Khuynh Thế Tuyệt Sủng Tiểu Hồ Phi

Chương 26-1: Mạng treo lơ lửng (4)



Sắc mặt Phong Đạc hơi trầm xuống, bước đi ra ngoài, hỏi người thị vệ kia, "Ngự y nói như thế nào?"

"Bẩm vương gia, thời điểm thuộc hạ đến, ngự y còn chưa tới."

"Bản vương biết rồi, ngươi đi xuống trước đi."

"Là."

Phong Đạc quay đầu nhìn về phía Lâm Sơ Tuyết bên cạnh, nói, "Ngươi cũng trở về đi, Kiên Quyết, cùng bản vương đi Thủy Vân Các."

Lâm Sơ Tuyết lộ vẻ mặt do dự, "Phong Đạc ca ca, có thể cho ta đi cùng sao? Dù sao Tô Mặc Nhi là vì cứu ta mới..."

Lâm Sơ Tuyết nói đúng là chân thành, chỉ là...

"Không cần!" Phong Đạc trực tiếp cự tuyệt nàng.

Lâm Sơ Tuyết giật mình, trong nội tâm lập tức tràn đầy ủy khuất, hai mắt trong trẻo, rất là đáng thương.

Phong Đạc nói tiếp, "Cái bộ dạng này của ngươi, ở đâu còn có bộ dáng của tiểu thư khuê các nữa, ngươi đi về trước chỉnh sửa lại một tý, chờ cho Tô Mặc Nhi tỉnh táo thì cho ngươi đi lại xem nàng."

"Hảo."

...

Thời điểm Phong Đạc đến Thủy Vân Các, thì bên trong Thủy Vân Các đã gấp rút thành một đoàn. Từng nha hoàn ra ra vào vào, bưng nước trong đi vào, lại bưng máu đi ra.

Vốn là trong Thủy Vân Các không có nhiều nha hoàn như vậy, chỉ có một mình Nguyệt Bích hầu hạ Tô Mặc Nhi, hiện tại thương thế của Tô Mặc Nhi bị nghiêm trọng như vậy, Nguyệt Bích không có thời gian nói cho Phong Đạc, đã trực tiếp từ nơi khác điều đến một ít nha hoàn.

Trên quan phục của ngự y đã nhuộm đầy vết máu, mồ hôi từng giọt từng giọt rơi xuống, che kín nếp nhăn, hai tay đều có chút run rẩy.

Nguyệt Bích thủ ở bên giường, cầm lấy khăn không ngừng vì Tô Mặc Nhi lau trán, vẻ lo lắng trên mặt không chút nào có thể che dấu.

Phong Đạc tiến vào nội thất, tất cả mọi người tự động nhường ra con đường cho hắn.

Hắn liếc mắt liền thấy Tô Mặc Nhi đang nằm trên giường, hai tròng mắt nhắm chặt lại, trên khuôn mặt nhỏ nhắn trắng muốt lại không hề có phân nửa huyết sắc, sau lưng cởi trần, vết máu tươi từ chỗ vết thương không ngừng chảy xuống.

Trong nội tâm Phong Đạc trầm xuống, có chút bối rối không hiểu, "Vương phi thế nào?"

"Vương gia, vương phi nàng... Sợ là không xong..." Ngự y có chút không đành lòng nói, hắn thật sự là bó tay toàn tập rồi!

Một người đại phu, thống khổ nhất không gì bằng là trơ mắt nhìn bệnh nhân của mình rời khỏi trần gian. Coi như là thường thấy sinh tử, nhưng cũng không có biện pháp có thể lạnh lùng nổi.

Trong đôi mắt phượng của Phong Đạc nổi lên tia máu, có chút không dám tin tưởng lời ngự y nói.

Trong lòng hắn có chút khổ sở, có chút tự trách không thôi, nghĩ đến nàng sẽ chết đi, lòng hắn lại rất chua xót. Một người tinh xảo đặc sắc như vậy, thật sự là phải chết sao?

"Thật sự là không có biện pháp khác?"

"Vi thần vô năng... Vi thần sẽ đem hết khả năng, bảo trụ vương phi, chỉ là cơ hội không lớn, vương gia cần sớm chuẩn bị sẵn sàng!" Ngự y thở dài một hơi thật sâu.

Nguyệt Bích ở bên cạnh nghe, nước mắt không ngừng chảy xuống.

Vốn mọi chuyện cũng rất thuận lợi, nàng cũng đã vì vương phi bôi dược tốt, miệng vết thương cũng đã cầm máu rồi.

Cũng không ai dự liệu được, mới chưa đến nửa canh giờ, miệng vết thương sau lưng vương phi đột nhiên lại nứt ra! Một lượng máu lớn trào ra, rất nhiều, như thế nào cũng cầm lại không được.

Hơn nữa, hô hấp của vương phi... Càng ngày càng yếu.

Phút chốc, ngoài cửa truyền tới một thanh âm trong trẻo, "Tam ca, ngươi có ở bên trong không?"

Tâm tình Phong Đạc từ từ bình phục lại, chuyển động con mắt nhìn về phía cửa Thủy Vân Các, một thiếu niên thân áo xanh tuấn lãng đứng ở nơi đó, tò mò nhìn mọi người ra ra vào vào.

"Tiểu Thất, ngươi đã đến rồi." Phong Đạc nhàn nhạt nhìn hắn một cái.

Thiếu niên chỉ chỉ trong phòng, hỏi hắn, "Ta có thể vào không?"

Phong Đạc nhìn thoáng qua Tô Mặc Nhi, vẻ mặt bình thản, "Không được tiện."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.