Khuynh Thế – Thiên Hạ Duy Song

Chương 18: Mộc Tuyết Các



Mộc Tuyết Các, khói nhẹ thoáng bay.

Trong tẩm cung cực đại một màu tuyết bạch, hoa đăng kiều diễm treo khắp nơi.

Khí trời mờ ảo, hương phong như vụ. Tuyết trắng sa liêm ẩn hiện như mây khói, bị làn gió mát thổi qua từng mảnh phất phơ, phong linh như nhạc, tựa tuyền thủy linh động.

Hách Liên Cô Tuyết nghiêng người nằm trên cẩm tháp trải lông tuyết hồ, tùy ý khoác một kiện đơn y hồng sắc, hỏa hồng trường phát tán loạn rơi trên giường, lấp lánh hồng quang yêu diễm.

Đào hoa lạc ấn huyễn mục dưới ánh nến chiếu sáng dị thường mỹ lệ, Hách Liên Cô Tuyết hơi nâng mắt, tựa hồ mới luyện công xong, nhìn qua thập phần mỏi mệt.

Nhìn một mỹ nam tử phảng phất như hư ảo, nam hài cảm giác hô hấp của mình cơ hồ muốn đình trệ.

Hách Liên Cô Tuyết mỉm cười, mê hoặc mà yêu mị, “Lại đây  —“

Nam hài hoảng hốt bước qua, vừa mới đến gần cẩm tháp, Hách Liên Cô Tuyết đã một phen tóm lấy chiếc cổ mảnh khảnh, đem nam hài đặt lên giường.

Nhìn đôi mắt thâm hồng, trái tim nam hài điên cuồng nảy lên, vừa sợ hãi vừa không thể kiềm chế, muốn tránh né nhưng lại không cách nào dứt được tầm mắt.

“Ngươi là tiểu quan của Phong Nguyệt Lâu?”

“Đúng vậy.”

Hách Liên Cô Tuyết trích hạ y sam đơn bạc trên thân nam hài, đôi mắt hơi nâng lên, dùng một loại thanh âm cực hạn dụ hoặc nói, “Ngươi không giống những kẻ khác.”

Hắn phất tay áo, ánh nến trong tẩm cung toàn bộ lụi tắt.

Hắc ám khôn cùng, tiếng phong linh đinh đang rung động.

Nam hài bỗng nhiên mở to hai mắt nhìn, ẩn hiện trong tầm mắt, cặp hồng đồng nguyên vốn không có một tia ba động chợt nở rộ một mạt huyết sắc rực rỡ.

Hách Liên Cô Tuyết hung hăng bóp lấy chiếc cằm nam hài, “Đừng khiến ta thất vọng.”

“A. . .” Làm một tiểu quan, nam hài rất rõ ràng, chuyện trên giường cần có khúc dạo đầu, nhưng người trên thân hắn căn bản cái gì cũng không làm, trực tiếp tiến nhập thân thể hắn.

Đau đớn cơ hồ làm cho nam hài muốn bất tỉnh, nỗi đau đớn hắn chưa bao giờ từng cảm thụ qua.

Nguyên bản thân thể *** đãng có thể thừa nhận đủ loại xâm phạm, nhưng lúc này đây, đối với nam hài mà nói, va chạm kịch liệt tựa hồ muốn vắt cạn máu trong người hắn.

Hách Liên Cô Tuyết xông vào gần như tàn phá hết thảy, muốn đem toàn thân nam hài phá thành từng mảnh nhỏ mới có thể thỏa mãn.

“Ân. . . Ân, cung chủ, nhẹ. . . nhẹ một chút.” Địa phương tối tư mật của nam hài quả thực bị Hách Liên Cô Tuyết trực tiếp xé rách, tiên huyết tuôn ra như suối dọc theo bắp đùi nam hài đổ xuống, mồ hôi lạnh ứa ra, loại tra tấn này cơ hồ khiến hắn choáng váng.

Vì cái gì, vì cái gì một nam tử mỹ diễm lại tàn nhẫn như vậy? Nam hài ở trong lòng lặng yên chất vấn.

Hồng đồng tràn ngập quang mang mỹ lệ, thân thể nam hài phảng phất như bị liệt hỏa thiêu đốt.

“Ân. . . Cung chủ, để cho tiểu nhân. . . sau này hầu hạ ngài, cầu. . . A. . .” Thanh âm nam hài khơi mào sự bất mãn của Hách Liên Cô Tuyết, với hắn mà nói, nam hài dưới thân bất quá chỉ là một công cụ, nói nhiều thực khiến hắn chán ghét.

Thân thể mỏng manh của nam hài căn bản không chịu đựng nổi tra tấn trí tử của người trên thân, sau nửa canh giờ, nam hài đã muốn hấp hối.

Đèn đuốc sáng trưng.

Lúc này, môt nha hoàn bưng ấm trà đi đến.

Hách Liên Cô Tuyết tiếp nhận chén trà nha hoàn dâng lên, nhẹ nhàng nhấp một ngụm, hồng mâu khôi phục thanh triệt như nước, hỏa hồng trường phát như trước yêu diễm quyết tuyệt, thần sắc thản nhiên, giống như sự tình gì cũng chưa phát sinh qua.

Hắn nằm bên người nam hài, đánh giá nam hài vẫn không chút nhúc nhích, khóe miệng cong lên thành một tia độ cung, “Bản cung cho rằng ngươi có thể kiên trì được một canh giờ, không nghĩ đến mới nửa canh giờ đã bị phế đi.”

“Cung. . . Cung chủ.” Thanh âm suy yếu của nam hài mờ nhạt vang lên.

“A a. . .” Hách Liên Cô Tuyết vuốt ve khuôn mặt trắng bệch của nam hài, cười quyến rũ nói, “Không tồi, ngươi còn có thể nói chuyện.”

Ngay sau đó, Hách Liên Cô Tuyết nhíu chặt vân mi, đáy mắt hiện lên dị sắc khó chịu — trong đôi mắt nhắm nghiền của nam hài lưu lại một giọt lệ châu.

Bàn tay xinh đẹp của hắn bóp chặt lấy cổ nam hài, hồng mâu tràn ngập thần sắc khinh thường, “Ngươi lưu lại một thứ bản cung ghét nhất.”

~*~

“Cung chủ hai ngày nay tựa hồ tâm tình phá lệ thật là tốt.”

“Vậy sao? Ta thế nào lại không biết, vừa rồi khi ta đi qua tẩm cung của cung chủ, nghe thấy bên trong có tiếng kêu thét rất thảm thiết.”

“Ngươi không biết sao? Đó là cung chủ luyện công yêu cầu.”

“Ngươi có nhớ hay không, vào một ngày của bốn năm trước, cung chủ cùng lão cung chủ dưới Đoạn Tình Nhai ròng rã năm ngày năm đêm, sau khi cung chủ trở về, tính tình đại biến, không bao lâu sau lão cung chủ của chúng ta không phải. . .”

“Câm miệng!”

Hai nha hoàn cả kinh, đều hạ thấp người hành lễ, “Tòa. . . tòa sử.”

Vô Nhai mày kiếm chợt liễm, lạnh lùng nói, “Quản cho tốt miệng lưỡi của các ngươi, cái gì nên nói cái gì không nên nói phải biết rõ.”

Bọn nha hoàn cúi đầu, bước chân loạng choạng hoảng hốt rời đi.

Vô Nhai cùng Tập Phong đi vào Mộc Tuyết Các, tòa tẩm cung cực đại giống như thế giới dựng dục mờ ảo tuyết bay, mây khói mông lung sa trướng phiêu động, thánh khiết như tuyết.

Một tách Hỏa Tỉnh trà bốc khói, hồng y chói mắt.

Bên cạnh chiếc giường lớn bằng bạch ngọc, một nam hài y phục không chỉnh nằm trên mặt đất, hai mắt đã vô thần, khuôn mặt vặn vẹo.

Hách Liên Cô Tuyết tao nhã ngồi trên hương phi tháp, phẩm Hỏa Tỉnh trà, thần thái thập phần mãn ý.

“Vô Nhai, đem hắn xử lý, Tập Phong, gọi người đem tất cả những thứ trên giường đổi lại một lần.”

Vô Nhai kéo vạt y sam treo trên thân nam hài, giống như mang theo rác rưởi bước ra ngoài, nhưng vừa ra đến cửa, hắn chạm mặt một hắc y nữ tử.

Mục quang như thủy của hắc y nữ tử bất khả tư nghị đánh giá nam hài đã chết, hắc sa phiêu động, khuôn mặt lộ vẻ thê lương.

***

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.