Khuynh Thế – Thiên Hạ Duy Song

Chương 61: Yêu tử vs. Hoặc hồng



Phản lực cự đại đem Phong Hành Vô Lệ cùng Vô Nhai đẩy lui vài bước, bụi đất bay lên đầy trời, nhuộm Hàn Bích Cốc thành một mảnh mơ hồ.

Tịch dương đã tắt, huyết nguyệt thăng không, bóng cây đong đưa lượn lờ. (tịch dương= nắng chiều)

Trong màn đêm dần chiếu rọi hai mạt thân ảnh hư ảo, bọn họ phân biệt đứng trên hai cành đại thụ, một người tao nhã yêu dị, một người cao ngạo quyết nhiên, tà khí ma dã phóng xuất vô hạn trên phiến hắc sắc đại địa.

“Vô Nhai, bản cung còn chưa cho phép ngươi chết!”

“Hảo một Vô Lệ, thật không uổng bổn tọa một tay tài bồi ngươi tám năm!”

Ngữ khí lãnh phúng lệnh Phong Hành Vô Lệ cùng Vô Nhai bối rối, bọn hắn không nghĩ tới, chủ nhân lại đặc biệt vì mình mà hiện thân tại Hàn Bích Cốc.

Rốt cuộc hai người này là sao vậy?

“Lui ra!”

Song còn không kịp tự hỏi, tử đồng cùng hồng đồng đã thoáng hiện thần sắc ám chỉ Hàn Bích Cốc không dung nạp bọn hắn tiếp tục lưu lại.

Hai mạt lam ảnh tiêu thất trong bóng đêm. Hắc sắc vân vụ dập dờn lưu chuyển, phong vân lay động y bào hai nam tử phong hoa, một cỗ lực lượng cường đại tà ác tràn ngập khắp bầu trời đêm.

“Bản cung hoài nghi Lộng Nguyệt ngươi phải chăng hạ loại cổ gì đó trên người ta?” Hách Liên Cô Tuyết cười lạnh, “Làm sao ta đi đến đâu ngươi liền theo tới đó?”

“Bổn tọa đang tự hỏi. . .” Lộng Nguyệt đùa nghịch móng tay đen thẫm quỷ mị, “Vì cái gì phàm là chuyện ta muốn làm, Hách Liên Cô Tuyết ngươi luôn đến chen một chân?”

Cuồng phong tứ khởi, bóng ảnh phù động.

Tử sa quay cuồng, hồng y phiêu vũ.

Hai trương khuynh thế tuyệt nhan pha lẫn kịch độc mỹ lệ lan tỏa khắp đêm tối, đại địa an tĩnh như vũng nước đọng tựa hồ nháy mắt bị thôn tính. . .

Sát khí bốc lên, phong vân ám dũng, mang theo tầng tầng trớ chú, khí tức yêu dị cùng tà mỹ tản mát cực hạn mị hoặc, trong đêm đen cùng vầng huyết nguyệt dung làm một thể.

“Yêu tinh, ta hôm nay muốn nói cho ngươi, tội trêu chọc đến Hách Liên Cô Tuyết ta có bao nhiêu nghiêm trọng!”

“Bảo bối, ta hôm nay cũng muốn nói cho ngươi, nếu còn không học được thần phục Lộng Nguyệt ta, trọn đời ngươi không được an bình!”

“Thần phục ngươi?” Hách Liên Cô Tuyết cười khinh miệt: “Kiếp sau đi!”

Tử mâu nhiễm một tầng lệ quang, “Vì cái gì ngươi không biết tỏ ra ngoan ngoãn. . .”

Vừa dứt lời, trong thiên địa gió nổi lên cuồn cuộn, hai chùm sáng mang theo quang mang thị huyết, như lưu tinh mỹ lệ rung động lòng người xẹt qua màn trời.

Ngân tuyến tà mị, hồng trù huyết sắc. Hàn quang sáng ngời, chiếu rọi hai đôi mắt yêu lệ tà mỹ.

Tử sa vung xuống, Lộng Nguyệt gảy mạnh đốt ngón tay, móng tay đen thẫm tà mị bắn ra ngàn vạn tia kình khí sắc bén, nghênh hợp cùng ngân tuyến như linh xà, huyền phong ào ạt lướt qua bầu trời mờ mịt trùng điệp đan xen, hàn nhận âm lãnh tựa phù chú gọi về hắc sắc chi cảnh, đem gió lạnh phân liệt, nhiếp hồn đoạt phách.

“Hảo một chiêu Bạn tinh tuyệt mạch, xem ra Lục Mạch Thần Kiếm của ngươi đã luyện đến cảnh giới xuất thần nhập hóa.”

Hỏa hồng trường phát cuồng loạn tung bay, Hách Liên Cô Tuyết nghiêng thân lăng không, cổ tay vừa chuyển, hồng trù huyết sắc như một đầu hỏa long phẫn nộ, thiêu đốt bầu trời ảm đạm, hồng mang hoa mỹ ngưng tụ thành một cỗ lực lượng không thể kháng cự, cùng ngàn vạn mũi kình khí va chạm. . .

Khắp thiên địa cát bay đá chạy, cuồng phong dũng động, đại thụ cao trăm trượng cành gãy vô số, phong vân hỗn loạn, màn trời huyễn biến!

Tử sa cùng hồng bào thổi tung cuồng phong trong đêm tối, khí tức tản ra như địa ngục quỷ hỏa mỹ lệ, đem bóng đêm hiu quạnh khơi lên từng đợt cường đại ba đào lệnh thiên địa cũng lâm vào chấn động.

Gió lạnh rít gào, cát đá trong Hàn Bích Cốc như lưỡi đao cắt ngang sự tĩnh lặng bên ngoài ngàn dặm.

Lúc đó, hỏa hồng y bào nghênh hợp hồng phát cuồng vũ, Hách Liên Cô Tuyết vung tay, vô số hồng trù từ trong tay áo hắn bắn ra, biến ảo thành một đoàn ánh sáng huyết sắc cực lớn, tơ lụa cuốn lấy nhau ngưng tụ thành quang diễm lửa nóng, cùng với huyết nguyệt phía sau hắn dung hợp, huyền quang chói mắt quấn quanh thị huyết quang mang, khơi dậy một cỗ hưng phấn tà ác ẩn sâu trong linh hồn.

“Thiên tuyền huyết anh!”

Lộng Nguyệt nổi lên một mạt tiếu ý tà mị, “Xem ra thức thứ tám của Sáng Thần Cửu Thức ngươi đã luyện thành?”

Tử phát quỷ dị uốn thành một đường cong yêu dã, lăng không loạn vũ, giống như vô số ngọn độc đằng tà tứ giao triền trong đêm tối, bỗng nhiên, tử sa nháy mắt dâng trào một mạt bạch mang như vầng trăng bạc, tựa thương vân lướt qua bầu trời, lực lượng cường mãnh nhiếp nhân đánh vào huyền mang hỏa nhiệt đan xen cùng múa, bắn thẳng lên chín tầng trời. . .

“Thánh Quang Dịch Kinh!”

“Đã thượng bao nhiêu người?” Lộng Nguyệt cười tà mị, hắn rất rõ ràng, nếu có thể luyện thành Thiên tuyền huyết anh phải cùng thuần dương nam tử mập hợp, phỏng chừng Hách Liên Cô Tuyết không thượng ba bốn mươi người tuyệt đối không thể luyện thành thức thứ tám.

“Thánh Quang Dịch Kinh của ngươi làm thế nào tu luyện được?” Con ngươi thâm hồng lóe lên quang mang yêu mị, Hách Liên Cô Tuyết biết rõ, Thánh Quang Dịch Kinh sớm đã thất truyền nhiều năm, không biết Lộng Nguyệt làm sao có được tâm pháp bí kíp?

Hai người lướt sát qua cạnh nhau, tử phát cùng hồng phát theo gió tung bay, đem màu sắc khiến người ta sợ hãi hít thở không thông phủ lên đại địa.

“Rốt cuộc ngươi đã ngủ với bao nhiêu người?!” Tử mâu hiện lên một mạt phẫn nộ âm ngoan, móng tay đen thẫm tà mị như điện quang chợt lóe, phóng xuất quang mang ma dã hướng thẳng đến nơi cổ Cô Tuyết.

“Hừ, ngươi còn không biết xấu hổ hỏi ta!” Hách Liên Cô Tuyết nháy mắt nghiêng người, hồng trù nơi cổ tay như lưỡi đao quỷ quyệt, mang theo vẻ quyết tuyệt lạnh như băng đánh thẳng đến mệnh mạch của Lộng Nguyệt, hỏa quang trong hồng mâu bùng nổ, “Ngươi đã cùng bao nhiêu người làm chuyện đó?!”

Cuồng phong tiêu điều, mặt nước thế như chẻ tre phóng thẳng lên trời cao, sóng nước cao đến mười trượng tuôn trào, vô số phi cầm dã thú vương xác khắp nơi, cả thiên địa trong đêm tối lâm vào điên cuồng. . .

Một đêm không an tĩnh. . .

Khi những tia nắng đầu tiên xuyên mây chiếu xuống mặt đất, một đạo thanh âm tuyệt đối là Sư hống công đỉnh cấp phá không truyền tới, lúc này mới khiến hai người dừng tay.

“Các ngươi hai tên ranh con không biết tốt xấu, nếu không dừng tay, lão nương sẽ phá hủy Băng thiên hỏa liên!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.