Kiếm Vương Triều

Quyển 3 - Chương 139: Mời đấu



Dịch: †Ares†

Càng trẻ tuổi sẽ càng dễ xúc động cùng nhiệt huyết, mà càng trưởng thành sẽ lại càng thêm cẩn thận, suy tính thiệt hơn.

Vậy nên càng già sẽ càng biết sợ hãi, cũng càng sợ chết, ở Trường Lăng, người giống như Tiết Vong Hư lại càng thưa thớt.

Sơn cốc yên tĩnh trở lại, nhìn khuôn mặt non nớt của Đoan Mộc Tịnh Tông, hàn ý trong lòng những tu hành sư trưởng còn đậm hơn cả đám người Dịch Tâm cùng Độc Cô Bạch.

Bởi vì tận lực xóa sạch Ba Sơn Kiếm Tràng cùng các dấu vết quan hệ tới ‘người đó’, các loại điển tịch ghi chép về nữ chủ nhân Trường Lăng kia cũng rất ít.

Chẳng qua tất cả mọi người đều biết rõ nàng rất hoàn mỹ, hoàn mỹ từ dung mạo, tốc độ tu hành tới bày mưa tính kế, sự tình có nàng ở phía sau màn tựa hồ chưa bao giờ có thất bại.

Quá mức hoàn mỹ, liền hóa thành đáng sợ.

Mấu chốt nhất chính là, tựa hồ không chỗ nào nàng không có mặt, không lúc nào không nhắc cho tất cả tu hành giả Trường Lăng biết sự đáng sợ của nàng.

- Ngươi có biết hắn bây giờ là tu vi gì không?

Độc Cô Bạch khẽ cau mày, hỏi Lệ Tây Tinh.

Lệ Tây Tinh không nói gì, rất dứt khoát lắc đầu.

Ánh mắt Độc Cô Bạch đảo quanh mọi người, sắc mặt càng thêm ngưng trọng:

- Vậy là không ai biết tu vi hiện tại của hắn.

- Có lẽ hắn tu luyện Thiên Tức Công Pháp của Mân Sơn Kiếm Tông.

Đinh Ninh nhìn Độc Cô Bạch một cái, nói:

- Trừ phi hắn chính thức khai chiến, nếu không không ai có thể cảm giác được tu vi chân chính của hắn.

- Ngươi nhất định phải đoạt ngôi đầu?

Độc Cô Bạch cười khổ một cái, chăm chú nhìn Đinh Ninh hỏi.

- Nếu như hiện tại cảm thấy sợ hãi không muốn tranh ngôi đầu, vậy để ta đối mặt đi.

Không đợi Đinh Ninh trả lời, Lệ Tây Tinh đã trực tiếp lạnh nhạt nói:

- Dù là phải đối mặt với Đoan Mộc Tịnh Tông.

Nghe được hai người nói như vậy, Đinh Ninh chỉ bình tĩnh nói:

- Muốn ngôi đầu.

Trương Nghi hoàn toàn có thể lý giải ý tứ mấy câu này của Độc Cô Bạch, hắn bình thường khiêm tốn ôn hòa, nhưng lúc này kiên quyết nói:

- Sư đệ của ta không sợ chết, ta cũng không sợ.

Độc Cô Bạch trầm mặc một lát, nói:

- Không biết kế tiếp Lâm Tùy Tâm sẽ an bài như thế nào.

- Cái này đã không chỉ là ván bài giữa Bạch Dương Động cùng Trịnh Tụ.

Trong khu nghỉ ngơi, Tịnh Lưu Ly nhìn chăm chú lên thân ảnh Đinh Ninh, nói:

- Bây giờ còn là ván bài giữa sư tôn và Trịnh Tụ.

- Sư tôn kiêu ngạo.

- Người cho phép Đoan Mộc Tịnh Tông làm như vậy, chính là tiền đặt cược của người, người muốn cho Trịnh Tụ biết, bằng vào Mân Sơn Kiếm Tông, coi như là Trịnh Tụ có an bài, nàng cũng phải thua.

- Lâm sư bá hiểu rõ tinh thần của Mân Sơn Kiếm Tông hơn ta, càng hiểu rõ sư tôn rất kiêu ngạo, cho nên kế tiếp an bài tỷ thí sẽ tuyệt đối công bằng, không xen lẫn bất luận tâm tư gì.

Nói xong lời này, nàng quay đầu lại nhìn Đàm Thai Quan Kiếm đang lắng nghe, bổ sung một câu:

- Ta chỉ hy vọng Đinh Ninh đừng để sư tôn thất vọng.

Đàm Thai Quan Kiếm giữ vững trầm mặc.

Nhãn lực của Bách Lý Tố Tuyết tự nhiên vượt qua hắn lẫn Lâm Tùy Tâm cùng tất cả tu hành giả tại Mân Sơn Kiếm Tông, như vậy nghĩa là Bách Lý Tố Tuyết cũng xem trọng Đinh Ninh.

Chẳng qua đối tượng đánh cuộc của Bách Lý Tố Tuyết là hoàng hậu Trịnh Tụ, nên đương nhiên Bách Lý Tố Tuyết cũng không nắm chắc được bao nhiêu phần.

Sắc mặt Phan Nhược Diệp có chút rét lạnh.

Trước Lộc Sơn hội minh, nàng một mực tu hành ít xuất cung, mà một vị luôn yên tĩnh tu hành, trong nội tâm sẽ cực ít xuất hiện tâm tình đặc biệt.

Trong mắt của mọi người, nàng là người của hoàng hậu.

Chẳng qua là lúc này, nàng bắt đầu có chút minh bạch tại sao ngay từ đầu Lệ Tây Tinh phải làm lựa chọn như vậy, phản nghịch đứng ở bên Đinh Ninh.

Bởi vì nàng cảm giác được trong không khí chung quanh giống như có vô số sợi tơ nhện nhìn không thấy.

Những tơ nhện này đã kết thành một tấm lưới cực lớn.

Mà những sợi tơ này giống như những sợi dây trong suốt dùng để điều khiển rối gỗ, bám lên mỗi người ở nơi này.

Nàng không cảm thấy hoàng hậu làm những chuyện này là sai.

Chẳng qua là nàng cũng không muốn biến thành con rối bị điều khiển.

Trên đoạn sơn đạo giữa vách núi, nam tử trung niên áo bào màu vàng vẫn thay cung nữ họ Dung truyền tin tức cũng hiện vẻ đau khổ trên mặt.

Lúc trước hắn bắt đầu hoài nghi Đinh Ninh có thể đạt được thắng lợi, mà bây giờ, hắn lại lần nữa mất đi tin tưởng.

***

Chỉ còn một chút thời gian nghỉ ngơi, Đinh Ninh ngồi xuống.

Đám người Trương Nghi cũng muốn ngồi xuống theo.

Nhưng mà thân ảnh của bọn hắn lại đột nhiên cứng đờ.

Đinh Ninh ngẩng đầu lên, nhìn về phía khu nghỉ ngơi đối diện.

Sơn cốc như trước yên tĩnh, nhưng lại đã dấy lên một không khí khác thường.

Bởi vì Đoan Mộc Tịnh Tông cũng không có an định ngồi ở bên kia, mà đang chậm rãi đi về hướng này.

Trong bóng tối, Đoan Mộc Tịnh Tông bước rất nhẹ, đôi môi mỏng hơi hồng của gã khẽ nhếch lên, vẻ mặt nơn nớt mang nét mỉm cười, nhìn không ra một chút cừu hận hay phẫn nộ nào.

- Đã lâu không gặp.

Còn cách đám Đinh Ninh một khoảng rất xa, gã đã nhìn Lệ Tây Tinh mà lên tiếng.

Khuôn mặt gã vẫn một vẻ mỉm cười, thậm chí làm cho người ta cảm giác vô cùng ngây thơ chất phác.

Nhưng càng là như thế lại làm cho nhiều người sinh ra rét lạnh trong lòng, cảm thấy người này có chút biến thái.

Lệ Tây Tinh lạnh lùng nhìn hắn, không muốn nói chuyện.

- Không thích nói chuyện rất tốt.

Đoan Mộc Tịnh Tông đi tới gần hơn, mỉm cười càng thêm thân thiết:

- Có biết năm đó vì sao ta giết con chó của ngươi không?

Lệ Tây Tinh bỗng nhiên ngẩng đầu, hô hấp cũng dồn dập lên.

- Bởi vì con chó kia không thích ta, cứ nhìn thấy ta là sủa.

Đoan Mộc Tịnh Tông mỉm cười nói:

- Ta rất ưa thích con chó kia, thế nhưng nó không thích ta, giống như năm đó ta cũng muốn kết giao bằng hữu cùng ngươi, thế nhưng ngươi thực sự không thích ta.

Lệ Tây Tinh lập tức gào lên:

- Ta muốn giết ngươi.

- Năm đó ngươi còn có thể, nhưng ngươi bây giờ giết không được ta.

Đoan Mộc Tịnh Tông lắc đầu, hé miệng nói:

- Năm đó ngươi đã bẻ gãy hai cái xương sườn của ta, hôm nay ta cũng muốn bẻ gãy hai xương sườn của ngươi.

Nói xong một câu này, gã không nhìn về Lệ Tây Tinh nữa, mà nhìn về Đinh Ninh đã ngồi xuống, mỉm cười nói:

- Kỳ thật ta tham gia kiếm thí còn có một nguyên nhân, là bởi vì ngươi.

Đinh Ninh nhìn gã một cái, cũng không đáp lời.

- Ngươi thật sự rất nực cười.

Khuôn mặt non nớt của Đoan Mộc Tịnh Tông không hề biểu lộ bất kỳ vẻ trào phúng nào, nhưng giọng nói lại tràn đầy đùa cợt:

- Ngươi ngay từ đầu muốn ngôi đầu, nhưng không nghĩ qua, năm đó chúng ta tham gia đại thí, tại trước khi bắt đầu cũng không dám vọng tưởng chiếm ngôi đầu. Chúng ta là xuất thân hạng nào, tu hành từ nhỏ cũng không dám như thế, vậy mà kẻ xuất thân như ngươi lại nói muốn ngôi đầu, không phải là đang giễu cợt chúng ta sao?

Dừng một chút, Đoan Mộc Tịnh Tông rất thành khẩn nói:

- Cho nên tại kiếm thí kế tiếp, có hai đối thủ ta hy vọng gặp được nhất, một là Lệ Tây Tinh, thứ hai chính là ngươi.

Một mảnh lặng như tờ.

Trong ánh mắt của rất nhiều tu hành sư trưởng xuất hiện thần sắc càng thêm phức tạp.

Đoan Mộc Tịnh Tông lúc này hung ác, chỉ sợ cũng đại biểu vận mệnh kế tiếp của thiếu niên đến từ quán rượu này sẽ rất bi thảm.

Đinh Ninh nhìn Đoan Mộc Tịnh Tông, như trước không nói gì.

Đoan Mộc Tịnh Tông cũng không thèm để ý, mỉm cười, xoay người sang chỗ khác.

- Vào lúc ta biết chuyện cũ của ngươi cùng Lệ Tây Tinh, ta đã nghĩ nếu có ngày thực sự đánh với ngươi, ta cũng sẽ bẻ gãy hai cái xương sườn của ngươi.

Ngay lúc Đoan Mộc Tịnh Tông quay người, Đinh Ninh lại lên tiếng, nói ra:

- Chẳng qua hiện tại thấy ngươi, nếu ở trong kiếm thí gặp được, ta sẽ bẻ của ngươi bốn cái xương sườn.

Vẻ mặt Đinh Ninh rất bình thản, nói chuyện cũng rất nhẹ nhàng.

Trong ấn tượng của tất cả mọi người, đại đa số thời điểm hắn đều mang bộ dạng như thế.

Nhưng mà chẳng biết tại sao, bộ dạng đó dùng vào lúc này lại khiến đại đa số người có mặt cảm thấy hàn ý sinh ra trong lòng còn đậm đặc hơn cả lúc nghĩ tới hoàng hậu hoàn mỹ.

Bởi vì loại hàn ý này càng thêm chân thật.

Đoan Mộc Tịnh Tông chưa có trở về.

Vẻ tươi cười trên mặt gã đã biến mất.

Nhưng không đợi gã nói chuyện hoặc là có bất kỳ động tác nào khác, Đinh Ninh đã đứng lên.

Mấy tiếng kinh hô không thể khống chế vang lên.

Bởi vì Đinh Ninh lúc này cầm lên Mạt Hoa kiếm, sau đó hành lễ với Lâm Tùy Tâm đang đứng đằng xa, lên tiếng:

- Nếu cho phép, ta muốn cùng hắn quyết đấu.

Một loạt tiếng kinh hô càng thêm vang dội vang lên.

Đám Trương Nghi cùng Độc Cô Bạch cũng đều không thể tin nhìn Đinh Ninh, thậm chí hoài nghi ánh mắt cùng lỗ tai của mình.

Đinh Ninh nói những lời này, hiển nhiên là trực tiếp thách đấu.

Hắn muốn cùng Đoan Mộc Tịnh Tông quyết đấu.

Nếu là ở bình thường, lời thách đấu đã thành lập, chẳng qua đang trong kiếm hội, hắn phải được Lâm Tùy Tâm đồng ý.

Tất cả mọi người mang ánh mắt khiếp sợ tụ tập đến trên người Lâm Tùy Tâm.

- Mời ta trực tiếp quyết đấu?

Đoan Mộc Tịnh Tông qua thoáng giật mình liền nhếch môi nở nụ cười.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.