Khuynh Thế Tuyệt Sủng Tiểu Hồ Phi

Chương 129: Nếu như ta không phải là Tô Mặc Nhi (4)



Ngay cả lông tai của Tô Mặc Nhi cũng đã nóng lên rồi, đôi mắt linh động không ngừng đảo tới đảo lui, không dám nhìn mặt Phong Đạc.

Phong Đạc buồn cười, nói thẳng, “Nói như vậy, là ngươi cũng xem như được bản vương 'Bao dưỡng' rồi?”

Khuôn mặt Tô Mặc Nhi đỏ lên, lập tức phản bác, “Ta mới không phải! Ta cũng không có...”

Ngẩng đầu, vẻ mặt Phong Đạc trêu tức nhìn xem nàng.

Khoé môi Tô Mặc Nhi khẽ kéo ra, nàng âm thầm ảo não, hai từ kia thiếu chút nữa nàng thốt ra rồi!

“Nếu Mặc Nhi muốn, vậy bản vương nguyện ý bao dưỡng ngươi cả đời.”

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tô Mặc Nhi càng thêm đỏ, nàng cảm thấy tràn đầy cảm động, trong lòng rung động không thôi.

Nếu như cuộc đời này, có thể tìm được một người chung sống suốt quãng đời còn lại, nàng thật sự không còn tiếc nuối nữa.

Một lát, chỉ nghe phía trước truyền đến một tràng tiếng vó ngựa “Lộc cộc”, thanh âm càng ngày càng gần, nổi bật ở trên khoảng không đường phố, càng khiến cho sự yên tĩnh được cảm nhận rõ hơn.

Tô Mặc Nhi nghi hoặc ngước mắt nhìn lại, một chiếc xe ngựa trang trí cực kỳ xa hoa, từ cuối ngã tư đường chậm rãi chạy tới phía bọn họ.

Khoé môi Phong Đạc thoáng cong lên nụ cười trào phúng, “Người đón chúng ta đã đến đây rồi.”

Quả nhiên, xe ngựa đi đến trước mặt bọn họ, lập tức ngừng lại.

Người lái xe, Tô Mặc Nhi chưa bao giờ thấy qua, nhưng hiển nhiên Phong Đạc lại rất quen thuộc.

Người nọ nhảy xuống xe ngựa, cung kính thi lễ một cái với Phong Đạc, nói, “Thuộc hạ tham kiến Tam vương gia!”

“Có chuyện gì?” Phong Đạc biết mà còn hỏi.

“Thuộc hạ tới đón vương gia hồi phủ .” Người nọ không nghe thấy Phong Đạc kêu hắn đứng dậy, liền cúi thấp đầu đáp.

“Ngự tiền thị vệ của phụ hoàng, đến lái xe cho bản vương, chẳng phải là nhân tài không được trọng dụng rồi?” Phong Đạc nhàn nhạt nói ra.

Thân thể người nọ cứng đờ, lập tức mồ hôi lạnh giàn giụa, cuống quít nói, “Vương gia nâng cao nô tài rồi! Kính xin vương gia mau lên xe ngựa, bệ hạ đang ở trong phủ chờ vương gia.”

“A? Phụ hoàng cũng tới?” Lão đầu tử kia vậy mà lại tự thân đến?

“Vâng.”

Phong Đạc lạnh lùng cười một tiếng, ngoại trừ chuyện lần trước của Phong Mục, đây là lần thứ hai phụ hoàng đến vương phủ của hắn!

Lần này, đoán chừng là vì cái vị kia tiên tử gì đi?

Phong Đạc nói ra, “Xe ngựa của phụ hoàng, bản vương sao có thể tự tiện ngồi? Chỉ là, nơi này cách Ly vương phủ quá xa, bản vương và vương phi trở về nhanh nhất cũng hơn nửa canh giờ, chỉ sợ là phải khiến cho phụ hoàng chờ thêm một lát rồi.”

“Vương gia không cần phải lo lắng, Hoàng thượng đã thưởng xe ngựa cho vương gia rồi. Lại nói, sau này lúc vương gia và tiên tử Linh Hàm tiên tử vào triều, cũng có thể dùng xe ngựa này.”

Nghe hắn nhắc tới Linh Hàm, sắc mặt Phong Đạc bỗng nhiên trầm xuống, con mắt đen như mực lại thâm trầm như đầm nước sâu.

“Mặc Nhi, theo bản vương lên xe ngựa.”

“Vương gia!” Thị vệ kia đột nhiên nhắc nhở, “Hoàng thượng phân phó, xe ngựa này chỉ cho vương gia và tiên tử Linh Hàm ngồi, người ngoài...”

“Không phải nói xe ngựa đã thưởng cho bản vương sao?” Phong Đạc hừ lạnh một tiếng, kéo Tô Mặc Nhi rời khỏi, “Đã như vậy, thì bản vương vẫn nên theo vương phi từ từ đi trở về cho thỏa đáng.”

Trên trán thị vệ đầy mồ hôi lạnh, hiện giờ hắn không biết nên phải xử lý tình huống này như thế nào.

Nếu cho Tô Mặc Nhi lên xe ngựa, thì sẽ trái với hoàng mệnh; nếu không cho nàng lên xe ngựa, sẽ đắc tội với Tam vương gia, hơn nữa còn làm bệ hạ phải chờ thật lâu.

Thị vệ đứng tại chỗ, do dự một hồi lâu, rốt cục mới quyết định, phải nhanh một chút chở Tam vương gia về vương phủ, không thể để Hoàng thượng phải chờ lâu!

“Tam vương gia, thuộc hạ biết sai! Xin vương gia vương phi lên xe ngựa!”

“Nếu như phụ hoàng hỏi tới?”

Thị vệ tự nhiên là hiểu được ý tứ của hắn, nhắm mắt nói, “Thuộc hạ tự mình gánh chịu!”

“Được.”

Tô Mặc Nhi cũng chỉ cúi đầu, không nói một lời.

Nàng biết rõ Phong Đạc không muốn để nàng bị ủy khuất, nếu vạn nhất hoàng đế có thật sự hỏi tới, chỉ bằng vào một tên thị vệ nho nhỏ này, sao lại có thể đảm đương trách nhiệm này được đây?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.