Kiếm Đạo Độc Tôn

Chương 106: Chiến đấu quỷ dị




Không có hứng tiếp tục chơi cùng đối thủ, Phùng Bình giơ tay, búng vào mũi kiếm.

Boang...!

Một cái búng nhẹ, thiếu niên mặt vuông cơ hồ không nắm được kiếm trong tay, kiếm quang vừa mới ngưng tụ bị phá nát trong nháy mắt, kế hoạch cách không đả thương thất bại.

Liền sau đó, ngực bị trúng ngay một cước, khóe miệng rỉ máu, bay ngược ra ngoài.

- Phùng sư huynh lợi hại quá, Phương Ngôn chiến thắng liên tiếp vậy mà lại bị đánh bại dễ dàng, nội môn thập đại đệ tử quả nhiên quá mạnh.

- Rất mạnh, Phùng sư huynh căn bản không động chân cách.

- Xem ra, nhóm chúng ta căn bản không có ai thắng được Phùng sư huynh, số hai mươi tám Diệp Trần cũng tuyệt đối không phải đối thủ của Phùng sư huynh.

Dưới đài, Ngô Tông Minh quay sang nói với Diệp Trần:

- Diệp Trần, nếu đụng Phùng Bình ngươi phải cẩn thận chút, khinh công của hắn không chỉ có vậy đâu.

- Ta biết, đừng lo.

Trong số những người có mặt, Diệp Trần nhìn rõ hơn ai hết, nhưng luận khinh công, hắn vẫn không sợ đối phương.

Vòng thi đấu thứ bảy, Ngô Tông Minh, Trương Hạo Nhiên, Hoàng Bính Văn đều thua, Ngô Tông Minh và Hoàng Bính Văn vì thực lực bản thân có hạn, gặp phải đối thủ mạnh nên thua, còn Trương Hạo Nhiên vì đụng phải nội môn thập đại đệ tử Quỷ kiếm Lý Cuồng.

Quỷ kiếm Lý Cuồng không hổ có biệt sanh Quỷ kiếm, chỉ xuất một kiếm, Trương Hạo Nhiên đã bại.

Nói một cách nghiêm túc, thực lực hai bên không chênh lệch quá nhiều, Trương Hạo Nhiên ở Lưu Vân Tông cũng được coi là thiên tài, không dễ gì bị đánh bị bởi một chiêu, nhưng chỉ trách hắn vận khí không tốt, Quỷ kiếm Lý Cuồng nổi danh quỷ thần khó đoán, chỉ cần thực lực kém hơn một bậc, rất khó đỡ được một kiếm, một kiếm đó giống như mộng mị, căn bản không có khả năng ngăn cản, như là chính mình lao vào mũi kiếm.

Thua trận, Trương Hạo Nhiên nhìn chằm chằm vào Quỷ kiếm Lý Cuồng, hắn không thể tưởng tượng mình lại không đỡ nổi một kiếm.

Quỷ kiếm Lý Cuồng quay người bước xuống đài, lúc đi qua chỗ Trương Hạo Nhiên, thản nhiên nói:

- Luyện thêm một năm nữa.

- Dưới đệ tử hạch tâm, Lý Cuồng sư huynh là đệ nhất kiếm khách.

- Bây giờ nghĩ lại, ta mới thấy một kiếm đó quá đáng sợ, mắt thường không theo được, cảm tri không theo được, đến trực giác cũng không theo được, rõ ràng rất nhanh, nhưng lại cho người ta ảo giác rất chậm, nếu đổi thành ta, e rằng lập tức phát điên.

- Lý Cuồng sư huynh lợi hại thật, nhưng các ngươi nhìn sang bên kia.

Một đệ tử nội môn chỉ là bình đài nhóm một, trên đó có hai người đang bắt đầu giao thủ.

Những người khác nhao nhao nghị luận.

- Là một trong nội môn thập đại đệ tử, người xếp hạng chín "Song thương" Đổng Hạo Hoa Đổng sư huynh, đối thủ của hắn là ai, sao ta chưa từng nhìn thấy.

- Ta cũng thế.

- Hình như là đột nhiên xuất hiện, trong đệ tử nội môn có nhân vật này sao?

Trên bình đài nhóm một.

Thiếu niên lạnh lùng một không biểu tình, tay phải đặt trên chuôi kiếm, rút ra, chém xuống.

Xoẹt!

Sáu đường kiếm quang bay qua, bao phủ quanh người Đổng Hạo Hoa.

Đổng Hạo Hoa mỉm cười tự tin, song thương dài năm thước một trái một phải vung lên, thương ảnh mù mịt dễ dàng phá vỡ kiếm quang, hơn nữa tấn công về phía đối phương.

Bỗng nhiên.

Đổng Hạo Hoa sững người, cúi đầu nhìn xuống, ngực áo không biết từ lúc nào rách toạc một đường, tia máu nhàn nhàn chảy ra.

- Ta thua! Ngươi tên là gì.

Đổng Hạo Hoa biết nếu như không phải đối phương nương tay, một kiếm này có thể lấy mạng mình, chỉ là hắn không hiểu, rõ ràng sáu đường kiếm ảnh đều bị phá vỡ, sao vẫn còn trúng chiêu, thật đúng là gặp quỷ.

- Lý Vân!

Vứt ra hai chữ, thiếu niên lạnh lùng bước xuống đài.

- Một kiếm đánh bại hạng chín Đổng Hạo Hoa Đổng sư huynh, thật không thể tin nổi! Đệ tử nội môn từ lúc nào xuất hiện nhân vật đáng sợ như vậy.

- Đến Đổng sư huynh cũng bị một kiếm đánh bại, Lý Vân này tám phần có thể tranh cao thấp với Lý Cuồng sư huynh, không biết kiếm pháp của ai lợi hại hơn.

Cách đó không xa, Quỷ kiếm Lý Cuồng nheo mắt, nhìn theo bóng dáng Lý Vân.

Cuộc thi tiến hành đến bây giờ, cuối cùng có một nội môn thập đại đệ tử bị đánh bại, rất nhiều người thực lực không dám ôm hi vọng, nhưng lại muốn nhìn thấy người thứ hai, thứ ba. Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: http://truyenfull.vn

Chuyện này chưa qua chuyện khác đã đến.

Trên võ đài nhóm tám, lại một người đánh bại nhân vật hạng mười trong số nội môn thập đại đệ tử "Thiết thoái" Tống Phi.

Thiết thoái Tống Phi mặc dù chỉ xếp hạng mười, nhưng là vì phong cách chiến đấu của hắn quá cứng ngắc, nếu như lấy cứng đối cứng, thứ hạng có thể còn cao hơn.

Đối thủ của hắn cũng là chủ tu thoái quyền, chỉ xuất ba thoái, thoái thứ nhất đá tan thoái ảnh của Tống Phi, thoái thứ hai đá vỡ chân khí hộ thể của đối phương, thoái thứ ba nhẹ nhàng chạm vào ngực hắn, dẫm một cái, nhẹ nhàng chiến thắng.

Nếu như chỉ có vậy thì không thể tạo thành hiệu quả oanh động, đệ tử nội môn đánh bại Tống Phi là Thiết Phong, năm nay mười chín tuổi, thuộc nhóm đệ tử nhiều tuổi nhất trong số đệ tử nội môn, công nhận chăm chỉ có thừa, thiên phú bình thường, nhưng lần này nhìn hắn chiến đấu, mang đến một loại phong phạm đại sư, cả người từ trong ra ngoài đều biến, như một con ngài hóa thành bươm bướm, long trời lở đất.

- Người này đại khí vãn thành!

Trên ghế trưởng lão, có người lên tiếng cảm khái.

Mấy vị trưởng lão bên cạnh gật gật đầu,

- Cần cù bù khả năng, hơn nữa cần cù đến cực hạn, có thể lĩnh ngộ nhiều thứ mà người thường không thể lĩnh ngộ được, người này có thể bồi dưỡng.

- Ha ha, trước đây đâu phải chưa từng có đại khí vãn thành đệ tử, chỉ là lần này khiến người ta chấn động hơn những lần trước, chẳng khác gì thoát thai hoán cốt.

Ngô Tông Minh hỏi Diệp Trần,

- Diệp Trần, ngươi nhìn ra những gì, sao ta cảm thấy ba thoái này rất bình thường, kì lạ là Tống Phi sư huynh lại không đỡ được.

Diệp Trần chậm rãi thở ra một hơi,

- Đó là thế!

- Thế?

Ngô Tông Minh không hiểu.

Diệp Trần giải thích nói:

- Cái gọi là thế rất huyền hư, ngôn ngữ không thể biểu đạt, giải thích đơn giản là, hắn đã cảm ngộ được thiên địa đại thế, hơn nữa loại thế đó sơ bộ dung nhập vào trong thoái pháp, cho nên nhìn qua không thể thấy được, rất bình thường, khiến người ta không thể ngăn cản, dù sao trước thiên địa đại thế, nhân lực quá bé nhỏ.

Ngô Tông Minh chỗ hiểu chỗ không.

Cuộc thi đến hậu kì, điểm tích lũy cao càng cao, thấp càng thấp.

Trước mắt, Diệp Trần có mười tám điểm, đồng hạng nhất với Phùng Bình.

Cuối cùng, cuộc thi tiến hành đến vòng cuối cùng, vòng thứ mười.

- Trận thứ nhất, số 0 đấu với số hai mươi tám!

Chấp sự rút thăm vừa dứt lời, đệ tử nội môn bên Diệp Trần lập tức sôi lên, chín vòng trước, họ đã nhìn ra Diệp Trần rất lợi hại, dù sao trong mười nhóm này, có thể thắng liền chín trận rất ít, trừ tám tuyển thủ hạt giống ra, những người khác chỉ có vài người. Vốn dĩ Diệp Trần nếu như không đụng phải Phùng Bình, nói không chừng có thể thắng liền mười trận, cùng Phùng Bình tiến vào chung kết, bây giờ e rằng không thể.