Kiếm Vương Triều

Quyển 3 - Chương 150: Cùng phá cảnh



Dịch giả: trongkimtrn

Thân thể Cố Tích Xuân vốn đang cứng ngắc, nghe được những lời của Tạ Nhu, thân thể y bắt đầu run rẩy.

Y không muốn mở miệng nhận thua.

Thực ra, còn có một cách khác để thừa nhận thất bại, chính là trực tiếp trầm mặc rời đi.

Nhưng mà lúc này bội kiếm của y còn ở trên mặt đất, nếu trực tiếp quay người ly khai, thì ngay cả chuôi kiếm này cũng mất.

Đối với Kiếm sư Trường Lăng, điều này chính là một loại sỉ nhục cực độ.

Y không muốn mở miệng, lại cũng không dám đi rút kiếm, đây mới thực là tình huống tiến thoái lưỡng nan.

Bởi vì khó lựa chọn, cho nên y như trước đứng ngây ra tại chỗ.

Hầu hết tất cả mọi người còn chưa hết khiếp sợ, bọn họ cũng đang kiên nhẫn chờ xem trận chiến liệu còn có biến hóa gì phát sinh, nhưng không phải ai cũng như vậy, đối với nhiều người, kết quả này đã định.

Lâm Tùy Tâm hơi xoay người, nhìn Cố Tích Xuân đang bất động run rẩy không ngừng sau câu nói của Tạ Nhu, cười lạnh:

- Vẫn không nhận thua, chẳng lẽ ngươi lại muốn để cho hắn đâm ngươi thêm một kiếm, hoặc là ta cho người tìm giúp ngươi một miếng đậu hũ?

Cố Tích Xuân không cách nào bỏ ngoài tai lời nói này Lâm Tùy Tâm, nghĩ đến chuyện xảy ra hôm nay nhất định sẽ xuất hiện rất nhiều trong điển tịch đời sau, nghĩ đến những đàm luận chê bai trong đó, bờ môi y run rẩy hé mở mà không thể phát ra âm thanh, một búng máu không thể kiềm chế được phun ra.

Máu tươi phiêu tán, trước vạt áo Cố Tích Xuân xuất hiện thêm nhiều đóa hoa đào nở rộ.

Cố Tích Xuân mờ mịt nhìn từng giọt máu đỏ tươi rơi xuống đất, nở nụ cười thảm khốc, bao hàm sự đau đớn không nói ra được.

Y cảm giác được nghịch huyết trong cơ thể mình bắt đầu loạn động

Bất luận người tu hành bình thường nào cũng đều biết phải khống chế không cho nghich huyết chạy loạn trong cơ thể, bởi vì dòng khí huyết chảy ngược trong kinh mạch tất nhiên sẽ mang đến rất nhiều hậu quả khó lường.

Mà giờ khắc này Cố Tích Xuân lại cảm thấy hết thảy đều không còn ý nghĩa gì.

Bỏ ra nhiều tâm huyết như vậy lại không thể chiến thắng Đinh Ninh, thậm chí không cách nào tiếp được một kiếm của đối phương, cuộc sống như thế liệu còn có ý nghĩa gì.

Cố Tích Xuân lộ vẻ sầu thảm xoay người.

Trong tiếng cười khàn đặc, một ngụm máu tươi lần nữa từ giữa đôi môi y phun ra.

Tiếp theo y dùng tư thế rất khó coi té ngã trên mặt đất.

Sau đó y không thèm để ý chút nào, tiếp tục đứng lên, đi được mấy bước lại ngã sấp xuống.

Nhìn thấy thân ảnh y giãy dụa trong đêm tối, rất nhiều tuyển sinh đều cảm thấy chỉ còn một câu để hình dung hắn: như xác không hồn

- Không có thất bại, làm sao có chiến thắng. Vẻn vẹn chỉ dựa vào Kiếm thế tinh diệu người khác chưa từng gặp qua mà muốn hơn tất cả đối thủ, suy nghĩ này chính là sai lầm lớn nhất.

Tịnh Lưu Ly nhìn thân ảnh Cố Tích Xuân biến mất trong bóng đêm, không có chút nào đồng tình lắc đầu nói:

- Người như vậy, mặc dù tiến vào Mân Sơn Kiếm Tông học tập thì hắn có thể có thành tựu gì

. . .

- Tiểu sư đệ!

Trương Nghi vọt tới bên cạnh Đinh Ninh, tay chân bắt đầu luống cuống phủi đi bụi phấn thủy ngân dính trên người Đinh Ninh.

Ai cũng có thể cảm nhận được hắn đang rất kích động và vui mừng, đối với người sư đệ của mình có vô hạn kính nể cùng yêu mến, cho nên nhìn động tác như vậy của hắn, không ai cảm thấy không ổn, chỉ là cảm thấy hắn vẫn cứ lề mề như cũ.

- Không cần mà đâu sư huynh

Đinh Ninh dùng tay áo xoa xoa chung quanh hốc mắt, sau đó đối với Trương Nghi lắc đầu, nói ra.

Trương Nghi dừng lại, nhìn khuôn mặt sạch sẽ của Đinh Ninh, lắc đầu, lần đầu tiên hiện lên vẻ cố chấp, nói:

- Chỉ cần thắng một trận nữa, đệ chính là thủ danh. Khi đó sẽ phong quang cỡ nào. . . Ta sao có thể để cho sư đệ ngươi mặc quần dơ bẩn nghênh đón phong quang như vậy được?

- Vẫn là không cần mà.

Đinh Ninh lần nữa lắc đầu, nhìn thoáng qua những tuyển sinh đứng xa xa, thanh âm trì hoãn:

- Sư huynh nhìn xem bọn họ. . . Coi như là ta hiện tại lôi thôi nhếch nhác, nhưng ánh mắt bọn họ nhìn ta có vẻ gì là khinh mạn chứ ?

Trương Nghi ngẩn người, hắn theo ánh mắt của Đinh Ninh đảo qua tất cả những tuyển sinh ở phía xa.

Nhìn thấy tất cả những người kia có chút run rẩy cùng ánh mắt không tự nhiên, trốn trán cái nhìn của Đinh Ninh, hắn bắt đầu hiểu rõ, lúc này so với lúc bắt đầu Kiếm hội đã không còn giống nhau, phong quang của Đinh Ninh đã chính thức bắt đầu.

Hắn lại nghĩ tới Tiết Vong Hư, nhất thời im lặng nghẹn ngào.

. . .

Chỉ còn một bước cuối cùng.

Ánh mắt mọi người đã rơi vào trên người Diệp Hạo Nhiên.

Kỳ thật mặc dù không đấu trận này, dù Đinh Ninh cuối cùng thua trong tay Diệp Hạo Nhiên, lúc này Đinh Ninh cũng đã là truyền kỳ trong Kiếm hội.

Coi như nhiều năm sau đó, rất nhiều người cũng sẽ nhớ rõ người thiếu niên quán rượu này, nhớ kỹ phong quang của hắn và Bạch Dương Động.

Nhưng tận mắt chứng kiến truyền kỳ này, ai cũng cảm thấy, chỉ có tiếp tục đánh bại Diệp Hạo Nhiên, tuyên cáo rằng ở Đại Tần Vương Triều ngoại trừ An Bão Thạch cùng Tịnh Lưu Ly, đã xuất hiện quái vật tu luyện thứ ba tham gia vào thịnh hội, đó mới tính là hoàn mỹ phong quang.

Kỳ thật trong sơn cốc, có rất nhiều người không muốn nhìn thấy Đinh Ninh đạt được thủ danh, nhưng trong tiềm thức, họ lại muốn thấy một truyền kỳ như vậy xuất hiện, cho nên tâm tình của bọn họ rất mâu thuẫn, phức tạp khó tả.

Ánh mắt Đinh Ninh và Trương Nghi cùng nhìn đến Diệp Hạo Nhiên.

Đối diện với ánh mắt của Đinh Ninh, Diệp Hạo Nhiên là kẻ duy nhất không tránh đi.

Giờ phút này dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, khuôn mặt người thiếu niên xuất thân từ phủ Ly Lăng Quân này vẫn bình thản như ban đầu.

- Ta thật không ngờ ngươi có thể đi đến một bước này

Y nhìn Đinh Ninh, bình tĩnh lên tiếng:

- Kỳ thật lúc nhìn một Kiếm ngươi dùng để thắng Cố Tích Xuân, ta liền do dự có nên hay không tiếp tục trận chiến cuối cùng này, để có thể triệt để hoàn thành một đoạn truyền kỳ. Chẳng qua vừa rồi ta mới hiểu, bỏ hay không thực ra chẳng có ý nghĩa gì. Bởi vì ngươi đã có đầy đủ lòng tin, coi như ta không bỏ cuộc cũng chưa chắc có thể thắng ngươi. Ta nếu tiếp tục đấu, nói không chừng còn có thể chứng kiến biểu hiện của ngươi càng mạnh mẽ hơn chăng?

Đinh Ninh nhẹ gật đầu, không lên tiếng, nhưng Độc Cô Bạch lại là người thứ nhất khiếp sợ cùng kích động.

Bởi vì Đinh Ninh đi về phía Độc Cô Bạch, hướng về đám Kiếm gỗ đã vót xong mà chưa sử dụng của hắn .

- Ngươi xác định thật sự có thể?

Độc Cô Bạch nhìn Đinh Ninh càng ngày càng gần, thanh âm run rẩy.

Xoẹt một tiếng, Đinh Ninh từ trên quần áo giật xuống một mảnh vải, đem tất cả Kiếm gỗ cuốn lại, vác trên lưng, hắn thuận thế khom người, đối với Độc Cô Bạch hành lễ gửi lời cảm ơn, đồng thời nói:

- Có thể.

Độc Cô Bạch sớm đã đem Trương Nghi cùng Đinh Ninh xem làm hảo bằng hữu, nhưng lúc này chứng kiến Đinh Ninh hành lễ, khuôn mặt hắn nghiêm túc, khom người thật sâu:

- Sau này kính xin vui lòng chỉ giáo.

Đây là lễ khi gặp sư trưởng.

Trong lòng Độc Cô Bạch, Đinh Ninh đủ để trở thành sư trưởng của hắn.

Độc Cô gia vốn vang danh thiên hạ về lĩnh ngộ cùng vận dụng Kiếm ý, Độc Cô Bạch - người có thiên phú cao nhất Độc Cô gia hiện giờ còn đối với Đinh Ninh làm như thế, riêng điều này đã làm cho tuyệt đại đa số người ở đây động dung.

Ngoại trừ đám người Trương Nghi ngay từ đầu đã hiểu rõ những cây Kiếm gỗ này dùng để làm gì, tất cả mọi người còn lại đều mờ mịt không rõ, chỉ biết những cây Kiếm này rõ ràng đều là của Độc Cô Bạch.

Khi nhìn Đinh Ninh lưng đeo những thanh Kiếm này quay người, một lần nữa đi về sân tỷ thí, tất cả những người xem cuộc chiến, dù là các tuyển sinh cùng sư trưởng hay tu hành giả đều có cảm giác vô lực không hiểu.

Nếu như dùng những thứ này có thể xuất ra Kiếm thế mạnh mẽ nào đó, nói như vậy thì, Đinh Ninh vừa nãy chiến thắng Cố Tích Xuân, vẫn chưa vận dụng toàn lực, hắn đồng dạng vẫn còn có thủ đoạn khác còn cường đại hơn.

Tất cả những người này nhịn không được đều có suy nghĩ rằng, nếu Cố Tích Xuân nhìn thấy cảnh này, chỉ sợ y càng không cách nào thừa nhận thêm đả kích.

. . .

Một bó kiếm gỗ lớn thực sự có chút nặng, Đinh Ninh nhíu mày, không muốn tiếp tục phí phạm thời gian.

Hắn đối với Diệp Hạo Nhiên, hoành kiếm giơ lên trước ngực.

Diệp Hạo Nhiên mỉm cười.

- "Ta nhất định sẽ thua, ta sẽ giúp ngươi đoạt được thủ danh, nhưng mà ta cũng sẽ giết chết ngươi."

Y mỉm cười, nhưng trong lòng lại vang lên một câu nói ẩn chứa vô tận sát khí.

Sau đó y cũng không giống như tưởng tượng của mọi người là rút kiếm.

Y đối với Đinh Ninh gật đầu, sau đó nhắm mắt lại.

Một mảnh xôn xao.

Đột nhiên nhắm mắt dưỡng thần, thân ảnh y trở nên lạnh nhạt, bình tĩnh, khí độ thong dong.

Loại khí độ này đã vượt qua tất cả các tuyển sinh thi đấu trước đó.

Mà trong nháy mắt kế tiếp, trên người của y bỗng nhiên toát ra một khí tức cường đại hoàn toàn khác biệt.

Xung quanh thân thể y giống như bỗng phá tung một tầng rào cản, có thật nhiều tia Thiên Địa Nguyên Khí được sinh ra, hoan hô nhảy nhót hướng về thân thể y mà lao tới.

- Đệ Ngũ Cảnh

Khi đa phần tuyển sinh còn chưa kịp phản ứng, mí mắt Tịnh Lưu Ly buông xuống, lạnh giọng nói:

- Lâm trận phá cảnh.

Thanh âm của nàng lúc này không có đè thấp, như hàn phong cuốn qua sơn cốc, khiến cho những người không rõ chuyện gì đanh phát sinh đều có phản ứng, phát ra từng mảnh kinh hô hỗn loạn.

Người tu hành phá cảnh là chuyện rất khó.

Càng đi lên cao thì càng khó, mỗi khi tiến thêm một Cảnh giới, càng có thêm nhiều người bị kẹt ở ranh giới phá cảnh. Thậm chí có người cả đời cũng không thể tìm ra cách vượt qua.

Nhưng mà lúc này, Diệp Hạo Nhiên lại nhẹ nhõm phá cảnh, điều này có nghĩa là hắn sớm đã có thể bước vào Ngũ Cảnh, nói cách khác lúc nào hắn đều có thể tiến vào Ngũ Cảnh.

Giữa Tứ Cảnh cùng Tam Cảnh, có thể hoặc không thể lợi dụng Thiên Địa Nguyên Khí khác biệt cực lớn.

Ngũ Cảnh cùng Tam Cảnh, cách biệt càng lớn hơn nữa.

Ngũ Cảnh nghĩa là có thể chính thức sử dụng phi kiếm.

Diệp Hạo Nhiên nhắm mắt lại liền bước vào Ngũ Cảnh, ai có thể cam đoan y chưa từng tìm hiểu phương pháp dùng phi kiếm trước đó?

Đinh Ninh vẻ mặt hơi đình trệ.

Chân mày hắn cau lại.

Sau đó, một sự tình khiến cho tất cả mọi người không tưởng tượng được đã xảy ra.

Đinh Ninh cũng nhắm mắt lại.

Giữa trời đất xuất hiện càng thêm nhiều cuồng phong

Trong chốc lát, có thật nhiều thiên địa nguyên khí cũng bắt đầu tiến về phía thân thể của Đinh Ninh.

Tất cả hô hấp của mọi người lúc này đều dừng lại.

Ánh mắt Lâm Tùy Tâm cũng không khỏi trợn to lên.

Phá cảnh!

Đều phá cảnh vào lúc này!

Đinh Ninh cũng đang nhắm mắt phá cảnh!


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.