thế, như một hài nhi nhỏ bé yếu ớt, ngoan hiền.

Khuôn mặt nhu hòa ưu nhã của Tiếu Khuynh Vũ trắng tái như tuyết băng, đôi môi mỏng manh mềm mại, ôn nhuận như nước, chỉ duy nhất điểm chu sa đỏ thắm trên trán như hội tụ hết thảy sắc thái mà sinh mạng của y có được, yêu mị tiên diễm, tựa như điểm nhẹ lên đó một giọt lệ ướt át long lanh.

Đã ba ngày trôi qua kể từ hôm cuối cùng hoàn tất việc nắn gân nối mạch, Tiếu Khuynh Vũ cũng hôn mê trong suốt ba ngày đó, không có dù chỉ một nửa dấu hiệu của sự hồi tỉnh.

Tuy rằng Bách thảo thần y nói rằng việc chữa trị vô cùng thuận lợi, chỉ cần chờ công tử tỉnh lại là có thể từ từ tập đi, nhưng mà…

“Huynh rốt cuộc còn muốn ngủ bao lâu nữa?”

Đến giờ Thân, vừa từ trong cung thương thảo quân tình trở lại, Hoàn Vũ đế nghe Dư Nhật thông báo: “Công tử tỉnh rồi.”

“Vậy Khuynh Vũ, có đứng lên được hay không?”

Khi Phương Quân Càn hỏi câu ấy, tâm trạng vừa chờ mong hy vọng vừa sốt ruột khẩn trương. Hắn thật sự rất lo ngộ nhỡ y không thể đứng dậy, một người kiêu hãnh như thế làm sao có thể chấp nhận lặp lại nỗi đau đớn thống khổ một khi thất bại.

Dư Nhật trầm ngâm: “Có thể được, cũng có thể không.”

Hắn đi như chạy đến trước cửa phòng nhìn vào, đập vào mắt hắn là Vô Song công tử đang chậm chạp từng chút một, từ luân y cố gắng nhóm lên. Y vẫn chưa mở ra dải lụa che mắt, tuy rằng không phát ra tiếng động, nhưng thần sắc dần dần trở nên ngưng trọng, hết sức tập trung.

Rất chậm, rất từ từ buông tay ra khỏi tay vịn luân y, với sự cố gắng phi thường mà y thể hiện, cuối cùng, cũng đã có thể gượng dậy.

Đứng được!

Phương Quân Càn mừng vui, cảm kích tột độ: như vậy là có hy vọng rồi.

Nào ngờ, chân của y đột nhiên mềm nhũn, cả người ngã chúi về phía trước!

Phút chốc, thân người đổ vào một vòm ngực ấm áp.

Ngàn cân treo sợi tóc!

Phương Quân Càn vừa kịp đỡ lấy Tiếu Khuynh vũ đang sắp té nhào xuống đất.

Vô Song ngã vào khuôn ngực của hắn, trong một thoáng còn nghe tim mình đập thình thịch, môi chợt khẽ mỉm cười, cánh tay vận lực một chút, vịn cánh tay mạnh mẽ hữu lực kia làm điểm tựa, từ từ gượng đứng lên.

Hoàn Vũ đế lẳng lặng quệt mồ hôi lạnh túa ra, sự cố vừa rồi quả thật dọa hắn sợ tưởng chết. Thế này thật không thể yên tâm để y tập đi một mình nữa rồi.

Hắn viết vào lòng bàn tay y.

[Ta đỡ huynh, thử lại lần nữa].

Bàn tay liền nắm lấy cánh tay mảnh mai của y, gắt gao giữ chặt trong tay mình, nhìn cảnh ấy, cũng không rõ là ai khẩn trương hơn ai nữa.

Tiếu Khuynh Vũ thận trọng từng chút, khẽ nhóm người đứng lên. Bất chợt cảm thấy người ở bên cạnh có vẻ căng thẳng, tự nhiên ngẩng đầu, nhoẻn cười với hắn.

Tuy không thấy được đôi đồng tử sáng ngời của y phía sau dải lụa, nhưng chỉ cần nhìn nụ cười an nhiên bình thản ấy thôi, như một lời động viên an ủi, cõi lòng Phương Quân Càn được trấn an, đã nhẹ nhõm đi không ít, nhưng mà, lại có chút gì đó đau xót, đắng cay trào lên.

Tiếu Khuynh Vũ lúc này đây, hệt như một hài nhi bé nhỏ, tập tễnh từng bước học đi. Không ngừng nỗ lực, không ngừng cố gắng để có thể bước đi trên đôi chân của chính mình.

Khuynh Vũ của ta…

Phương Quân Càn còn mông lung tưởng tượng đến lúc huynh có thể tự nhiên đi đứng, thậm chí, cưỡi ngựa ra roi…

Khát vọng một ngày, huynh cùng ta tay trong tay chung hưởng phồn hoa nhân thế, vai sát vai ngắm nhìn trời đất bao la…

Nhưng mà…



Ngày mồng mười tháng hai Vũ lịch nguyên niên, Liêu Minh nhất quyết không rút lui khỏi Luân Thuần quận. Cùng ngày, Đại Khuynh chính thức tuyên chiến Liêu Minh. Trăm vạn Bát Phương quân dưỡng mã bồi binh, sẵn sàng ứng chiến.

Chỉ còn chờ mệnh lệnh xuất trận.



Chỉ vẻn vẹn năm ngày ngắn ngủi, biểu hiện vượt bậc của công tử Vô Song đã khiến cho Bách thảo thần y không khỏi gật gù tán thưởng, khen ngợi không thôi, nói chắc như đinh đóng cột: Cứ thế này thì không đến nửa tháng nữa, công tử đã có thể đi đứng tự nhiên, thậm chí muốn cưỡi ngựa vung roi cũng không thành vấn đề!

Ngày mười lăm tháng hai.

[Ngươi muốn đi sao]?

Thần tình của Tiếu Khuynh Vũ thản nhiên mà bình tĩnh.

[Đúng vậy, lần này ta phải đi].

[Vì sao vậy]?

[Ta phải thành toàn tâm nguyện cho một người, bảo vệ thật tốt những gì người ấy trân trọng, xem như báu vật].

Y nhẹ nhàng mỉm cười, ôn nhu tuyệt lệ, thanh nhã xuất trần. Song không ai thấy được, đằng sau nụ cười ấy lại ẩn giấu một nỗi thống khổ, day dứt ở tận đáy lòng.

Trong lòng bàn tay ấm áp vẫn dịu dàng quệt từng nét chữ rời rạc, như chỉ cần hơi dụng lực kéo căng một chút, bao nhiêu hồi ức đều sẽ vỡ tan ra thành muôn nghìn mảnh vụn.

Hoàn Vũ đế từng nét, từng nét dứt khoát mà ung dung hạ xuống lòng bàn tay lạnh như băng.

[Ta đã hứa với người ấy, nhất định sẽ thực hiện được].

Khuynh Vũ, huynh có biết không? Này quốc thái dân an, này phồn hoa tuyệt thế, tất cả chỉ vì huynh mà thôi. Vì lời hứa với huynh, Phương Quân Càn nhất định phải thực hiện bằng được.

Chỉ là lần này, huynh không thể ở bên cạnh ta.

Hai chân vừa khôi phục tri giác bỗng nhiên muốn vô lực nhũn xuống. Tiếu Khuynh Vũ vịn vào lưng luân y, gắng gượng đứng thẳng người lên.

Vậy rồi cuối cùng, đã có thể đứng thẳng được!

Phương Quân Càn không giấu nổi mừng vui khôn xiết, liền viết nhanh xuống tay y mấy chữ – [Đằng kia có sáu bậc thềm, thử đi xuống đi. Ta đứng ở cuối thềm chờ huynh].

Hắn nắm chặt tay y, dẫn y dọ dẫm từng bước đến chỗ sáu bậc thềm.

Tay hắn chạm vào vòng dây kim tuyến lạnh lẽo quấn quanh bàn tay y, bàn tay từng bắn ra ám khí đệ nhất thiên hạ giờ đây nằm yên lành trong bàn tay to lớn của hắn, cảm giác lành lạnh len lỏi vào da thịt, chỉ cốt phân minh.

Khế ước tử sinh, cùng người thống khoái.

Nắm chặt tay người, bạc đầu bên nhau.

Này chính là lời hứa chân thành nhất, nguyện ước giản dị nhất của những người yêu nhau trên thế gian.

Nhưng đối với hai người họ mà nói, đó lại trở thành lời thệ hứa xa xỉ nhất.

Nếu như, vĩnh viễn có thể cùng ai tay trong tay nắm chặt, thử hỏi còn gì tuyệt vời hơn nữa…

Khoảng cách chỉ vài thước thôi, nhưng từ tận đáy lòng hắn, ước mong quãng đường ấy dài vô cùng vô tận.

Dù cho núi rộng sông dài, cũng sẽ có chân trời góc biển.

Có con đường nào lại không có điểm tận cùng?

[Chính là ở đây, thử đi xuống đi].

Viết xong, hắn luyến tiếc buông tay y ra.

Cả người xoay đi, sượt qua vai y bước xuống.

Hắn đứng ở cuối thềm. Hoàn Vũ đế vốn đã quen đứng trên đỉnh phong vân, bễ nghễ nhân sinh thiên hạ, giờ ngước mắt lên đỉnh thềm, ánh mắt ôn nhu vô hạn nhìn một người thanh niên áo trắng giản đơn, từ từ, cẩn trọng từng bước dọ dẫm lần xuống.

Khoảng cách rất gần, đến nỗi chỉ cần vươn tay ra là có thể nắm lấy, nhưng ánh mắt lại xa xôi hư ảo, mênh mang dịu dàng tựa ngóng chờ một bóng hình đã thất lạc từ rất lâu.

Thiên hạ này, chỉ duy nhất tuyết y nam tử ấy mới có thể khiến Hoàn Vũ đế nhất thế kiêu hùng lộ ra biểu cảm ôn nhu tha thiết không bao giờ có trước mặt ai khác như vậy.

Và cho dù, ngay lúc này, hắn biểu lộ ra biểu cảm ôn nhu hiếm gặp đó, cũng chỉ có duy nhất bản thân hắn nhận biết được mà thôi.

Dưới chân Bách Thảo sơn, Bát Phương quân nhung trang tề chỉnh, chỉ đợi lệnh xuất binh. Tù và trầm vang, ngựa cuồng tung vó. Mấy vạn khinh kỵ binh ngạo nghễ diễu trước hàng quân, giữa cát bụi mù mịt, một lá chiến kỳ đen tuyền thêu hai chữ ‘Hoàn Vũ’ bằng kim tuyến chói ngời như đâm vào mắt.

Khuynh Vũ, ta phải đi rồi.

Hắn dõi mắt nhìn theo y, một bậc, rồi lại một bậc, chầm chậm lần xuống thềm đá xanh lạnh lẽo.

Mây ngàn cuồn cuộn, chẳng thể nhìn ra tang điền thương hải. Gió chiều phơ phất, cũng chỉ là chậm một khắc luyến lưu.

Khuynh Vũ, huynh có thể nào đi đến trước mặt ta, rồi dừng chân đứng lại không?

Tiếu Khuynh Vũ vẫn không dừng lại.

Nhìn y đi sát qua người mình, không hề dừng lại, Phương Quân Càn bất giác có chút thất vọng gục đầu xuống.

Hốt nhiên, eo lưng căng thẳng.

Từ phía sau, đôi cánh tay mảnh mai vòng ra phía trước, ôm ghì lấy eo lưng.

Toàn thân của y dán chặt vào lưng hắn.

Ngay khoảnh khắc ấy, Tiếu Khuynh Vũ chẳng còn chút gì tự nhiên đạm định của kẻ túc trí đa mưu, chẳng còn chút gì ung dung tự tại khi đối mặt với gió dập sóng dồi ngày thường nữa…

Y từ phía sau lưng ôm ghì lấy hắn, siết chặt vào trong ***g ngực.

Trong khoảnh khắc,

Gió lặng tờ, mây hóa đá.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.