Kiến Quỷ

Chương 8



“Bất luận khi còn sống phát sinh cái gì, nếu đã chết liền tất cả đều không liên quan nữa.Lại đi nghĩ những chuyện này, sẽ chỉ khiến chính mình làm quỷ cũng không thoải mái. Cho nên nhớ không được kỳ thật là chuyện tốt, không thèm nghĩ nhiều những chấp niệm như vậy nữa, cũng không đem chính mình trở thành oán quỷ.” Quỷ lại dạo thêm một vòng, híp mắt cười giống như thực khoái trá, “Đối với ai cũng đều là chuyện tốt.”

La Kỳ nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của hắn, miệng lại mạc danh kỳ diệu đắng chát, đắng đến mức không thể mở miệng nói cái gì nữa.

Người chung quanh chờ xe rất nhiều, La Kỳ lại không thể cố che giấu hành vi quái dị của mình trong mắt người khác – hắn nâng tay lên, trong không khí làm một động tác vuốt ve.

Có người nhìn thấy nhíu mày, lách mình tránh ra.

Mà trong mắt La Kỳ, hắn chính là nhẹ nhàng sờ đầu quỷ một chút – tuy rằng cũng không thể chân chính đụng tới, hắn chỉ là muốn làm như vậy.

Đây là một động tác trấn an. La Kỳ chính mình cũng không thể hiểu được hắn vì cái gì lại đột nhiên làm một động tác như vậy, nhưng thân thể chính là làm như vậy, hơn nữa còn làm không một chút do dự.

Quỷ bị vuốt ve đương nhiên không có xúc giác để cảm thụ, nhưng hắn rõ ràng cũng bị giật mình không nhỏ, một đôi mắt hắc bạch phân minh trừng lớn như hai viên bi.

“Tiểu hài tử.” La Kỳ nhẹ giọng thở dài, có chút vô cùng thân thiết, có chút đau lòng.

Cho dù thật sự biến thành quỷ, chuyện khi còn sống không phải nói buông là có thể dễ dàng buông? Không cố gắng để ý, không nhớ lại không tự hỏi, chỉ có thể nói hắn đối với những chuyện cũ này phi thường để ý.

La Kỳ đột nhiên nhớ tới cái ngày mưa kia, cái ngày hại mình bị cảm mạo. Tại nơi mưa to đó, quỷ vẫn phát ngốc.

Thật có thể không thèm nghĩ nữa sao? Thật có thể buông xuống hay sao?

“Ta mới không phải là tiểu hài tử.” Quỷ sờ sờ đầu mình, có chút hoang mang, cũng có chút xấu hổ, “Ta đã qua mười tám thật lâu.”

“Vậy ngươi hiện tại bao nhiêu?” La Kỳ hỏi hắn.

Hắn bĩu môi: “Thời gian sau khi biến thành quỷ cũng tính sao?”

“Tính.”

“Vậy hai mươi mốt.” Quỷ mặt không chút thay đổi, đáp không chút do dự, “Ta ở nơi này nhìn bốn lần tuyết rơi, hẳn là hai mươi mốt.”

La Kỳ không nói. Cảm giác nặng nề nơi ngực khiến hắn không nhịn được hít sâu vào một hơi.

Không khí nóng rực của mùa hè cùng đủ loại mùi tùy hứng theo vào khoang mũi, kích thích mũi La Kỳ cay cay.

Hắn cuống quít dời tầm mắt, làm bộ như đang đợi chiếc tàu đến muộn kia.

“Ta đến phía trên giúp ngươi nhìn thử xem.” Quỷ nhiệt tình phiêu lên đỉnh trạm bài, hướng về ngã tư đường nhìn xa xa.

La Kỳ dùng khóe mắt nhìn hắn, trong lòng hỗn loạn: một loại cảm giác mềm mại không thể khống chế được mà lan tràn trong thân thể, khiến hắn muốn làm một chút gì đó.

Đồng tình, La Kỳ vẫn biết đó là cái dạng tình tự gì. Có lẽ từ nhỏ đã không tốt giao tiếp ứng xử, La Kỳ thường hay bị người ta vô tình hay cố ý bài xích nên hắn luôn đối với kẻ yếu có sự đồng tình. Hắn tận lực cùng những người đó thân mật, vì bọn họ làm chút chuyện gì đó có khả năng – nhưng không tính toán can thiệp vào cuộc sống của bọn họ.

Nhưng hắn đối với quỷ đợi bốn năm nơi sân ga này không như vậy.

Hắn muốn biết đối phương khi còn sống phát sinh qua chuyện gì, hắn muốn biết đối phương là dạng người gì, muốn vì đối phương làm một chút gì đó, muốn cho hắn chân chính mà cười vui vẻ.

Xúc động như vậy là cùng một loại tình tự nhưng cách thức biểu đạt khác hay là một loại tình cảm khác, La Kỳ phân không rõ.

Nhưng có một người lại một mực chắc chắn nói cho hắn: “Ngươi luyến ái.”

“A?” La Kỳ choáng váng.

“Hơn nữa còn giống như là loại thầm mến vất vả nhất.” Nữ đồng sự đang cầm chồng văn kiện đồng tình vỗ vai hắn, “Tự cầu nhiều phúc đi.”

“A?” La Kỳ tiếp tục ngẩn người.

Chờ vị nữ đồng sự kia thỏa mãn ly khai, nam đồng sự công tác cạnh bàn mới lén lút tiến lại: “Lời Mạnh Sa nói ngươi ngàn vạn lần đừng tin là thật – nàng thích lấy chòm sao, nhóm máu vân vân để tính nhân duyên con người, không có lấy một cái chuẩn xác!”

La Kỳ đờ đẫn gật đầu: “Đã biết, cám ơn a.”

“Thôi, đều là chiến hữu trên một chiến hào, khách khí như vậy làm gì!” Đồng sự hào sảng vung tay, “Hôm nay buổi tối đi chơi, Tiểu La ngươi có tới không?”

La Kỳ cười cười: “Chỉ cần các ngươi không sợ ta đem lang đưa tới.”

La Kỳ không thích ca hát, cũng không thích đánh bài, thật ra là có chút không thể thôi, nhất là khi hắn vẫn đang là người mới.

Buổi tối tan cuộc đêm đã gần khuya, tuyến xe về nhà sớm cũng đã đi mất. La Kỳ gọi một chiếc xe đưa về, gần đến nơi, do dự một chút, vẫn nhờ lái xe đưa hắn đến sân ga không một bóng người.

Quỷ không ở bên ngoài lắc lư.

La Kỳ đến gần trạm bài, nhẹ nhàng gõ hai tiếng: “Đã ngủ chưa?”

Quỷ ló ra: “Ta không cần ngủ.”

“Nga.” La Kỳ ứng thanh, sau đó liền dựa vào trạm bài không lên tiếng.

Quỷ kỳ quái nhìn hắn, từ trong trạm bài bay ra: “Đã trễ thế này ngươi như thế nào còn không về nhà?”

La Kỳ cúi đầu không đáp.

Quỷ thấp người, ngồi chồm hổm xuống: “Ngươi uống rượu?”

“Ân.”

Quỷ kinh hãi: “Đi mau đi mau! Ngươi mau về nhà đi! Phải phun thì ngươi phun nhà ngươi đi, ngàn vạn lần dừng có phun ở người ta a!”

La Kỳ nở nụ cười, cười ít nhiều mang theo bộ dáng không tỉnh táo, ánh mắt đều là mơ hồ. Hắn vươn tay, tựa hồ muốn chạm vào quỷ đang la hét kia.

“La Kỳ?” Quỷ khó hiểu gọi tên hắn.

La Kỳ ngẩn người, sau đó thu hồi tay: “Thật có lỗi, hôm nay uống hơi… Ta cần phải trở về.”

Quỷ không nói.

La Kỳ hướng hắn khoát tay, một bước lại một bước chậm chạp ly khai.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.