Khuynh Thế Tuyệt Sủng Tiểu Hồ Phi

Chương 92: Ngươi muốn liền cho ngươi (1)



Editor: Lam Tuyết Hàn

"Phong Đạc!" Tô Mặc Nhi cuống quít vịn lấy hắn.

Phong Đạc lại đã bất tỉnh nhân sự.

Đột nhiên, một bóng người cực nhanh vọt đến trước mặt bọn họ, đưa tay kéo tay Phong Đạc, lập tức bắt mạch cho hắn.

Một hồi lâu, sắc mặt hắn có chút khó coi mắng: "Ngu ngốc! Chính mình bị nội thương nặng như  vậy, còn dám dùng nội lực, thật sự là không biết sống chết!"

Tô Mặc Nhi trợn mắt há hốc mồm nhìn hắn, hiển nhiên là không nghĩ tới lại ở chỗ này nhìn thấy hắn.

Nhìn bộ dáng này của hắn, rõ ràng cho thấy rất quen thuộc cùng với Phong Đạc!

Chỉ là, nghe được lời hắn nói, nàng một hoảng hốt, vội vàng hỏi, "Hắn làm sao vậy?"

"Yên tâm, có bổn công tử ở đây, hắn tạm thời không chết được!" Nói xong, hắn đã đem Phong Đạc từ tay Tô Mặc Nhi đỡ lấy, đỡ hắn đi vào một gian phòng không người.

Tô Mặc Nhi đang muốn cùng đi qua, bỗng dưng, một cỗ gió lạnh hướng về phía nàng đánh tới!

Tô Mặc Nhi cảm giác trời đất quay cuồng, tiếp theo, đã triệt để mất đi tri giác, ngã trên mặt đất.

Trong phòng, Diệp Ánh Hàn cảm giác bên ngoài khác thường, lập tức đuổi tới.

Nhưng là ngoài phòng, sớm đã không thấy tung tích Tô Mặc Nhi!

" Hồ ly chết tiệt!" Gương mặt tuấn tú tràn đầy vẻ tức giận, quả đấm nắm chặt, hận không thể đem con hồ yêu kia bầm thây vạn đoạn!

Chỉ là, Phong Đạc tính mạng nguy hiểm sớm tối, hắn hiện tại không thể bận tâm đến Tô Mặc Nhi.

Chỉ có thể bất đắc dĩ trở lại gian phòng, hy vọng rằng, người nọ biết rõ thân phận của Tô Mặc Nhi, không làm thương hại nàng...

Khi Phong Đạc tỉnh lại, đã ở tam vương phủ rồi.

Diệp Ánh Hàn cũng từ Thiên hương lâu tới.

Đêm qua, sau khi Phong Đạc thương thế ổn định, hắn liền đi tìm Tô Mặc Nhi. Chỉ tiếc, cũng không có tìm được.

Hắn đều đã đem Đế Đo lật qua một lượt, cũng không thấy tung tích của bọn họ!

Con hồ yêu kia dám ở dưới mí mắt của hắn cướp người, thật sự là không biết trời cao đất rộng!

Phong Đạc nhìn mấy người đứng bên giường, Diệp Ánh Hàn, Niếp Nghị, còn có hai nha hoàn hầu hạ, chỉ không thấy bóng hình xinh đẹp quen thuộc kia.

Cảm thấy hơi có chút thất vọng, hắn từ từ ngồi dậy, đưa tay vẫy lui hai nha hoàn.

Trong phòng, chỉ còn lại ba người bọn họ.

Phong Đạc khàn giọng mở miệng nói: "Mặc Nhi nàng, đã đi rồi sao?"

Nhất thời lặng im, Diệp Ánh Hàn cùng Niếp Nghị cũng không biết trả lời thế nào mới tốt.

Phong Đạc thấy vậy, trong lòng biết khác thường, lông mày không tự giác cau lại: "Có phải là đã xảy ra chuyện gì hay không?"

Diệp Ánh Hàn buồn bực đến cực điểm, dù sao cũng không gạt được, dứt khoát nói thẳng: "Nàng đêm qua bị người mang đi."

"Mang đi? Chuyện gì xảy ra, nàng không phải là ở Thiên hương lâu sao, như thế nào còn có thể..." Phong Đạc mặt biến sắc, kiềm chế lo lắng trong lòng, trầm giọng hỏi.

Diệp Ánh Hàn có chút bực mình, giải thích: "Sau khi ngươi đã hôn mê, ta dìu ngươi vào phòng, chỉ một cái nháy mắt, trở ra đã phát hiện nàng biến mất."

Phong Đạc tận lực làm cho tâm tình bình phục lại, ánh mắt chuyển qua bên Niếp Nghị, hỏi: "Phái người đi tìm chưa?"

"Chủ tử, thuộc hạ đêm qua đã phái người đi tìm vương phi rồi, chỉ là, còn không có tin tức..."

"Lại phái thêm một ít nhân thủ!" Phong Đạc ra lệnh.

"Vâng!"

"Giúp bản vương thay quần áo, bản vương tự mình đi tìm nàng!" Phong Đạc nói xong, lập tức vén lên áo ngủ bằng gấm, dự định xuống giường.

Bả vai lại bị người đè xuống.

Diệp Ánh Hàn kiên định nhìn hắn, chậm rãi nói r;, "Ngươi nếu như còn muốn thấy nàng, liền hảo hảo bảo trọng thân thể! Người là ở trên địa bàn của ta bị bắt đi, ta thì sẽ đi tìm nàng trở lại! Ngươi hãy an tâm đợi tại vương phủ, chờ nàng tới gặp ngươi đi!"

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.