Khuynh Tẫn Thiên Hạ

Chương 166



Bình minh.

Thái dương còn ẩn trong mây, ráng hồng rực rỡ, nhuộm cả trời đất một màu phơn phớt dịu dàng, mặt hồ trong veo, soi bóng mây đáy nước, e ấp như thiếu nữ ưng ửng má đào, gió nhè nhẹ lướt, thổi sóng lăn tăn, nắng ban mai như tan ra thành muôn nghìn hạt kim sa lấp loáng mặt nước, lung linh dập dềnh.

Bên bờ hồ, liễu rủ thướt tha, tựa làn tóc giai nhân xõa dài phất phơ in bóng nước, hơi sương thấm đẫm long lanh trên mặt lá, đa tình lả lướt đưa đẩy với gió mây, sương mù lượn lờ lãng đãng trên mặt hồ, trong không khí, thấp thoáng trong sương sớm một bóng dáng bạch y tinh nhuần thanh nhã nhẹ nhàng cúi xuống cạnh hồ, vốc nước rửa mặt.

Hồng y nam tử đang đứng biếng nhác ôm một đống cỏ khô đút cho ngựa ăn. Con ngựa đen tuyền thông minh sung sướng phun phì phì đằng lỗ mũi, âu yếm dụi dụi cọ cọ vào ngực hắn, ra chiều thỏa mãn, lim dim nhấm nháp bữa điểm tâm.

Tiếu Khuynh Vũ rửa mặt xong thong thả bước đến, làn da ẩm ướt sáng trong như ngọc, trong dáng vẻ bình thản lại có chút ưu tư xa vắng không nói thành lời. Tóc dài đen mun chỉ cài tạm một chiếc ngọc trâm ngang đầu, tóc mai chưa khô hờ hững áp vào tai, thoảng thoảng hương thơm của hoa đào thanh khiết. Đôi mắt trong veo minh triết nhẹ nhàng đảo nhanh, thần thái ung dung như nước chảy điều hòa, quang hoa tiềm ẩn. Giữa chân mày điểm nhẹ vệt chu sa, lung linh thắm đỏ, phong lưu khoái hoạt nhưng chẳng khoa trương mà tao nhã thanh cao, không chút tỳ vết.

“Hiiii” – Hắc câu hí lên một tiếng, âu yếm định rúc đầu vào ngực Vô Song công tử nịnh nọt lấy lòng.

Hoàn Vũ đế ra vẻ tức giận ghì chặt dây cương quyết không cho ngựa yêu nhúc nhích: “Hắc tiểu tử kia ngươi nhìn đi đâu vậy hả? Cho ngươi biết, y là người của ta. Ngươi bình thường liếc mắt đưa tình với Tiểu bạch ta đã mắt nhắm mắt mở bỏ qua không thèm ngó đến, giờ lại còn muốn được đằng chân lân đằng đầu, ngay cả người của ta cũng dám to gan mon men đến gần xun xoe nịnh bợ sao?!”

Hắc câu bị ăn mắng cúi đầu rên lên ư ử, đôi mắt sáng trong veo long lanh ngấn nước, tủi thân ngập tràn.

Vô Song công tử thầm cảm thán: Chủ nào ngựa nấy.

“Phương Quân Càn, chúng ta khi nào thì đến Bát Phương Thành?”

“Cứ đi ngược con sông nhỏ này khoảng bảy dặm nữa sẽ đến địa giới của Bát Phương Thành.” – Phương Quân Càn vô cùng cảm khái, “Thật sự không nghĩ rằng, chúng ta còn có thể trở về nơi đó…”

“Tiếu mỗ cũng không nghĩ,” – Tiếu Khuynh Vũ mỉm cười nhàn nhạt, sương tan trong nắng sớm, đèn buồn trước ánh dương, “Một ngày nào đó, còn có thể trở về thăm lại chốn xưa.”

Ngày hôm ấy, một thân một mình ra đi vì quốc nạn, từ sớm đã không màng đến tử sinh, trước khi đi, tất cả những gì thuộc về bản thân, là nên hay không nên, là có thể hay không thể, hết thảy đều gửi lại ở nơi hắn, bởi vì, luôn tâm niệm trong lòng rằng, lần này ly biệt, sẽ là vĩnh quyết.

Kỳ thực, trước khi quen biết hắn, bản thân nào đã từng dám mơ ước xa xôi, rằng một ngày nào đó, hạnh phúc sẽ đến với mình?

“Trở về Bát Phương thành rồi Khuynh Vũ muốn đi đâu?”

Tiếu Khuynh Vũ suy tư trong chốc lát, tự nhiên có cảm giác e dè ngượng ngập của người đi xa lâu ngày trở về nhà: “Ta muốn… thăm tiểu lâu trước…”

Quả tim của Hoàn Vũ đế như có bàn tay to lớn vô hình nào đó bóp nghẹt.

“Khuynh Vũ…” – Ánh mắt hắn hơi tránh đi, không biết làm thế nào để giải thích, “Tiểu lâu gặp nạn, đã… hủy rồi.”

“Ừ, Tiếu mỗ biết chứ.” – Y cười to, đôi đồng tử sâu thẳm trong suốt như nước hồ thu chợt kéo một màng mây mờ ảm đạm, “Trở về thăm phế tích cũng được mà.”

Trong lòng Phương Quân Càn dâng lên một nỗi áy náy khổ tâm, môi khô miệng đắng, chua chát ngập tràn, cũng chẳng biết lời vừa rồi của Khuynh Vũ là tự an ủi mình hay là an ủi hắn nữa.

Tiếu Khuynh Vũ vỗ vỗ vào vai hắn: “Làm sao thế? Đường đường một Hoàn Vũ đế anh dũng kiêu hùng lại cúi đầu ủ rũ như vậy, coi đó, chẳng giống huynh chút nào. Phương Quân Càn mà Tiếu mỗ quen biết, chính là một kẻ ‘thiên chi kiêu tử’ từng ung dung nói ‘Mệnh ta bởi ta không bởi trời’, người đó không bao giờ có dáng vẻ nữ nhi thường tình thế này đâu.”

“Khuynh Vũ…” – Trừ hai chữ ấy ra, Phương Quân Càn không nói nổi bất cứ câu chữ nào khác. Trừ hai chữ ấy ra, hắn không biết phải làm sao để có thể thỏa thuê dốc hết mọi nỗi lòng, xúc cảm bộn bề đang giăng giăng trong lòng ngay hiện tại.

Đôi mắt của Vô Song công tử ánh lên xán lạn: “Nếu như Tiếu mỗ nhớ không nhầm, dưới nền sân của tiểu lâu vẫn còn chôn hai vò ‘Bích huyết đào hoa’. Tiểu lâu đã hủy, không biết rượu có còn hay không?”

“Cái gì? Vẫn còn?!” – Hoàn Vũ đế trợn to mắt nhìn y, “Khuynh Vũ thành thật thú nhận mau, rốt cuộc còn giấu riêng bao nhiêu nữa?”

Tiếu công tử chỉ cười mà không đáp, vẻ mặt đầy bí hiểm.

Phương đồng học hết cách vỗ vỗ đầu: “Ta phục huynh sát đất rồi… Vậy sau khi thăm tiểu lâu thì sao? Khuynh Vũ còn muốn đi đâu nữa không?”

“Dạo chợ.”

Phương Quân Càn cười: “Ừ, nhất định rồi.”

“Không biết quán vằn thắn đó có còn không nhỉ?”

“Nhất định là còn. Khuynh Vũ là đang nhớ kỷ niệm vằn thắn Ngũ Bảo đấy à?”

Tiếu Khuynh Vũ liếc mắt lạnh te: “Lắm chuyện.”

Phương Quân Càn tươi cười yêu chiều: “Bây giờ đã là trung tuần tháng hai, hoa đào ở Xí quốc cũng chắc cũng nở rồi, chúng mình cứ thư thả ở lại Bát Phương thành thêm vài ngày nữa, đợi đến tháng ba, khi đào hoa rực rỡ nhất thì cùng nhau trở lại ven bờ Xí Thủy ngắm hoa như năm đó, được không?”

Ánh mắt Tiếu Khuynh Vũ ngời sáng, trong con ngươi vụt lóe tia mong mỏi đợi chờ, mà cũng có chút lo lắng bất an: “Có được không… Như vậy… có quá tùy hứng không? Chúng ta dù sao cũng đã đi quá lâu rồi…”

“Yên tâm đi!” – Phương Quân Càn yêu thương vuốt ve suối tóc đen dài mượt mà mềm mại, “Cùng lắm thì chúng ta trên đường đi vừa thưởng ngoạn chơi đùa vừa phê duyệt tấu chương, có chậm trễ đôi chút cũng không vấn đề gì. Khó khăn lắm mới được dịp ra ngoài, tất nhiên phải vui chơi cho tận hứng chứ! Dù sao vắng chúng ta vài ngày, Đại Khuynh cũng chẳng thể nào ngay lập tức suy sụp được.”

Vô Song công tử bật cười: “Khẩu khí này… Hệt như năm đó Phương tiểu hầu gia xúi giục Tiếu mỗ đi một chuyến thăm viếng đóa hoa hạnh Yên Vũ lâu…”

Hoàn Vũ đế mồ hôi lạnh đầy đầu: “Khuynh Vũ à, nơi nào khác cũng có thể thương lượng, nhưng mà mấy chỗ yên hoa ong bướm nghìn vạn lần không thể đi nha!” Vạn nhất Hoàn Vũ đế của chúng ta ăn phải giấm, thì những lầu Tần quán Sở đó chẳng phải rủ nhau tai họa ngập đầu cả sao? Vậy nên, công tử à, vì làm chút việc tốt, để lại cho bao nhiêu nữ tử đáng thương ấy một nẻo làm ăn, người… khụ, người nên thật ít lui tới những nơi đó thì hơn.

Nhưng mà với vấn đề này Vô Song công tử thực ra cũng không có ý nhai đi nhai lại hay dùng dằng không dứt. Y vốn chẳng có nguyện vọng gì đại loại như vậy, chẳng qua là Phương đồng học một mình suy nghĩ vẩn vơ nghiêm trọng hóa vấn đề.

“Phương Quân Càn chỉ có một mình Khuynh Vũ thôi, Khuynh Vũ không được làm chuyện có lỗi với ta…”

Rồi bỗng cười tà lải nhải: “Không đúng không đúng! Nói gì thì nói, Khuynh Vũ từ lâu đã là người của ta rồi!”

Đồng tử bỗng nhiên trương lên cực đại! Trong tai ong ong trong trăm ngàn con ve đang nhất loạt gào lên, nghe tim mình nặng nề dội binh binh trong ***g ngực!

Hoàn Vũ đế lắc lắc đầu, muốn lắc đến khi nào hất văng được cảm giác lâng lâng muốn ngất đi đột ngột xuất hiện trong đầu ra ngoài mới thôi.

“Phương Quân Càn! Phương Quân Càn?!” – Tiếu Khuynh Vũ hoảng hốt, vội vàng đỡ lấy người hắn. Tuy đã sớm dự liệu đến tình huống độc tính trong người hắn có khả năng sẽ bột phát trên đường đi, nhưng khi thực tế chính mắt nhìn thấy, cảm giác đau nhói ở tim cùng lo lắng ngập lòng vẫn khiến bộ não phi thường thông tuệ của y đột nhiên trống rỗng!

Sẽ không sao đâu, sẽ không sao đâu mà…

Với y thuật của mình, tuyệt đối có thể khống chế hoàn toàn độc tính của ‘Tâm hữu dư’ trong hai mươi ngày. Trước mắt, vẫn còn bảy ngày nữa…

Định thần trở lại, Vô Song công tử liền đem hai mươi ba mũi ngân châm châm vào hai mươi ba yếu huyệt trên người Phương Quân Càn. Nhanh chóng, ổn định, chính xác.

“Lần trước huynh trúng độc, độc tính tuy đã giải nhưng dư độc vẫn còn, hiện tại ta đã dùng ngân châm khống chế độc tính khuếch tán, huynh lúc này toàn thân không thể cử động, tranh thủ ở yên đây nghỉ ngơi điều khí một lát là được. Tiếu mỗ đến rừng cây phía trước hái hai loại thảo dược, lập tức về ngay.”

Phương Quân Càn thấy Tiếu Khuynh Vũ cuống quýt lo âu, chẳng còn thấy chút nào vẻ ung dung bình thản thường ngày, bất giác vừa cảm động vừa buồn cười: “Cứ đi đi, Phương Quân Càn bảo đảm sẽ không việc gì đâu mà.”

Vô Song công tử không chần chừ thêm nữa, cấp tốc đi ngay.

Hoàn Vũ đế lười nhác nằm ngửa trên bãi cỏ, hưởng thụ gió nhè nhẹ vuốt ve mặt mũi, mũi thoảng hương hoa, tai nghe chim hót, cách đó không xa, dòng nước lượn lờ lãng đãng trôi xuôi, lăn tăn gợn sóng, óng ánh nắng mai, giữa trời giữa đất, xem chừng chẳng có gì hoàn hảo ý vị, thanh bình yên tịnh đến thế.

Trong bụi cỏ, chợt truyền đến âm thanh sột soạt.

Phương Quân Càn biến sắc! Tuyệt đối không phải Khuynh Vũ, tình hình này cho thấy có khoảng mười người đang đến gần, bước chân rất êm không phát ra tiếng, tất nhiên là toàn những cao thủ võ công cao cường!

Hắn khẩn trương tột độ! Nhưng mà Phương Quân Càn lúc này, ngay cả sức động đậy một ngón tay cũng không có!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.