Kiếm Đạo Độc Thần

Chương 32: Lại trảm Kiếm Khí Cảnh bát đoạn




Hai mắt Sở Mộ tinh mang lập loè, phảng phất bịt kín một kiếm quang, hai lỗ tai khẽ run lên, một kiếm kéo lê, kiếm quang hình cung xung phong liều chết xung phong liều chết, gió mát sinh gió mát khởi gió mát động. Thanh Phong Phất Diện vừa ra, một đạo sát cơ giấu kín trong đó chuyển hóa thành gió, chia ra làm tám Thanh Phong Liễu Loạn.

Nháy mắt, Sở Mộ đánh tan sát chiêu mà Lâm Nhất Cường toàn lực phát ra. Sát cơ lăng lệ ác liệt theo mũi kiếm chém giết, Sở Mộ vừa giao phong với Lâm Nhất Cường xong liền thẳng kiếm Lý Hạ.

Lý Hạ lại xuất ra một kiếm, kiếm khí màu đỏ nhạt lần nữa chém giết mà đến, khiến cho Sở Mộ cảm giác được một tia nóng rực và nguy hiểm, bước chân mất trật tự, thân lắc lư như cành liễu, khó khăn lắm mới tránh đi được kiếm khí phách trảm của Lý Hạ. Đồng thời Sở Mộ cũng xuất ra một đạo kiếm quang, phảng phất như cầu vồng đâm về phía Lý Hạ.

- Sát!

Lý Hạ quát một tiếng, trên thân kiếm lại bắn ra kiếm khí màu đỏ nhạt, ánh sáng màu đỏ lập lòe rung động chân không, bổ ra hơn mười đạo kiếm quang màu đỏ nhạt, hết thảy đều hướng về phía Sở Mộ. Mỗi một kiếm đều ẩn chứa sát cơ lăng lệ ác liệt, uy lực kinh người, đơn giản có thể chém giết Kiếm Khí Cảnh lục đoạn, thất đoạn.

Nhưng Sở Mộ, lại không phải Kiếm Khí Cảnh lục đoạn bình thường. Kiếm của hắn, có thể đơn giản chém giết Kiếm Khí Cảnh thất đoạn.

Không có né tránh, thuận thế kéo lê một kiếm, bóng kiếm phân hoá, hơn mười đạo bóng kiếm liên tục chém về phía kiếm quang đối phương, bóng kiếm kiếm quang va chạm, mũi kiếm giao phong, âm thanh kim thiết chói tai vang lên dày đặc. Hai tên đệ tử ngoại môn Thanh Lan kiếm phái thần sắc sợ hãi, liên tiếp lui về phía sau. Loại cấp độ chiến đấu này, không phải bọn hắn có thể nhúng tay.

- Giết hại đệ tử nội môn bổn phái, ta muốn lăng trì ngươi, lấy cái chết tạ tội.

Lý Hạ lần nữa xuất hiện, kiếm quang màu đỏ nhạt rậm rạp chằng chịt, phảng phất như mọc ra hơn mười cánh tay, huy động vài chục thanh kiếm sắc bén, kiếm kiếm chém về phía Sở Mộ. Trong nội tâm nổi lên một ngụm ác khí, thề phải chém giết Sở Mộ dưới kiếm.

- Các ngươi đối với ta sinh ra sát ý, vậy các ngươi cũng phải sớm tính đến loại kết quả như này.

Phản bác một câu, xem dưới thân kiếm quỹ tích rõ ràng. Sở Mộ một kiếm lại một kiếm chém giết cùng kiếm quang của Lý Hạ va chạm, đánh tan kiếm Lý Hạ chém tới, khiến cho Lý Hạ không ngừng lui bước. Nếu so sánh thì kiếm của Sở Mộ nhanh hơn, linh hoạt hơn.

Nhưng tu vi kiếm khí của Lý Hạ lại mạnh hơn Sở Mộ rất nhiều. Mỗi một kiếm đều mang theo kiếm khí màu đỏ nhạt, uy lực cường đại, mỗi một kiếm va chạm, Sở Mộ đều phải dùng tá lực chi pháp mới có thể kháng trụ. Đây là hiệu quả mà cảnh giới kiếm thuật tông sư mang đến. Không khí chung quanh bởi vì kiếm của Lý Hạ nâng nhiệt độ lên cao khiến cho trong lúc Sở Mộ hô hấp, không khí nóng rực dũng mãnh tiến vào trong cơ thể khiến Sở Mộ khó chịu.

Nếu như không phải có kiếm khí bám trên thân kiếm, chỉ sợ sau nhiều lần giao phong, kiếm của Sở Mộ cũng nóng lên, làm hắn khó mà cầm chặt được.

Sắc mặt Lý Hạ dữ tợn, huyệt thái dương nổi lên gân xanh. Một kiếm rồi lại một kiếm càng nhanh hơn, mãnh liệt hơn. Nhiệt độ trên thân kiếm phát ra ngày càng cao. Trước mắt Sở Mộ xuất hiện một bức tường màu đỏ.

Thần sắc Sở Mộ thong dong, một kiếm lại một kiếm phong bế Lý Hạ xuất kiếm, khiến cho mỗi một kiếm của Lý Hạ đều không thể chạm tới Sở Mộ. Nhưng do tu vi kiếm khí chênh lệch cực lớn để cho Sở Mộ cảm giác một tia áp lực.

- Tuy không biết ngươi dùng phương pháp gì, có thể để kiếm khí phụ nhận mà chỉ có Kiếm Khí Cảnh thất đoạn mới có thể làm được. Nhưng tu vi kiếm khí của ngươi chỉ có lục đoạn mà thôi. Ta cũng không tin, không giết được ngươi.

Kiếm kiếm không công mà lui, khiến cho sắc mặt Lý Hạ phát ra càng dữ tợn, càng thêm nổi giận. Đồng thời đối với kiếm thuật của Sở Mộ càng thêm kiêng kị.

Loại chiến đấu với kiếm giả có tu vi vượt qua hai tầng như thế này, xứng đáng với bốn chứ thiên tài kiếm thuật. Nếu đặt ở trong bổn phái, nhất định sẽ được trọng dụng. Nhưng đáng tiếc, thiên tài kiếm thuật này lại là người của kiếm phái khác, hơn lại lại cùng Thanh Lan kiếm phái có mâu thuẫn. Vô luận như thế nào, Lý Hạ cũng không muốn để cho đối phương phát triển.

- Diệu Dương Thăng Đằng!

Lý Hạ hét lên một tiếng, kiếm khí màu đỏ nhạt thoáng chốc trở nên chói mắt. Một kiếm khơi màu, kiếm khí màu đỏ nhạt mãnh liệt, phảng phất một vầng mặt trời đỏ bay lên, tản mát ra nhiệt độ nóng bỏng, đốt cháy vạn vật khiến cho Sở Mộ cảm thấy chướng mắt, nhiệt độ cao đập vào mặt nóng rực khó nhịn.

Một kiếm này đã đạt tới đỉnh phong của kiếm thuật cấp thấp, tiệm cận kiếm thuật trung giai, so sánh với Thanh Phong Liễu Loạn, uy lực càng lớn hơn.

Trực giác Sở Mộ cho biết có nguy hiểm, vội vàng thi triển Toái Loạn Bộ, bước chân thác loạn, nhanh chóng lui về phía sau.

- Chết đi, Diệu Dương Phổ Chiếu!

Sắc mặt Lý Hạ đỏ bừng, khí huyết mãnh liệt, hai mắt nộ trừng, phảng phất như ác ma nhắm người thôn phệ. Hai tay cầm kiếm, hung hăng phách trảm xuống, một vầng mặt trời đỏ cuồn cuộn, tản mát ra nhiệt độ cao càng thêm đáng sợ. Không khí chung quanh hoàn toàn vặn vẹo, hơi nước bốc lên, phảng phất muốn hòa tan vạn vật.

Mặt trời đỏ nóng bỏng rời kiếm phóng ra, phóng tới Sở Mộ. Trên đường đi qua, thổ địa cháy đen, cây cối chung quanh nhanh chóng khô héo, Sở Mộ chỉ cảm thấy đến cả tóc cũng bị đốt trụi, làn da nóng bỏng khó nhịn.

Lui lui lui lui lui !

Một kiếm này quá mạnh mẽ, đã vượt qua Thanh Phong Tuyệt Sát, Sở Mộ tự giác, coi như là tạo nghệ kiếm thuật của hắn đạt tới Tông Sư chi cảnh cũng không cách nào dùng Cơ Sở Kiếm Thuật phá vỡ một kiếm uy lực cường đại như vậy.

Thân pháp Tuỳ Phong Bãi Liễu cùng Toái Loạn Bộ, Sở Mộ phát huy đến mức tận cùng, Sở Mộ phảng phất chính thức hóa thành một đoạn cành liễu giống như cuồng loạn nhảy múa, huyễn hóa ra trùng trùng điệp điệp tàn ảnh lượn lờ bốn phía, nhanh chóng né tránh, hướng bên cạnh cấp tốc chuyển dời, tránh đi một vòng mặt trời đỏ chướng mắt này.

Mặt trời đỏ nhiệt độ cao, cuồn cuộn trùng kích, Sở Mộ chỉ cảm thấy một cổ nóng rực theo bả vai bên cạnh xông bắn, nửa người cơ hồ thiêu đốt.

Mặt trời đỏ xông vào trong khe nước, âm thanh xuy xuy không dứt bên tai, đại lượng hơi nước cuồn cuộn bốc lên trên không. Dòng suốt trực tiếp bị bốc hơi một đoạn dài.

Trong lòng Sở Mộ âm thầm kinh hãi, nhưng động tác trên tay không giảm chút nào. Một kiếm phách trảm, kiếm khí trên thân kiếm, lập tức hóa thành một đạo hồ quang trong suốt, kích xạ mà ra, chém giết về phía Lý Hạ, khiến cho Lý Hạ cả kinh, vội vàng né tránh.

Sở Mộ khẽ quát một tiếng, thanh phong sinh thanh phong khởi thanh phong động, sát cơ co lại như ẩn nấp bên trong, gió mát màu xanh nhạt thổi đến, cành lá khô héo theo gió phiêu tán, thổi cho tóc đen của Lý Hạ tung bay, khiến hắn kinh hãi không cách nào né tránh.