Khuynh Thế Tuyệt Sủng Tiểu Hồ Phi

Chương 34: Con cờ (4)



Editor: Lam Tuyết Hàn

Sáng sớm hôm sau, khi Tô Mặc Nhi tỉnh lại, Phong Đạc đã rời khỏi.

Tô Mặc Nhi chưa tỉnh táo gọi Nguyệt Bích tới, hỏi nàng Phong Đạc ở nơi nào.

Nguyệt Bích nói : “Chủ tử hẳn là ở thư phòng”.

Tô Mặc Nhi yên lòng, vừa nhắm mắt, rất nhanh đã ngủ lại.

Đêm qua bởi vì bên cạnh thêm một người, nàng thế nào cũng không thể ngủ ngon. Cho đến tận khi hửng đông nàng mới mơ mơ màng màng ngủ một lát.

Nếu đồ kia của Phong Đạc đã trở lại rồi, nàng có thể rời khỏi đi?

Nhưng mà bây giờ đối với nàng mà nói, chuyện quan trọng nhất chính là ngủ bù!
Chờ khi Tô Mặc Nhi ngủ say, Nguyệt Bích mới rời Thủy Nguyệt Các đi tới thư phòng.

Phong Đạc đang xem công văn bị dồn lại mấy ngày nay, hắn trong tay nắm giữ một phần tư binh quyền của Phong Lan Quốc, mấy ngày nay rời đi, chuyện lớn chuyện nhỏ đã xảy ra không ít.

“Nguyệt Bích cầu kiến chủ tử.”Thanh âm của Nguyệt Bích từ ngoài thư phòng truyền vào.

“ Đi vào” Phong Đạc không ngẩng đầu nói.

Nguyệt Bích sau khi đi vào rất cung kính thi lễ với hắn một cái, tiếp theo mới cẩn thận bẩm báo những chuyện đã xảy ra gần đây.

Nói đến lúc Lâm Sơ Tuyết xông vào Thủy Nguyệt Các, Phong Đạc cau mày lại, có chút ngoài ý muốn hỏi: “ Nàng còn ở trong phủ?”

Khóe môi Nguyệt Bích giật giật, lặng lẽ oán thầm, không có mệnh lệnh của chủ tử bọn họ ai dám tự mình thả Lâm Sơ Tuyết ? Trừ phi không muốn sống nữa!

Phong Đạc nhàn nhạt phân phó nói: “ Thả nàng ra, sửa sang trang phục một phen rồi đem trở về Thừa Tướng phủ đi.”

“…Vâng.”

“Chủ tử, vương phi mấy ngày gần đây thường xuyên ra ngoài phủ, hơn nữa còn đem một vài món bảo bối ở Thủy Nguyệt Các, đánh mất.”

Phong Đạc ngồi thẳng người ở trước thư án, đang phê duyệt công văn, nghe vậy, ngòi bút dừng lại một chút, một giọt mực cũng thuận thế rơi trên giấy.

Qua một lúc, mới đặt ngòi bút xuống, Phong Đạc nói: “Tùy nàng đi thôi.”

“Vâng”.

“Nàng hiện đang làm gì?”

Hắn cho rằng nữ nhân kia sau khi tỉnh lại sẽ đi tìm hắn, không nghĩ tới là Nguyệt Bích lại tới đây trước.

Nguyệt Bích mang theo một chút mập mờ, nhìn Phong Đạc một chút, mới chậm chạp đáp: “ Có thể là đêm qua vương phi quá mệt nhọc, vừa tỉnh lại một lần, hiện tại lại đã ngủ tiếp.”

Phong Đạc quỷ dị xem xét Nguyệt Bích một cái, khóe mắt hơi co giật, cũng không lên tiếng giải thích.

Đến trưa, Tô Mặc Nhi mới tỉnh lại, miễn cưỡng đưa tay đỡ eo nhỏ, trực tiếp xuống giường rửa mặt.

Đợi nàng thu thập xong, muốn tìm Nguyệt Bích, lại ở trong sân đi dạo một vòng cũng không thấy nàng.

Những ngày qua không có Phong Đạc ở đây, nàng cũng nhanh quên mất, Nguyệt Bích vốn đến chính là giám thị nàng.

Tô Mặc Nhi tự giễu cười một tiếng, trong lòng không nói nên là cảm giác gì.

Thực là bị người ta bán còn giúp họ đếm tiền, chẳng trách Phong Đạc nói nàng ngu xuẩn.

Tô Mặc Nhi gọi tới một thị vệ hỏi: “Ngươi biết thư phòng vương gia đi thế nào sao?”

“ Thuộc hạ biết rõ.” Thị vệ có chút không giải thích được, nhưng vẫn trả lời nàng.

Tô Mặc Nhi bình tĩnh nói: “ Đưa ta tới nơi đó.”

“ Thuộc hạ tuân mệnh.”

Tô Mặc Nhi đi theo hắn rất lâu, mới nghe thấy được hắn nói đến nơi.

Thư phòng của Phong Đạc ở trong sân, bố cục ở đây so với Thủy Nguyệt Các của nàng còn tinh xảo hơn nhiều, cầu nhỏ nước chảy, mỏm đá khắc nên ngọn núi giả, các loại hoa và cây cảnh đua nhau nở sum xuê.

Tô Mặc Nhi rất xa đã thấy bóng dáng quen thuộc, không ngoài dự đoán, Nguyệt Bích quả nhiên ở đây.

Thư phòng không ai canh gác, Tô Mặc Nhi trực tiếp đi vào, Phong Đạc cũng không ngạc nhiên khi nàng đến nơi này.

Nguyệt Bích có chút tránh né ánh mắt của nàng, cúi đầu cung kính gọi: “Vương phi.”

Tô Mặc Nhi chỉ gật đầu nhẹ, nói thẳng: “Ta có thể rời đi sao?”

Phong Đạc để bút lông xuống, sảng khoái trả lời: “Có thể.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.