Kiếp Duyên

Chương 23



CHƯƠNG 23

Lưu Thao không ngừng ở bên tai Lưu Thiên Tứ nói nhỏ, trấn an hắn đang bị hoảng sợ, cởi bỏ huyệt đạo, Lưu Thiên Tứ nghe thấy tiếng thì thầm quen thuộc dần dần chuyển tỉnh. Chậm rãi mở to mắt, Lưu Thiên Tứ nhất thời tim đập mạnh và loạn nhịp, mà dưới thân bị xóc nảy đem chuyện vừa mới trải qua đầy sợ hãi đưa vào trong đầu hắn, hắn nghĩ đến chính mình còn bị người xấu ôm lấy, hoảng sợ hét rầm lên, giãy giụa muốn thoát: “Không bính! Không bính!”

“Tiểu Hoàng Thúc, là Thao nhi, là Thao nhi, không sợ.” Lưu Thao chặt chẽ nhìn chăm chú Lưu Thiên Tứ, khi hắn mau tỉnh là lúc liền ôm chặt hắn, thấy hắn mở mắt, Lưu Thao lập tức ngăn chận chân hắn, không cho hắn vì tránh động mà có thể bị thương.

Nghe được thanh âm kia làm cho hắn tâm an, Lưu Thiên Tứ bối rối ngẩng đầu nhìn, chăn hạ lại thấp. Chiếm giữ hoảng sợ nhìn chăm chú người trước mặt, sau khi thấy rõ người bính hắn chính là ai, trong đôi mắt to của Lưu Thiên Tứ nhanh chóng tụ đầy lệ, cả người phát run túm lấy vạt áo của Lưu Thao, nhỏ giọng hảm: “Thao nhi, sợ sợ, Thao nhi.” Trốn vào trong ngực Lưu Thao, Lưu Thiên Tứ không dám khóc, cũng không dám lớn tiếng kêu, sợ người xấu lại đến. “Bính bính, sợ.” Vùi khuôn mặt vào thật sâu.

Lưu Thao dùng khinh ngữ Lưu Thiên Tứ thích nhất trấn an hắn, bàn tay ở trong chăn không ngừng xoa xoa bụng Lưu Thiên Tứ: “Không sợ, không sợ. Người xấu đã không có. Có Thao nhi ở đây, không sợ.”

“Sợ, sợ, phá hư……” Lưu Thiên Tứ trong thanh âm cuối cùng kèm theo tiếng khóc nức nở.

“Thao nhi ở đây, không sợ, không sợ. Tiểu Hoàng Thúc không sợ, đừng cố nén, cứ khóc đi.” Cởi bỏ vạt áo chính mình, Lưu Thao lại thay đổi một tấm chăn sạch sẽ, đem hai người khoá lại cùng nhau. Tiếp xúc đến thân thể ấm áp của Lưu Thao, lại nghe Lưu Thao cam đoan, Lưu Thiên Tứ “oa” một tiếng, đem tất cả sợ hãi khóc đi ra.

Người đang ở ngoài xe, lúc nghe Lưu Thiên Tứ kêu sợ, thần kinh liền căng thẳng, mà sau khi bọn hắn nghe được tiếng khóc của Lưu Thiên Tứ, rốt cuộc nhịn không được muốn lên xe, lại bị người đánh xe cản lại.

“Thái tử có lệnh, bất luận kẻ nào cũng không được đi vào.”

“Thao ca ca, ta muốn vào nhìn Tiểu Hoàng Thúc.” Lưu Ly khóc nài nỉ.

“Ai cũng không cho phép vào.” Thanh âm thấp trầm của Lưu Thao từ trong xe ngựa truyền ra, bình tĩnh thong thả, nhưng hiểu rõ hắn nên Lưu Ly biết Lưu Thao đang rất nổi giận. To gan lớn mật như Lưu Ly, cũng chỉ có thể khóc, không dám vượt qua giới hạn.

Nhưng có người căn bản lại mặc kệ mệnh lệnh của Lưu Thao, không ai nhìn thấy hắn là khi nào động, ngay cả vị nam tử thần bí bên người Lưu Thao kia cũng không chú ý tới. Uý Thiên lập tức tiêu thất, mành một trận xe ngựa lung lay.

“Thao nhi, xấu xa, xấu xa.” Lưu Thiên Tứ ghé vào trên người Lưu Thao khóc lớn, dùng sức suý đầu, muốn đem sợ hãi gì đó vải đi ra. Lưu Thao đem đầu của hắn đặt tại trước ngực, rồi mới đem cả người Lưu Thiên Tứ khoả tiến vào trong lòng hắn, bên trong xe liền nhiều ra một người.

Lưu Thao trầm tĩnh nhìn Uý Thiên xông tới, dùng ngữ điệu rất nhẹ nói: “Đi ra ngoài.” Bên dưới chăn, hắn cùng Lưu Thiên Tứ cơ hồ là trần trụi, Lưu Thao không làm cho thân thể Lưu Thiên Tứ lộ ra, không chút nào để cho người kia có một ly khoảng cách trong ngực. Người áo xanh cùng Lưu Thao đồng thời xuất hiện, khi Uý Thiên xông vào xe ngựa, liền theo xông vào. Sau khi hắn nhìn thấy bộ dáng Lưu Thao, cả người ngây dại. Xe ngựa ngừng lại.

“Còn muốn cho ta nói lần thứ hai?” Sắc mặt nhu hoà của Lưu Thao đột nhiên trở nên âm trầm, mà ngữ điệu của hắn vẫn như cũ nhẹ nhàng chậm chạp.

Lưu Thiên Tứ không có phát hiện Uý Thiên đến đây, hai mắt đẫm lệ mông lung ghé vào trong ngực Lưu Thao mà khóc, cực độ kinh hách làm cho hắn tình tự rất không ổn, sắc mặt xanh tím, thân thể bởi vì sợ hãi cùng khóc mà từng đợt run rẩy.”Thao nhi……” Lưu Thiên Tứ cơ hồ nói không nên lời nói, vừa mới nói hai chữ, ***g ngực bắt đầu co rúm, giống như không thở nổi.

“Dụ Đầu.” Hoàn toàn không đem sự uy hiếp của Lưu Thao xem ở trong mắt, đôi mắt Úy Thiên từ sau khi xông vào xe ngựa một mực không – ly khai Lưu Thiên Tứ. Rồi đột nhiên một cái đệm chăn tảo đến trên người Uý Thiên cùng người áo xanh, trong nháy mắt hai người bị che khuất, Lưu Thao thân thể tiền khuynh, đan chưởng chém ra, hai người suất ra ngoài xe, lập tức, mấy chục bả đao kiếm đặt tại trên cổ hai người.

“Dụ Đầu!” Uý Thiên không để ý sinh tử định giải khai thị vệ của Lưu Thao, muốn lại lần nữa xông vào bên trong xe lại bị Lưu Ly ngăn chặn, “Uý Thiên! Nếu ngươi còn muốn gặp Tiểu Hoàng Thúc, cũng đừng vọng động!” Lưu Ly làm sao không biết Uý Thiên nóng vội, nàng đồng dạng muốn gặp Lưu Thiên Tứ, chính là cái người đang nổi giận bên trong kia, ngay cả Hoàng gia gia ở đây cũng vô dụng.

Lưu Thiên Tứ nghe được thanh âm Uý Thiên, ý thức dần dần hồi phục, sát sát lệ trong mắt, vừa thút thít vừa gọi: “Thiên Thiên……” Khoé miệng phát run, lệ lại rớt xuống, muốn đi ra ngoài tìm người, “Thiên Thiên…… Thiên Thiên…… Muốn……”

Ngoài xe, ánh mắt Uý Thiên cũng đỏ, thanh âm hắn kêu lớn hơn nữa: “Dụ Đầu, Thiên Thiên ở đây, Dụ Đầu, không sợ, không khóc.”

“Thiên Thiên……” Lưu Thiên Tứ mới vừa động, lại không nghe thấy tiếng vang. Bắt đầu nóng lên, hắn xụi lơ ở trong ngực Lưu Thao. Lưu Thao điểm huyệt ngủ của Lưu Thiên Tứ, uy hắn ăn một viên dược, chờ sau khi dược hiệu phát tác, hắn cởi bỏ huyệt đạo Lưu Thiên Tứ, Lưu Thiên Tứ lâm vào mê man.

“Ly nhi, nể mặt Tiểu Hoàng Thúc, lần này, ta tha cho hắn tội chết, nếu tái phạm, Bán Nguyệt lâu bất lưu người sống.” Bỏ lại lời cảnh cáo, Lưu Thao mệnh xe ngựa tiếp tục đi trước.

Uý Thiên bị thị vệ Lưu Thao trói lại, Lưu Ly chờ xe ngựa đi xa, đối với Uý Thiên cứ luôn miệng hô to “Dụ Đầu” mà vội la lên: “Uý Thiên! Ngươi bình tĩnh một chút. Chờ Thao ca ca hết giận, ngươi còn có thể nhìn thấy Tiểu Hoàng Thúc, nếu ngươi cố ý chọc cho Thao ca ca tức giận thêm, đừng nói gặp Tiểu Hoàng Thúc, ngươi ngay cả tính mạng cũng không giữ được! Uý Thiên! Chuyện lần này may mắn Tiểu Hoàng Thúc vô sự hoàn hảo…… Nếu……” Lưu Ly sắc mặt trắng bệch, rồi mới cởi bỏ dây thừng trên người Uý Thiên, hung hăng cho hắn một quyền, “Uý Thiên! Nhớ kỹ, mặc kệ ra sao, ngươi cũng không có thể buông tha cho tiểu thúc thúc! Ta sẽ giúp ngươi!”

Nắm lấy tay Ly Thương phóng lên ngựa, Lưu Ly quăng cho Uý Thiên một roi, “Uý Thiên! Ngươi nếu vô luận như thế nào đều muốn cùng tiểu thúc thúc một chỗ thì liền đi theo ta, ngươi nếu làm không được điểm này, hiện tại trở về Bán Nguyệt lâu của ngươi đi. Lưu Ly ta lấy tánh mạng đảm bảo Bán Nguyệt lâu bình an.”

Uý Thiên cũng không hề nghĩ ngợi phóng lên ngựa, sau đó giục ngựa theo phương hướng Lưu Thao đuổi theo. Ly Thương cũng đuổi theo, Lưu Ly hô to, “Uý Thiên, Thao ca ca sẽ không đem Tiểu Hoàng Thúc cho ngươi, ngươi có thể sẽ chết.”

Thay cho câu trả lời, Uý Thiên càng dùng sức huy động mã tiên.

“Đại ca, ta phải giúp Uý Thiên.” Lưu Ly quyết tâm nói, trải qua chuyện lần này, nàng nhìn ra Uý Thiên đối Tiểu Hoàng Thúc là thật tâm. Nắm chặt tay đại ca, Lưu Ly lại hạ một cái quyết tâm.

Xe ngựa dừng lại ở cửa một tòa trang viên trước khi bầu trời tối đen. Sớm chờ nên chủ nhân trang viên vội vàng hành lễ với Lưu Thao sau khi hắn xuống xe, lập tức an bài quản gia chuẩn bị nước ấm cùng thức ăn. Mấy chục người hầu đâu vào đấy lại cực độ im lặng nghe theo sự điều khiển của quản gia.

Lưu Thao ôm Lưu Thiên Tứ sốt cao tiến vào phòng ngủ, trong phòng dục dũng đã trang đầy nước ấm. Những người còn lại toàn bộ lui ra ngoài, cấm quân thị vệ bên cạnh Lưu Thao canh giữ ở ngoài cửa.

Ôm Lưu Thiên Tứ tiến vào trong dục dũng, Lưu Thao một tay đặt tại trên lưng Lưu Thiên Tứ, một tay giúp hắn tẩy trừ. Lưu Thiên Tứ thân thể vì sốt cao mà thỉnh thoảng phát run, nước ấm làm cho sắc mặt hắn tốt lên một ít, nhưng vẫn là trắng bệch. Lưu Thao vận một ít công lực, truyền nội tức tiến vào trong cơ thể Lưu Thiên Tứ, Lưu Thiên Tứ khoá ngồi ở trong lòng Lưu Thao, bắt đầu phát ra tiếng nỉ non: “Thao nhi…… Phá hư……” Lưu Thiên Tứ đã muốn tỉnh, ánh mắt ẩm ướt.

“Phá hư, Thao nhi phá hư, Thao nhi không có bảo vệ tốt Tiểu Hoàng Thúc.” Lưu Thao lau đi lệ của Lưu Thiên Tứ lại rớt xuống, rồi mới đem đầu ngón tay vói vào miệng Lưu Thiên Tứ, làm cho hắn trừng phạt.

Lưu Thiên Tứ “ăn” mấy khẩu đầu ngón tay của Lưu Thao, nhổ ra, ôm chặt cổ Lưu Thao, như trước hoảng sợ: “Thao nhi, bính, bính, sợ, phá hư.” Thân mình run run, nhiệt độ lại dâng lên.

“Hiện tại là Thao nhi, không phải người xấu.” Lưu Thao nhẹ nhàng cọ cọ mặt với Lưu Thiên Tứ, ôn nhu hống hắn, “Thao nhi đem người xấu đuổi đi rồi, hiện tại lưu lại chính là Thao nhi.”

“Thao nhi……” Lưu Thiên Tứ thút thít, nghẹn ngào, “Thiên Thiên…… Thao nhi…… Tìm Thiên Thiên……”

Đôi mắt Lưu Thao ám trầm, tiếp theo mỉm cười, hỏi: “Cái gì Thiên Thiên?”

“Thiên Thiên……” Lưu Thiên Tứ ngửa đầu, lệ tích tích lạc vào trong nước, không biết giải thích ra sao, hắn chỉ có thể nói, “Dụ Đầu, Thiên Thiên.”

Lưu Thao lấy khăn ướt lau mặt cho Lưu Thiên Tứ: “Tiểu Hoàng Thúc, Thiên Thiên đi rồi.”

“Không đi không đi.” Lưu Thiên Tứ vừa nghe, đứng thẳng dậy bối rối kêu to, sắc mặt trở nên cực kém.

Lưu Thao đem Lưu Thiên Tứ một lần nữa lâu trở về, đối với Lưu Thiên Tứ vẫn còn khóc nói: “Tiểu Hoàng Thúc, là Thao nhi nói sai rồi. Thiên Thiên đi bắt người xấu, chờ hắn bắt được người xấu, sẽ đến tìm Tiểu Hoàng Thúc.” Ngâm mình ở trong nước, Lưu Thao xoa xoa trên người Lưu Thiên Tứ, nơi bị Lâm Nam Thượng bạo ngược qua, đem sự oán hận giấu trong nụ cười xinh đẹp.

“Người xấu?” Lưu Thiên Tứ khịt khịt cái mũi, tín nhiệm nhìn Lưu Thao: “Thiên Thiên, bắt người xấu, không đi.”

“Ân, Thiên Thiên đi bắt người xấu, là Thao nhi nói sai rồi.” Nắm tay Lưu Thiên Tứ đánh vào chính mình hai cái, Lưu Thao che lấy hai mắt Lưu Thiên Tứ, “Tiểu Hoàng Thúc, Thao nhi bồi ngươi, không sợ.”

Ghé vào trên người Lưu Thao, Lưu Thiên Tứ ỷ lại điểm đầu, “Không sợ, Thao nhi…… Thao nhi……” Tiếp theo, hai mắt lại chảy ra lệ, “Thiên Thiên…… Thiên Thiên……” Thiên Thiên đến khi nào mới có thể bắt được người xấu? Nắm lấy khối ngọc bội có chữ “Thiên” của Uý Thiên, Lưu Thiên Tứ ở trong lòng thầm gọi Thiên Thiên.

Lưu Thao lại một lần nữa vận khí, thân thể không khoẻ lại bị kinh hách Lưu Thiên Tứ chống đỡ hết nổi nhắm mắt ngủ. Trước khi nước lạnh, Lưu Thao đem Lưu Thiên Tứ lau khô đặt ở trên giường. Trên mặt, trên lưng cùng tứ chi của Lưu Thiên Tứ có thật vết xanh tím nhiều nho nhỏ, có vết do Lâm Nam Thượng niết, cũng có vết do trong lúc tranh đoạt để lại. Lưu Thao dùng bạch lăng chính là sợ thương đến Lưu Thiên Tứ, thế mà còn bị thương hắn.

Giúp Lưu Thiên Tứ thượng dược, thay áo ngủ, Lưu Thao dùng chăn đem Lưu Thiên Tứ nghiêm thật kín, gở xuống khối ngọc bội rẻ tiền trên cổ Lưu Thiên Tứ.

“Đến bảo công chúa lại đây.” Sau khi ăn mặc hảo, Lưu Thao đi đến cạnh cửa nói một câu, rồi trở lại bên giường nắm lấy tay Lưu Thiên Tứ ngủ không an ổn.

Rất nhanh, Lưu Ly đã tới rồi, theo sau là Ly Thương. Vài người hầu tiến vào đem dục dũng cùng toàn bộ quần áo bẩn đi ra ngoài, đóng cửa lại.

Đi đến bên giường, Lưu Ly ngồi xuống, còn chưa nói gì, ngay khi nhìn thấy hai gò má xanh tím của Lưu Thiên Tứ liền bật khóc lên.

“Nếu ngươi lúc trước không có nói cho Tiểu Hoàng Thúc biết ngươi muốn bước chân vào giang hồ, Tiểu Hoàng Thúc giờ phút này đang ở trong cung.” Lưu Thao vỗ nhẹ Lưu Thiên Tứ, trên gương mặt xinh đẹp tuyệt trần không hề che giấu trách cứ cùng lửa giận. Lưu Thao ngay khi sinh ra đã được phong làm thái tử, cho nên tràn ngập khí thế cùng cảm giác áp bách, làm cho Lưu Ly không dám cãi lại.

“Đây là giang hồ. Không phải là nơi vui chơi hưởng lạc.” Lưu Thao đối Lưu Ly đồng dạng cũng bị kinh hách, biểu hiện dị thường lãnh tình.

“Còn muốn bước chân vào giang hồ không?”

Lưu Ly lắc đầu.

Dù sao cũng là muội muội duy nhất của chính mình, Lưu Thao tuy là rất đỗi sinh khí, cũng không nhẫn tâm đến độ nhìn Lưu Ly khóc, cho Lưu Ly một cái giáo huấn, Lưu Thao cũng không trách cứ nàng nữa.

“Tại sao trễ như vậy mới xuất hiện, nếu ngươi đến sớm một chút, Tiểu Hoàng Thúc cũng sẽ không……” Lưu Ly lệ đình chỉ không được, trên giường Lưu Thiên Tứ lâm vào ác mộng.

“Là do ta tính sai. Không tính đến Lâm Nam Thượng lại cởi bỏ huyệt đạo của Tiểu Hoàng Thúc.” Rút ra đầu ngón tay, Lưu Thao lấy ra khăn mặt lau lệ trên mặt Lưu Ly.”Hai mắt đều sưng lên, xấu quá.” Ánh mắt trở nên nhu tình, lại mang theo ý cười nhạo.

“Thao ca ca mới xấu.” Lưu Ly cãi lại, thật sâu hít mấy hơi, biết chính mình tạm thời an toàn.

“Phụ vương qua mấy ngày sẽ tiếp Tiểu Hoàng Thúc hồi cung, ngươi cũng trở về.” Lưu Thao dùng ngữ khí không để cho người khác cự tuyệt nói, Lưu Ly lập tức gật đầu.

“Bất luận kẻ nào cũng không được ở trước mặt Tiểu Hoàng Thúc nhắc đến tên Uý Thiên, nhất là ngươi.” Nhìn ra suy nghĩ của Lưu Ly, Lưu Thao lạnh mặt nói.

“Thao ca ca!” Lưu Ly định lên tiếng phản đối nhưng nhìn thấy sắc mặt Lưu Thao liền cắn răng nuốt xuống.

“Nếu Thao ca ca không đồng ý…… Vì sao không ngăn cản Tiểu Hoàng Thúc cùng hắn một chỗ ngay từ đầu?” Lưu Ly không hiểu, nàng thuỷ chung không hiểu vị thái tử ca ca chỉ hơn một tháng tuổi so với mình.

Lúc này có người đẩy cửa tiến vào, Lưu Thao không có trả lời nghi vấn của Lưu Ly. Người tới đi vào nội thất, sau khi đối Lưu Thao hành lễ, cầm một cái bát đi đến bên giường.”Đây là thuốc an thần, ta có thêm một ít chu sa.” Là Ân Thiện.

Lưu Ly giúp Lưu Thao đem Lưu Thiên Tứ nâng dậy, Lưu Thao thổi thổi dược, rồi mới toàn bộ uống lấy, khiêu khai miệng Lưu Thiên Tứ đem dược toàn bộ uy đi vào. Đột nhiên có cái gì đó đắng ngắt nhập khẩu, Lưu Thiên Tứ bắt đầu giãy giụa, nhưng lúc ấy dược đã muốn toàn bộ quán đi vào.

Thuận thế, Lưu Thao lại uy một ít nước trong vào miệng Lưu Thiên Tứ, rồi lại hống nửa ngày, Lưu Thiên Tứ bán hôn mê mới ngậm lấy đại ma chỉ của Lưu Thao mà ngủ. Ác mộng làm cho hắn bắt đầu ra mồ hôi lạnh, Lưu Ly bên cạnh giường, nàng vừa tự trách nức nở vừa giúp Lưu Thiên Tứ lau mồ hôi.

Ân Thiện sau khi cầm chén đưa qua cho Lưu Thao, liền thuỳ hạ mắt im lặng lui ra ngoài, đối với hành động vừa rồi của Lưu Thao không có một tia kinh ngạc. Chính là sau khi xuất môn, trong mắt mới xuất hiện chua xót.

Cửa, người áo xanh cùng Uý Thiên chờ ở ngoài phòng, Ân Thiện đối hai người lắc đầu, mang theo ý bất đồng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.