Kiếm Vương Triều

Quyển 4 - Chương 10: Thức tỉnh



Dịch giả: Lưu Kim Bưu
Biên: trongkimtrn

Thời gian là thứ thực sự vô tình.

Ánh mặt trời trải rộng khắp Trường Lăng, phủ lên một tầng ánh kim lên từng cái sân nhỏ cũ nát.

Hầu hết dân chúng Trường Lăng đã dần dần biết được sự rung chấn vào đêm qua là do hành động của tên đại nghịch từng cuồng ca(*) ở nơi đây. Sự khủng hoảng bất an trong dân chúng từ lúc nửa đêm thì bây giờ cũng từ từ bình tĩnh lại. Cùng với đó, tin tức ở Mân Sơn Kiếm Hội cũng bắt đầu truyền bá ra khắp nơi trong thành.

(*) Ca hát một cách ngông cuồng ngạo mạn

Vì thể, có vô số âm thanh kinh ngạc không thể tin hòa cùng những tiếng than thở bất đồng vang lên khắp mọi ngõ ngách Trường Lăng.

Ngày hôm nay, trong thành Trường Lăng này, tỷ lệ cái tên "Đinh Ninh" được nhắc đến vượt xa "Bạch Sơn Thủy'. Đinh Ninh, người mà năm ngoái vẫn còn là một thiếu niên bình thường ở ngõ Ngô Đồng Lạc, không ngờ bây giờ đã đứng đầu trên bảng Mân Sơn Kiếm Hội, đây thực sự là một truyền kỳ quá tuyệt vời. Thực tế thì, cũng vì xuất thân của hắn mà người Trường Lăng càng thêm phấn khích.

Ngõ Ngô Đồng vốn yên tĩnh vắng vẻ mà giờ lại chật kín như nem cối. Có vô số xe ngựa chặn bên ngoài đường lớn, rất nhiều người chạy đến xem rốt cuộc cái ngõ hẻm này so với những nơi khác có điểm gì bất đồng, làm sao có thể sinh ra một quái vật như vậy.

Trước đây, toàn bộ Trường Lăng, toàn bộ Đại Tần Vương Triều chỉ có hai quái vật thực sự là Tịnh Lưu Ly và An Bão Thạch, mà bây giờ toàn bộ Trường Lăng, hay nói cách khác là cả Đại Tần Vương Triều, hoặc là cả thiên hạ cũng sẽ biết thêm một quái vật khác là Đinh Ninh.

Âm thanh huyên náo vang khắp đường phố, nhưng cái quán rượu đang khóa chặt cửa kia vẫn hiu quạnh như cũ.

Dư chấn đêm qua làm bụi đất bám dày đặc trên ván cửa. Trong tiếng khép cửa và tiếng thở dồn dập, bụi bặm bay lơ lửng khắp sảnh đường càng làm mọi thứ ở nơi đó thêm phần u ám.

Trong phòng ngủ ở hậu viện, Trường Tôn Thiển Tuyết đang trầm mặc ngồi ở mép giường, hai hàng mi dài khẽ nháy lên.

Mặc dù tin tức Đinh Ninh chiến thắng đã truyền đến, nhưng hiện tại nàng không biết Bạch Sơn Thủy còn sống hay đã chết? Không biết chuyện Bạch Sơn Thủy rời khỏi ngõ Ngô Đồng Lạc vào đêm qua có tạo cho mình nguy hiểm chí mạng gì hay không?

Đinh Ninh không về, nàng không thể nào an tâm được.

Ở chỗ sâu trong Hoàng Cung tĩnh mịch lạnh lẽo, dù một đêm chưa ngủ nhưng khuôn mặt Hoàng Hậu vẫn hoàn mỹ như cũ, không nhìn ra chút mỏi mệt nào, cũng không thấy bất kỳ cảm xúc gì khác với ngày thường.

Nàng chỉ tự tay viết một phong thư, sau đó tùy ý giao cho người cung nữ đang đứng hầu bên cạnh, bình tĩnh nói: "Sai người đưa nó cho Trương Nghi."

. . .

"Nghe nói vào đêm qua, ở ngoại thành Trường Lăng xuất hiện hai thanh phi kiếm rất lợi hại, một kiếm có thể chống lại hơn mười thanh phi kiếm bình thường, không biết so với ngươi thì sao?"

"Lâm trận phá Tứ cảnh, lại có thể đánh bại tu hành fiả Ngũ cảnh, ngươi nói sau này ta có bản lãnh thắng được hắn không?"

Một người thiếu niên tuấn tú mặc áo gai đang hỏi.

Y đang đứng trên rìa của một vách đá dựng đứng, trước mặt của y không có gì ngoài mây mù nhàn nhạt trong một khoảng không. Có một thanh kiếm không cán màu vàng nhạt đang lơ lửng trước người y, nó khẽ rung theo hô hấp của y, khí tức trên thân kiếm vận chuyển theo một tiết tấu rất kỳ diệu, giống như có tính mạng riêng.

Chung quanh không có ai khác, nên y đang nói chuyện với thanh phi kiếm này.

Nhìn thái độ khi lúc này của y, có thể nhận ra đây không phải là do tâm huyết dâng trào, mà là y rất quen thuộc với việc này.

Phi kiếm mặc dù nhìn như có sinh mạng, nhưng cũng là vật chết không thể mở miệng, nói chuyện với phi kiếm của mình, hiển nhiên bình thường người này rất cô đơn lạnh lẽo.

Thiên tài chân chính, thường thường đều tịch mịch.

Ánh nắng tỏa khắp Trường Lăng, nhưng trong Trường Lăng vẫn có rất nhiều nơi hẻo lánh không thấy được ánh mặt trời.

Bên trong Ngư thị, mưa kéo đến che kín bầu trời, bóng quỷ trùng trùng điệp điệp. Ở đâu đó có tiếng đàn như ca mà cũng như khóc, cạnh một cánh cửa lạnh lẽo ẩm ướt, vài cây trúc đen đang chập chờn không thôi.

"Thật ra sự lãnh khốc của Hoàng Hậu không chỉ ở việc mượn đao giết người."

Với khuôn mặt ôn hòa và ngữ khí đều cực kỳ ôn nhu, người thiếu nữ mặc áo hồng nhẹ cúi đầu, nói khẽ với vị lão nhân lưng còng mặc áo đen: "Sự tình mà thị am hiểu và tàn nhẫn nhất, chính là bắt đi những người vốn ở bên cạnh ngươi mà ngươi đang quan tâm!"

. . .

Sau một đêm này, Trường Lăng có người vui, cũng có người buồn, lại cũng có người vừa mới tỉnh lại.

Tạ Trường Thắng khó khăn mở mắt ra.

Hắn cảm giác có thứ gì đó ở bên ngoài làm mắt mình rất đau nhức. Tiếp đó, hắn cảm nhận được nhiệt độ, thì lập tức hiểu thì ra đó là ánh mặt trời khiến hắn thấy chói mắt.

Hắn xác định bản thân vẫn còn sống.

Sau đó hắn nhịn không được mà bật cười.

Dù cơ thể không còn bao nhiêu khí lực, nhưng hắn vẫn dùng hết sức chỉ để nở nụ cười lớn thoải mái.

Quả nhiên Mân Sơn Kiếm Tông không trơ mắt nhìn hắn chết đi.

Hắn còn sống, nghĩa là hắn đã thắng lợi.

"Bị thương nặng như vậy còn dám cười lớn ầm ĩ, chẳng lẽ ngươi không sợ miệng vết thương nứt toác ra à?"

Đột nhiên, có một âm thanh đầy mỉa mai truyền vào tai hắn.

Ngay cả cảnh vật xung quanh Tạ Trường Thắng còn không thấy rõ, tự nhiên cũng không thấy được người đang nói này, nhưng hắn chẳng thèm để ý mà đáp: "Miệng vết thương có toác ra thì cũng không chết được!"

Người vừa lên tiếng lập tức khựng lại, dường như kẻ đó không biết phản bác lại những lời này như thế nào.

Tạ Trường Thắng đắc ý đảo mắt nhìn xung quanh, từ từ thấy rõ mình đang ở một căn phòng màu xanh.

Mặt đất, vách tường đều là màu xanh, chẳng qua cũng không thuần túy là màu xanh như ngọc.

Vì vậy hắn lại nhịn không được bĩu môi khinh thường, nói: "Đường bằng ngọc xanh, điện bằng ngọc xanh, vốn tưởng Mân Sơn kiếm tông cực kỳ có tiền, hóa ra trang hoàng bên ngoài thì đẹp tới cực điểm, nhưng ở trong này cũng chỉ là đá xanh có màu gần giống thôi!"

"Con buôn chính là con buôn, nhìn cái gì cũng mang mùi tiền."

Lại nghe tiếp thanh âm càng thêm lạnh lùng châm biếm, Tạ Trường Thắng miễn cưỡng hơi xoay đầu, khẽ giật mình.

Hắn thấy một thiếu nữ áo xanh đang đứng ở cửa và lạnh lùng nhìn mình, sau đó hắn lập tức nhớ ra người thiếu nữ này chính là người lúc trước đã làm mình cảm thấy xấu hổ tự ti, Tịnh Lưu Ly.

"Kỳ quái!" Hắn chỉ giật mình trong chốc lát, rồi nhịn không được thì thầm một tiếng.

Tịnh Lưu Ly nhìn hắn, nói: "Có gì kỳ quái sao?"

Tạ Trường Thắng do dự một chút mới thật thà đáp: "Hình như lúc trước ta rất sợ ngươi, nhưng hiện tại giống như không còn nữa rồi."

Tịnh Lưu Ly nhíu mày, nghi hoặc hỏi: "Ngươi có ý gì?"

Tạ Trường Thắng nở nụ cười: "Chắc là ta cũng đã chết một lần, còn sợ cái gì nữa chứ! Hơn nữa ta nghĩ rằng, ta đánh cược với Mân Sơn kiếm tông một lần, đánh cược Mân Sơn kiếm tông sẽ không để ta chết, bây giờ ta đã cược thắng, cũng thắng cả Mân Sơn kiếm tông, đương nhiên sẽ không sợ một thiên tài Mân Sơn kiếm tông rồi!"

Tịnh Lưu Ly cười lạnh đầy trào phúng, xoay người sang chỗ khác, nói: "Đó là ý tưởng rất ngu xuẩn để tự an ủi mình đấy!"

Tạ Trường Thắng cũng không tức giận, nhìn bóng lưng của nàng, đột nhiên nhớ tới một chuyện quan trọng, kêu lên: "Mân Sơn kiếm hội đã kết thúc rồi à?"

Tịnh Lưu Ly hơi dừng bước, đáp: "Đã kết thúc."

Toàn thân Tạ Trường Thắng cứng lại, hồi hộp hỏi: "Ai đứng đầu?"

Tịnh Lưu Ly cũng không quay đầu lại mà dùng giọng khẳng định đáp: "Đinh Ninh."

Tạ Trường Thắng ngẩn ngơ.

"Ha ha ha ha. . ."

Trong nháy mắt, một lần nữa hắn dùng hết sạch khí lực để cười như điên.

Tịnh Lưu Ly không quay đầu lại, lông mày nàng nhíu thật sâu.

Gặp phải cái tên đệ tử Quan Trung ngu xuẩn không biết sống chết này, ngay cả lí do tức giận thì nàng cũng không có.

Gần như cùng lúc đó, trong nội thành Trường Lăng còn có một người khác cũng tỉnh lại.

Người này là Lương Liên.

Thực tế thì gã cũng không thữ sự hôn mê bất tỉnh, mà là do gã tu luyện Vô Cực Kiếm Thân có thuật dưỡng kiếm rất đặc biệt, khiến cho người khác nhìn như đang ở trạng thái hôn mê. Gã có thể dùng công pháp này để khống chế và tu bổ nội thương.

Nhưng bây giờ, thời gian gã chữa thương còn chưa đủ, đáng ra phải hôn mê lâu hơn một chút mới tốt.

Nhưng gã biết mình phải tỉnh lại sớm hơn, cho dù vì thế mà rất nhiều vết thương ẩn khó có thể chữa lành, gã cũng muốn sớm tỉnh lại.

Trong tiếng vang phần phật của chiến kỳ, gã tỉnh dậy ở giữa doanh trướng, mở to hai mắt.

Chỉ là trong doanh trướng lúc này rất khác ngày thường, thậm chí ở cửa ra vào, ngay cả một tên lính cầm kiếm đứng gác cũng không có.

Gần như ngay lúc đó, trong một căn phòng cách chỗ của Tạ Trường Thắng không xa, Đinh Ninh cũng tỉnh lại.

...


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.