Khuynh Thành Song Tuyệt

Chương 28: Giang sơn





Đi qua một thông đạo bí mật, trên đường chỉ có ba người bọn họ. Vó ngựa phía trên phát ra thanh âm rất lớn, vang lên liên tục .

Trên suốt đường đi đều trầm mặc, không biết đầu bên kia có gì đang chờ hắn. Tâm tình luôn cảm thấy nặng nề , không biết đến khi nào mới có thể thả lỏng. Có rất nhiều lời muốn nói nhưng không biết nên nói thế nào.

Không biết đã đi bao lâu, cuối cùng cũng đến hoàng cung hoa lệ chói mắt kia, từ bên ngoài nhìn vào cũng như cũ, trang nghiêm thần bí, tựa hồ tất cả đều ổn. Nhưng mà bên trong thật sự đã phát sinh điều gì, ngoài cung nhân ra thì còn ai có thể hiểu rõ nhất.

Bọn họ đi vào trong. Nhìn thấy có rất nhiều người dưới đài, tất cả các đại thần đều ở đấy, ngoại trừ Thừa tướng Lương Hành, còn có một số tâm phúc của hắn. Đứng trên đài, không phải Hạ Côn, là Tư Đồ Chấn Nam.

Thấy bọn họ đã đến, Tư Đồ Chấn Nam nhìn xuống phía dưới đài, một hạ nhân đem đến một quyên bố màu vàng.

Tư Đồ Chấn Nam nhận lấy quyên bố, chậm rãi mở ra.

“Phụng thiên thừa vận, tiên hoàng chiếu viết.” Tư Đồ Chấn Nam nhớ kỹ, ngẩng đầu đưa ánh mắt nhìn xuống chúng thần, tất cả đều đã cung kính quỳ gối, ánh mắt thu về tiếp tục đọc,“Có rất nhiều sự việc xảy ra gần đây, Thừa tướng Lương Hành chuyên chính hướng dã, lòng muông dạ thú, hoàng hậu Lương Thị âm thầm hỗ trợ, họa loạn hậu cung, giết hại phi tần, trẫm tự biết thời gian  của mình không còn nhiều, vô lực tại thiên…… Đúng lúc có cung nữ mang thai hoàng tử, trẫm đã tin tưởng giao lại cho Tư Đồ Tướng Quân……”

Câu nói kế tiếp, dần dần biến mất. Bởi vì hắn bắt đầu thất thần , nghĩ đến rất nhiều chuyện. Từ từ nghĩ, mỗi một sự kiện xảy đến đều đã có âm mưu từ trước . Tất cả mọi thứ chuẩn bị cũng đều là vì hôm nay.

Hắn liên tục nghĩ đến nhiều thứ, ngay cả khi đi lên trên đài vẫn chưa phục hồi tinh thần. Cho đến khi nhìn thấy ánh mắt lệ hàn kia hắn mới bừng tỉnh.

Lý Tùy Phong đứng trong đám người, vẫn là một thân kiệt ngạo.

“Xin hỏi Tư Đồ tướng quân, ngài làm sao có thể chứng minh Tư Đồ Cảnh chính là hoàng tử năm đó.” Lý Tùy Phong đứng thẳng người, ngẩng đầu, hai mắt nhìn thẳng Tư Đồ Chấn Nam. Trong ánh mắt để lộ lệ khí.

Tư Đồ Chấn Nam thu hồi thánh chỉ, giương mắt nhìn về phía Lý Tùy Phong,“Tư Đồ Cảnh một tay ta nuôi lớn, Lý tướng không tin ta, cũng như nghi ngờ tiên hoàng sao?”

Lý Tùy Phong lui về sau từng bước, nói:“Không dám……”

Lời còn chưa dứt, chợt có binh tướng lao ra. Dưới đài bọn quan viên hoảng thần, đều bốn phía, Tư Đồ Chấn Nam kêu một tiếng “Người đâu”, lại lao ra không ít người, bảo vệ bọn họ

Lý Tùy Phong trong đám người hỗn loạn biến mất. Thật hiển nhiên đám người kia là hắn . Cuối cùng địch nhân, không phải Thừa tướng, không phải Thái Hậu, lại càng không là hoàng đế. Mà là Lý Tùy Phong.

Nhưng mà bọn họ đã xem nhẹ đối thủ này.

Xe ngựa của Lý Tùy Phong dưới sự bảo vệ của bộ hạ lao khỏi vòng vay, rời khỏi hoàng cung. Tất cả ai cũng biết, ngồi bên trong xe ngựa kia , chính là hoàng đế ngày xưa.

Xe ngựa rời đi, Lý Tùy Phong cùng bộ hạ cùng dần mất dạng . Tất cả mọi thứ cũng dần ổn định trở lại.

“Người đâu, hộ tống hoàng tử vào điện.” Tư Đồ Chấn Nam phân phó người bên cạnh, Tư Đồ Cảnh hồi đầu, nhìn đến người phía sau.

Hắn nhìn Huyền Minh Thần. Huyền Minh Thần vẫn đứng phía sau hắn. Không biết khi nào thì đến bên cạnh hắn , ít nhất, ở thời điểm nguy hiểm, hắn ở ngay phía sau.

“Hoàng tử, bên này.” Một đội thị vệ xông tới, đưa ra một con đường, Tư Đồ Cảnh đi dọc theo con đường này. Huyền Minh Thần đi theo phía sau hắn.

Trầm mặc mà đi, Tư Đồ Chấn Nam còn trên đài nói cái gì, hắn nghe không rõ.

Thanh âm nữ tử thảm thống vang lên, Tư Đồ Cảnh nhìn theo hướng thanh âm đó

“Nhã Cầm……” Huyền Minh Thần sợ hãi kêu ra tiếng.

Xuyên qua đám người tán loạn, Lương Nhã Cầm bị vài tên thị vệ bắt lấy đưa lên trước đài. Nữ tử tao nhã ngày xưa dường như không còn tồn tại, vẻ mặt lộ vẻ tang thương. Cùng bọn họ đều giống nhau, tại thời điểm nàt, mất đi quang hoa.

Nàng không có phản kháng, lại ôm lấy đứa nhỏ trong lòng rất chặt, đứa nhỏ cũng không ngừng khóc thét , nàng lại chỉ trầm mặc.

Cho đến khi đi đến trước mặt Tư Đồ Chấn Nam mới quỳ xuống, Huyền Minh Thần thân mình đột nhiên nghiêng về trước một chút, muốn đi đến, Tư Đồ Cảnh cau mày nhìn về phía hắn, hắn đứng tại chỗ.

“Đại nhân, đứa nhỏ là vô tội , cầu ngài buông tha hắn……” Lương Nhã Cầm thanh âm đã có chút khàn khàn, có vẻ dị thường trầm thấp, xem ra là đang cố trấn định chấp nhận sự thật này.

Tư Đồ Chấn Nam phất tay nói,“Dẫn bọn hắn đi xuống.”

“Đại nhân!”

“Sư huynh……” Huyền Tế Bắc vẫn im lặng lúc này mới lên tiếng,“Nàng cũng đã gã vào Huyền Gia, cũng không còn là người nhà Lương Gia nữa, sao không phóng cho nàng một con ngựa?”

Tư Đồ Chấn Nam còn chưa lên tiếng, Lương Nhã Cầm đột nhiên đứng lên, trong tay vẫn trấn an đứa nhỏ

“Không cần, đại nhân, ta Lương Nhã Cầm cùng Lương Gia…… Không liên quan đến nhau. Lương gia rơi vào hoàn cảnh thế này, đều là gieo gió gặt bảo, ta Lương Nhã Cầm bị trừng phạt cũng đáng tội. Chính là, gia đệ tuổi còn nhỏ, đối với thế sự chưa biết gì, cầu xin đại nhân rộng lượng tha thứ…… Buông tha hắn……” Lương Nhã Cầm thanh âm vẫn như vậy cố chấp, chỉ là có chút nghẹn ngào.

Nàng hiểu được Huyền Minh Thần đối với nàng không có cảm tình, nàng lại vẫn chờ đợi, đợi thật lâu, cho đến lúc này vẫn còn chờ, chẳng sợ hắn đến nói với nàng một câu không tốt, chẳng sợ hắn không đứng ra hay không.

Nhưng hắn vẫn đứng đằng kia rất xa, không hề động.

“Dẫn bọn họ xuống.” Tư Đồ Chấn Nam lạnh lùng ném một câu, xoay người hạ thai.

“Đại nhân –” Lương Nhã Cầm một tiếng la lên,“Hiên nhi quay lại đây –”

Nho nhỏ thân ảnh giảy khỏi vòng tay của nàng, chạy đến đánh vào Tư Đồ Chấn Nam. Còn chưa đi lên vài bước, một thị vệ đã muốn đâm tới, ánh đao tuyết trắng một đạo hồng ngân, nho nhỏ thân thể ngã dưới lưỡi kiếm, giãy dụa vài cái, liền không hề nhúc nhích.

“Hiên nhi……”

Lương Nhã Cầm tê rống ra tiếng, chạy đến quỳ rạp dưới đất bên cạnh đứa nhỏ.

“Hiên nhi ngươi sao lại ngốc như thế…… Ngươi thật là đáng chết nga…… Vì sao mình vô tội mà lại phải trở thành vật hi sinh…… Vì sao……”

Huyền Minh Thần cảm giác tâm co rúm, có một chút không thể tin vào điều trước mắt, hắn rốt cuộc cũng nâng được bước chân, đi đến gần Lương Nhã Cầm.

“Đứng lại!” Tư Đồ Cảnh ở hắn phía sau kêu. Hắn không biết vì sao bản thân mình lại trở nên vô tình, chính là, hắn lúc này chỉ nghĩ phải lưu lại gì đó cho chính mình.

Nhưng mà Huyền Minh Thần thế nhưng không có dừng lại, thậm chí không có chút đình trệ, bước nhanh đến bên kia.

“Ta không cho phép ngươi qua đó.” Tư Đồ Cảnh có chút nổi giận, là giận, hay chính là sợ hãi.

Nhưng mà cước bộ của hắn cũng không có dừng lại.

Tư Đồ Cảnh khí dâng lên đầu, vọt qua kéo cánh tay hắn lại.

“Không được qua đó.” Tay dùng sức kéo hắn, thanh âm cũng trở nên có chút run run.

Chính là thật không ngờ, Huyền Minh Thần tay kia thì cầm cánh tay hắn, nhưng đưa tay hắn chậm rãi kéo ra . Hắn vẫn hướng nữ tử kia đi đến. Tư Đồ Cảnh ngơ ngác đứng ở tại chỗ không biết nên làm thế nào, không thể chạy đến đoạt lại, nhưng trong lòng thật sự rất muốn.

Lương Nhã Cầm ngẩng đầu nhìn về phía Huyền Minh Thần, trong mắt lộ vẻ tuyệt vọng.

“Thực xin lỗi……” Huyền Minh Thần chỉ có thể nói được những lời này. Ngoài những lời này ra, hắn còn có thể nói lời gì nữa đây.

Lương Nhã Cầm buông thi thể đứa nhỏ,“Ta không trách ngươi, đây là điều phải xảy ra .” Nàng cuối cùng nhìn Huyền Minh Thần liếc mắt một cái, hướng hắn cùng Tư Đồ Cảnh đi đến.

Bọn thị vệ kinh hoảng đem nàng giữ chặt, khoảng cách không xa, khiến Tư Đồ Cảnh cảm nhận được hàn ý.

Nàng vẫn là không có phản kháng, chỉ là giãy dụa rút ra một bàn tay, đưa tay hướng về phía Tư Đồ Cảnh, bàn tay mở ra, trong lòng bàn tay có một miếng ngọc phản chiếu ánh sáng mặt trời sáng bóng. Là cư ngọc. Kia Uyên Ương Giác.

Trước kia một nửa, Huyền Minh Thần đêm đó lưu lại bên giường hắn. Ngày đó buổi tối, là ngày tân hộn của bọn họ. Của chú rể nàng lưu lại bên giường.

Hắn nhìn kia khối ngọc, không dám đưa tay ra. Hắn đột nhiên cảm thấy thực xin lỗi nàng, kỳ thật vẫn thực xin lỗi nàng, đến lúc này mới giác ngộ. Là hắn cướp đi tất cả của nàng. Nhà của nàng, trượng phụ của nàng, tình yêu của nàng…… Tất cả hạnh phúc của nàng đều bị hắn lấy hết

“Ngô……”

Tư Đồ Cảnh còn nhìn khối ngọc kia, Lương Nhã Cầm thân mình cũng đã ngã xuống. Ngọc theo trong tay nàng rớt ra, trong không trung rơi theo đường cong, cuối cùng rơi xuống ngay dưới chân hắn.

Tay kia của nàng cầm một cây trâm, cây trâm ấy một phần đã gắn vào với bụng nàng. Từng ánh sáng, máu tươi chảy ra.

“Nhã Cầm!” Huyền Minh Thần chạy đến, ngồi xuống ôm lấy thân hình nàng

“Không cần…… Lừa gạt chính mình…… tâm , ngươi…… Vẫn thương hắn…… Không phải sao……” Khuôn mặt Lương Nhã Cầm tái nhợt lộ ra một nét cười chua xót ,“Ta cũng…… Vẫn yêu ngươi. Ta…… So với hắn…… Càng yêu ngươi……”

“Đừng nói nữa .” Huyền Minh Thần khó chịu cắn chặt môi.

Lương Nhã Cầm vẫn cười, cười đến bất đắc dĩ và vô lực,“Nhưng mà…… Ta thua, bởi vì ngươi thương hắn…… Tựa như…… Ta yêu ngươi.”

Lời nói tinh tế rơi vào trong tai Tư Đồ Cảnh, không có lý giải, lại muốn tranh cãi, Lương Nhã Cầm cũng nhắm mắt

Lương gia cuối cùng cả nhà đều diệt vong .

Bọn họ trong lúc đó, có phải chẳng còn trở ngại gì cả .

Hai ngày sau, kinh thành lại bắt đầu yên ổn lại. Sắp đến ngày đăng cơ.

Huyền Minh Thần trở về Thái Phó phủ, như bình thường.

Tư Đồ Cảnh ở tại hoàng cung, nơi dành cho hoàng đế.

Mỗi ngày, Tư Đồ Cảnh tự nhốt mình trong thư phòng, bắt đầu viết văn tự, họa nhưng không biết họa gì. Ngoài cửa chợt có thái giám báo,“Dịch Nam Vũ Dịch đại nhân cầu kiến.”

Dịch Nam Vũ, đã lâu không thấy. Tái kiến thời điểm, tất cả đều đã thay đổi.

“Tư Đồ…… Ngạch…… Hoàng…… Thượng” Dịch Nam Vũ đứng trước cửa nói một câu không thành

“Ngươi…… Đến đây. Quá tốt?” Tư Đồ Cảnh ngồi ở án thư nhìn Dịch Nam Vũ, không biết nên nói cái gì.

“Hồi Hoàng Thượng, tất cả vẫn khỏe chứ.” Dịch Nam Vũ cúi đầu không dám nhìn hắn,“Hạ thần vừa quá phận, hiểu được tội, thỉnh Hoàng Thượng thứ tội……”

Tư Đồ Cảnh đến gần hắn bên người,“Ngươi tới vì nói những lời này?”

“Ân…… Không……” Dịch Nam Vũ muốn nói lại thôi.

“Không thể nói chuyện giống như trước sao?”

Dịch nam vũ suy nghĩ một hồi, hồi đáp:“Đúng vậy.”

Hắn biết Dịch Nam Vũ không phải muốn nói những điều này, chính là đến tột cùng muốn nói gì, ngay đến Dịch Nam Vũ còn không biết. Có thể giống như trước hay không, ai cũng biết là không thể nào.

Ngay đến tất cả mọi thứ hồi trước đều mất đi. Nhận lấy ngai vàng này, mất đi , không chỉ một người, mà là mọi người.

Hồng lan tiễu thệ, cố nhân bất kiến. Khinh miêu tàn họa, vân đạm phong sơ vong.

_____________________________________

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.