Kiếp Duyên

Chương 46



CHƯƠNG 46

Ngồi ở bên giường, Lưu Thiên Tứ vui mừng nhìn đứa bé nho nhỏ bên trong kia, vỗ vỗ bụng, bất mãn kêu lên: “Mau, mau.” Cục cưng của hắn sao còn chưa chịu ra chứ.

“Dụ Đầu.” Uý Thiên vội vàng kéo tay Lưu Thiên Tứ, sợ hắn chụp phá hư chính mình cùng cục cưng, “Không thể chụp.”

“Không chụp không chụp.” Sờ soạng rồi lắc lắc đầu, Lưu Thiên Tứ tiếp tục nhìn cục cưng, cẩn thận sờ sờ mặt đứa nhỏ, tay đứa bé nhỏ xíu, hắn lại chờ không kịp cục cưng chính mình ra đời, nhướng nhướng mày.

“Uý Thiên, ngươi đừng lo lắng. Thời điểm sinh tuy rằng đặc biệt đau, nhưng khi đứa trẻ đã sinh ra sẽ không đau nữa.” Lưu Ly đau suốt hai canh giờ cuối cùng đã đem đứa nhỏ sinh hạ, khôi phục một chút sinh khí, đã quên Uý Thiên khẩn trương như thế hoàn toàn là nhờ công nàng “ban tặng” cho, hơn nữa Ly Thương đến nay còn chưa có khôi phục, canh giữ ở bên giường nàng thường thường hỏi nàng có còn đau hay không.

Lời nói của Lưu Ly chẳng những không có làm cho Uý Thiên bớt khẩn trương, ngược lại càng làm cho y thêm bất an. Lưu Ly là nữ nhân, khi sinh con còn đau như vậy, huống chi Lưu Thiên Tứ là nam tử, đến lúc đó đau đớn… Uý Thiên đem Lưu Thiên Tứ kéo vào trong ***g ngực, bắt đầu hối hận lúc trước làm cho Lưu Thiên Tứ mang thai.

“Doanh nhi Doanh nhi, Thiên Thiên.” Lưu Thiên Tứ làm cho Uý Thiên nhìn cục cưng mới sinh, Ly Doanh, trên mặt tràn đầy vui mừng, cho rằng cục cưng chính mình cũng sẽ giống như Doanh nhi, nhưng Uý Thiên lại đang có tâm tư khác, trong lòng tràn đầy lo lắng cùng bất an đối với việc sinh sản của Lưu Thiên Tứ.

Sờ sờ bụng Lưu Thiên Tứ, Uý Thiên cảm thấy tâm can chính mình đều như đang thắt lại. Trên mặt Uý Thiên tuy chưa có biểu tình gì, nhưng Lưu Ly lại tinh tường nhìn ra y đang bất an, trộm thè lưỡi, Lưu Ly biết lúc nãy nàng sinh sản không chỉ làm cho đại ca sợ hãi, còn doạ đến Uý Thiên. Nàng cũng lo lắng khi Tiểu Hoàng Thúc sinh sản sẽ thống khổ, bất quá sau khi Tiểu Hoàng Thúc có thai không có đến nửa phần không khoẻ, Lưu Ly cũng không giống những người khác khẩn trương như vậy, nàng cảm thấy cục cưng trong bụng Tiểu Hoàng Thúc so với nha đầu của nàng ngoan hơn, nhất định sẽ không làm cho Tiểu Hoàng Thúc đau đớn.

………

Trong hoàng thất nam hài chiếm đa số, đồng lứa chỉ có mỗi Lưu Ly là nữ nhi, lúc này nàng lại sinh một công chúa, tự nhiên là vô cùng được yêu thích. Lưu Thiên Tứ lại ngày ngày đi đến chỗ Lưu Ly, bất quá cùng những người khác bất đồng, một trong những nguyên nhân hắn đi xem cục cưng là muốn làm cho cục cưng trong bụng mau ra một chút. Trong suy nghĩ của hắn, nhìn cục cưng nhiều lần, cục cưng của hắn có thể sớm đi ra. Cho nên Lưu Thiên Tứ ngày ngày tỉnh lại chuyện đầu tiên phải làm chính là đi nhìn tiểu chất nữ của hắn, chuyện thứ hai chính là sờ sờ bụng nói mấy chục lần”Mau mau”.

Rất nhanh một tháng tới rồi, tiệc mừng tròn tháng của tiểu công chúa được cử hành ở trong cung, mà khi tất cả mọi người trầm tẩm trong vui sướng, Uý Thiên đến tìm Nhị thúc Ngũ Mặc.

“Nhị thúc, ngươi nói cho ta biết, Dụ Đầu đến lúc đó là sinh sản như thế nào?” Uý Thiên nguyên muốn đi hỏi Bạch Tang Vận, nghĩ tới nghĩ lui vẫn là quyết định đến hỏi Nhị thúc, người sẽ đỡ đẻ cho Lưu Thiên Tứ vào lúc đó.

Ngũ Mặc đang phối dược cho Bạch Tang Vận, hắn do dự trong chốc lát, nói: “Uý Thiên, sinh sản làm sao mà không hề đau chứ, ta biết ngươi lo lắng, nhưng thời gian Dụ Đầu sinh sản còn gần ba tháng, nếu ngươi hiện tại liền khẩn trương như thế, sẽ ảnh hưởng đến Dụ Đầu.”

“Nhị thúc, ngài nói cho ta biết đi. Ta sẽ không làm cho Dụ Đầu nhìn ra. Ta cuối cùng phải biết, ta không muốn đến lúc ấy lại luống cuống tay chân.”

Nghĩ nghĩ, Ngũ Mặc trấn an vỗ vỗ Uý Thiên, làm cho y không cần quá khẩn trương, rồi mới ngồi xuống chậm rãi nói ra tình hình đặc biệt lúc Lưu Thiên Tứ sinh sản gặp phải. Nghe xong, sắc mặt Uý Thiên liền thay đổi.

Trong tiệc đầy tháng, Lưu Thiên Tứ ăn uống no đủ rồi theo Uý Thiên trở lại Hồng phòng tử của bọn họ, vào phòng, hắn túm túm lấy tay áo Uý Thiên, lo lắng kêu lên: “Thiên Thiên…” Thiên Thiên buổi tối cũng không cùng chính mình nói nói gì cả.

Uý Thiên xoa mặt Lưu Thiên Tứ, cúi đầu hôn hắn. Lưu Thiên Tứ sửng sốt một chút, tiếp theo vui sướng hé miệng, làm cho Uý Thiên ăn. Uý Thiên cẩn thận không áp đến Lưu Thiên Tứ, thật sâu hôn hắn, tiểu Dụ Đầu không hiểu yêu, so với bất luận kẻ nào yêu y càng sâu đậm.

“Dụ Đầu… Thiên Thiên yêu ngươi.” Ở bên tai Lưu Thiên Tứ nhẹ giọng thì thầm, Uý Thiên đem người đã động tình kia ôm đến trên giường, cởi bỏ quần áo hắn.

“Thiên Thiên…” Lưu Thiên Tứ trát trát nhãn tình, trên mặt là vui sướng, “Động phòng…”

“Dụ Đầu, Thiên Thiên đáp ứng ngươi, chờ sau khi ngươi sinh hạ cục cưng, Thiên Thiên ngày ngày đều cùng ngươi động phòng.” Hôn lên cái bụng tròn tròn của Lưu Thiên Tứ, tay Uý Thiên tìm đến nơi mà vào thời điểm sinh sản sẽ bị đao hoa khai, trong lòng đau nhức, “Dụ Đầu, Thiên Thiên chỉ cần Dụ Đầu, chỉ cần ngươi.”

“Cục cưng…” Lưu Thiên Tứ khinh suyễn nói, chưa quên cục cưng của hắn cùng Thiên Thiên, “Thiên Thiên, ăn…” Đô khởi miệng, Lưu Thiên Tứ đem chính mình hoàn toàn đưa lên. Hai mắt Uý Thiên đã ươn ướt, đem tất cả yêu thương trút xuống trận mưa hôn, y như thế nào có thể không yêu tiểu Dụ Đầu tính trẻ con này.

Dụ Đầu, Thiên Thiên có thể không cần cục cưng, nhưng Thiên Thiên không thể không có ngươi, đáp ứng Thiên Thiên, phải bình an sinh hạ đứa nhỏ, đáp ứng Thiên Thiên, vĩnh viễn cùng Thiên Thiên một chỗ.

…….

………..

Tiểu công chúa Ly Doanh sinh ra mang đến cho hoàng cung niềm vui, nhưng về phương diện khác, mọi lo lắng đều tập trung tới trên người Lưu Thiên Tứ. Huệ Diệu tháng mười hai, thời tiết bắt đầu chuyển lạnh, bụng Lưu Thiên Tứ đã có hơn tám tháng, tuy rằng hắn vẫn giống như trước kia có thể ăn có thể ngủ, nhưng gánh nặng thân thể vẫn mang đến cho hắn một ít không khoẻ.

Nằm thẳng ở trên giường, Lưu Thiên Tứ dưới sự trợ giúp của Uý Thiên khó khăn trở thân, rồi mới nhu nhu dạ dày đang rất khó chịu, vô tình gối đầu lên bụng Uý Thiên. Trong phòng phóng hai chậu than rất lớn, phi thường ấm áp, vừa mới tỉnh ngủ, Lưu Thiên Tứ sau khi nếm qua điểm tâm, tại hoàn cảnh ấm áp như thế này lại cảm thấy buồn ngủ.

“Dụ Đầu, còn muốn ngủ?” Từ ngày trải qua việc sinh sản đáng sợ của Lưu Ly, Uý Thiên là từ từ gầy yếu, y đau lòng Lưu Thiên Tứ, lo lắng an nguy của hắn, sợ hãi đau đớn khi sinh sản sẽ ảnh hưởng đến tiểu Dụ Đầu, sợ hãi đứa nhỏ không ngoan làm cho Dụ Đầu của y chịu nhiều khổ sở, sợ hãi rất nhiều. Uý Thiên vì thế đã đánh một trận với một trong những người khởi xướng, Y Tích, vì hắn giấu diếm chuyện sinh tử dược, nếu nói ra trước thì làm sao y để cho tiểu Dụ Đầu chịu tội này.

“Thiên Thiên, ôm.” Dạ dày khó chịu làm cho Lưu Thiên Tứ phá lệ cần Uý Thiên, làm cho Uý Thiên ôm chặt hắn, Lưu Thiên Tứ nhắm mắt lại.

Mềm nhẹ xoa xoa dạ dày Lưu Thiên Tứ, buông hết thảy sự vật chuyên tâm bồi hắn, Uý Thiên hận không thể thay Lưu Thiên Tứ thừa nhận phần khó chịu này.

“Dụ Đầu, muốn ăn quýt hay không?”

Lưu Thiên Tứ đô đô miệng: “Thiên Thiên.” Hắn hiện tại chỉ cần Thiên Thiên.

Tâm Uý Thiên nhất thời trở nên cực nhuyễn.

“Thiên Thiên lấy quýt cho Dụ Đầu.”

“Thiên Thiên, không đi.” Bắt lấy tay Uý Thiên, Lưu Thiên Tứ tình nguyện không ăn quýt mà hắn thích nhất, cũng không muốn cho Uý Thiên rời đi.

“Thiên Thiên không đi.” Đối với vài người hầu trong phòng nháy mắt, Uý Thiên sát sát mồ hôi trên trán Lưu Thiên Tứ, sờ sờ cổ hắn cho hắn biết chính mình ở bên cạnh hắn, “Dụ Đầu, cục cưng hôm nay ngoan hay không ngoan?”

“Ngoan.” Lưu Thiên Tứ nhắm mắt trả lời, mắt tiệp khẽ run run, “Cục cưng, Dụ Đầu, ngoan.” Những lời này làm cho Uý Thiên nhịn không được khom người hôn hắn một ngụm.

Từ trên tay thái giám cầm lấy quả quýt, Uý Thiên bài một múi đưa đến bên miệng Lưu Thiên Tứ, Lưu Thiên Tứ há mồm cắn, không chút tinh thần đem quýt ăn đi, Uý Thiên lo lắng nhìn Lưu Thiên Tứ hôm nay tinh thần phá lệ không tốt, vội vàng cho người đi thỉnh Nhị thúc Ngũ Mặc.

“Dụ Đầu, bụng có đau hay không?”

“Ngô…” Lưu Thiên Tứ hơi hơi lắc đầu, ngay cả nói chuyện đều lười, thấy vậy Uý Thiên càng thêm bất an, ngày hôm qua tiểu Dụ Đầu còn không có nghiêm trọng như vậy.

Một lát sau, Lưu Thiên Tứ đột nhiên mở mắt ra, khó hiểu sờ hướng đũng quần chính mình, rồi mới túm túm lấy Uý Thiên: “Thiên Thiên, nước tiểu nước tiểu.”

Uý Thiên vừa nghe, nghĩ đến Lưu Thiên Tứ muốn đi ngoài, vội ngồi dậy muốn đỡ Lưu Thiên Tứ xuống giường, lại phát hiện chăn ẩm ướt.

“Dụ Đầu?” Nghĩ rằng Lưu Thiên Tứ tè dầm, Uý Thiên vội vàng đem Lưu Thiên Tứ bế đứng lên, mà khi y nhìn thấy nơi quần Lưu Thiên Tứ bắt đầu có sấm thuỷ chảy ra ngoài, sắc mặt y lập tức trở nên trắng bệch.

“Người đâu! Mau tới đây!” Đem Lưu Thiên Tứ thả lại trên giường, Uý Thiên vọt tới bên ngoài, “Dụ Đầu có thể sắp sinh, lập tức đi thúc giục Ngũ đại nhân!”

Trong lúc nhất thời, “Hồng phòng tử” trong ngoài sôi trào.

Lưu Thiên Tứ nằm ở trên giường xoa xoa bụng đang ẩn ẩn đau, trăm tư không thể giải, hắn không muốn nước tiểu nước tiểu, nhưng tại sao quần lại ướt, rồi lại có nước từ dưới thân hắn chảy ra.

“Dụ Đầu, Dụ Đầu, bụng có đau hay không?” Quay nhanh vào, Uý Thiên nắm lấy tay Lưu Thiên Tứ hỏi, trên người bắt đầu phát run.

“Ngô… Nước tiểu nước tiểu, quái.” Lưu Thiên Tứ nghĩ muốn ngồi dậy, sợ tới mức Uý Thiên chạy nhanh ngăn hắn lại, “Dụ Đầu, ngoan, cục cưng hôm nay không ngoan, Dụ Đầu không thể đứng lên.” Uý Thiên không biết Lưu Thiên Tứ có phải sắp sinh hay không, nhưng từ dưới thân Lưu Thiên Tứ chảy ra chất lỏng khác lạ, rõ ràng là không bình thường, Uý Thiên sợ hãi cầm tay Lưu Thiên Tứ.

Đột nhiên, hai mắt Lưu Thiên Tứ mở to, mang theo khóc nức nở nói: “Thiên Thiên… Đau đau…”

“Dụ Đầu!” Uý Thiên nhất thời tỉnh mộng, thời khắc y tối sợ hãi cuối cùng đã đến rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.