Khuynh Thế Tuyệt Sủng Tiểu Hồ Phi

Chương 121: Nhất định phải cứu hắn (4)



Phong Đạc trầm ngâm một hồi lâu, dẫn theo Tô Mặc Nhi rời khỏi Thanh Hà Viên.

Nếu như hắn đoán không lầm, là hiện tại con hồ yêu kia đoán chừng là đang trên đường mang đến Thanh Hà Viên.

Như vậy, so với động thủ ở Thanh Hà Viên ít ra cũng tốt hơn, phần thắng của bọn họ cũng nhiều hơn một chút!

Một lát sau, bọn họ đến một chỗ trong núi giả, Phong Đạc nói suy đoán của hắn với Tô Mặc Nhi.

Hắn vốn định chờ bọn họ ở chỗ này, dù sao con đường từ mật địa đến Thanh Hà Viên cũng chỉ có một con đường này.

Tô Mặc Nhi cảm thấy sáng tỏ, cũng không nói thêm cái gì nữa.

Dọc theo đường đi Phong Đạc đều là dùng khinh công chạy nhanh, trong lòng nàng luôn lo lắng, lúc này thấy bốn bề vắng lặng, mới thấp giọng hỏi, “Phong Đạc, thương thế của ngươi...”

Phong Đạc cảm thấy ấm áp, khóe môi khẽ nhếch lên, trấn an nàng nói, “Yên tâm, không có gì đáng ngại. Mấy ngày nay thân thể của bản vương cũng đã khôi phục lên một ít rồi.”

Mặc dù nghe hắn nói như vậy, Tô Mặc Nhi vẫn không thể yên lòng như trước được, lần trước Phong Đạc vì bắt buộc phải vận nội lực, mới hộc máu hôn mê.

Mi tâm của Tô Mặc Nhi nhíu lại, đưa tay nắm lấy cổ tay của Phong Đạc.

Phong Đạc khó hiểu xem nàng, lại cảm nhận được ngón tay của Tô Mặc Nhi đặt lên nơi mạch đập của hắn, nghiễm nhiên là một bộ dáng bắt mạch.

Phong Đạc cảm thấy cả kinh, gấp rút rút tay về, nói, “Đừng lo lắng, bản vương thật sự không có việc gì.”

“Ngươi còn dám nói!” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Mặc Nhi căng thẳng lên, tức giận nói, “Ngươi có biết hay không, ngươi lại không tĩnh dưỡng cho tốt, khiến cho tâm mạch bị tổn thương càng thêm nghiêm trọng! Ngươi sẽ chết đó!

Nàng vừa mới đụng đến mạch đập của hắn, chỉ thoáng thăm dò, mà lại cảm nhận được tâm mạch của hắn vô cùng hỗn loạn khác thường, như thể lúc nào cũng đều có khả năng nổ tung!

Môi mỏng Phong Đạ nhếch lên, ánh mắt phức tạp nói, “Vì ngươi, bản vương nguyện ý làm bất cứ chuyện gì!”

“Ngươi...” Tô Mặc Nhi khiếp sợ nhìn xem hắn.

Trong lòng nói không cảm động là giả, dù sao hắn cũng vì nàng mới bị thương, mà nàng cũng không muốn khiến cho hắn gặp chuyện không may!

Lặng yên~, Tô Mặc Nhi thản nhiên nói, “Ta không cần ngươi hy sinh vì ta. Nếu như ngươi chết, vậy tất cả những gì ngươi làm vì ta còn có ý nghĩa gì nữa? Ta muốn cần người làm bạn lâu dài, chứ không phải là một bên tình nguyện vì ta mà đi tìm cái chết.”

Phong Đạc ngẩn người, trong máy mắt mắt phượng sáng lên nhìn nàng, kích động nói, “Mặc Nhi, là ngươi nói, ngươi nguyện ý cho bản vương... Ở bên cạnh ngươi? Ngươi đáp ứng với bản vương sao?”

Tô Mặc Nhi nhìn thấy phản ứng của hắn mãnh liệt như thế, trong lòng khẽ đau xót, dưới ánh nhìn chăm chú không chớp mắt của hắn, chậm rãi gật đầu nhẹ.

Dung nhan tuấn tú của Phong Đạc vui mừng, còn chưa kịp nói lời gì, thì Tô Mặc Nhi lại xoay người, nói, “Trước cứu Thiên Chi, ta còn có chút chuyện muốn nói với ngươi.”

“Được.”

“Trong chốc lát nếu nhìn thấy người, không cho phép ngươi động võ! Nếu không lời ta mới vừa nói, toàn bộ liền trở thành phế thải!” Tô Mặc Nhi nửa uy hiếp nửa cảnh cáo nói.

“Ta tự có biện pháp cứu Thiên Chi, ngươi chỉ cần phối hợp tốt với ta là được.”

Phong Đạc do dự một chút, gật đầu nhẹ với nàng, đồng ý.

Ước chừng sau một nén nhang, trên đường nhỏ liền có vài tên thị vệ mang theo một cái lồng sắt nặng đi tới.

Tô Mặc Nhi không tự giác ngừng thở, nhìn thấy tiểu hồ li bị giam giữ ở trong lồng sắt kia, trong nháy mắt lòng không khỏi căng lên.

Con hồ li kia chính xác là Thiên Chi, lúc trước nàng đã từng thấy qua nguyên thân của hắn, là tuyết hồ trắng thần, nhưng trên đỉnh đuôi lại có màu đen!

Không biết rốt cuộc hắn đã trải qua khổ hình gì, mà nàng cơ hồ không cảm giác được là hắn còn sống hay không!

Thấy vài tên thị vệ đi đến càng gần, Tô Mặc Nhi trực tiếp cởi y phục dạ hành ở trên người, từ trong núi giả đi ra ngoài.

Phong Đạc còn chưa kịp ngăn cản, thì mấy thị vệ đó cũng đã phát hiện ra Tô Mặc Nhi!

Phong Đạc âm thầm cắn răng, trong con mắt ẩn hiện vài tia tức giận.

Nàng ngay cả bàn bạc cũng không chịu bàn bạc với hắn một chút, mà cứ tùy tiện đi ra ngoài, lỡ như bị người ta xem như thích khách làm ngộ thương thì hắn phải làm sao bây giờ!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.