Kiếp Duyên

Chương 50



CHƯƠNG 50 PN1 TIN TƯỞNG

Vào một đêm của tháng chín, không khí trong cung dị thường không bình tĩnh. Hoàng đế Lưu Hoài Diệp đang ở trong nội cung, mấy chục cung nữ cùng thái giám hầu hạ bên ngoài đường, thần sắc bất an. Nội đường, mới vừa sinh sản xong Bạch Hãn Triệt cố nén bi thương ngồi ở bên giường Bạch Tang Vận. Lưu Vận Tranh cùng Lam Vận Vanh quỳ trên mặt đất, Lưu Tích Tứ với cái bụng to và hai mắt phiếm hồng ngồi ở tháp thượng, phía sau Ly Nghiêu không ngừng vỗ nhẹ hắn, không cho hắn khóc. Lưu Hoài Diệp cùng Lam Khuyết Dương một tả một hữu ôm Bạch Tang Vận trầm mặc không nói, sợ hắn chịu không được. Lưu Hoài Uyên cùng Lưu Tuyên thương tâm, khổ sở nhìn đứa nhỏ trong ngực Bạch Tang Vận.

“Đại ca, ngài nhất định phải phóng khoáng tâm. Nếu Dụ Đầu tỉnh, nhìn thấy ngài khóc, nó cũng sẽ khóc.” Ngũ Mặc khuyên bảo Bạch Tang Vận, nhưng lệ trong mắt hắn thiếu chút nữa đã bừng lên.

Bạch Tang Vận cứ như người mất hồn, chỉ mãi vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của đứa con trong ngực. Sau mười lăm năm, hắn lại có thai, mà đứa con không công mập mạp giống tiểu dụ đầu, chọc người yêu thích này, khi nó sắp được một tuổi, lại bị tra ra là một si nhân. Kia trong nháy mắt, Bạch Tang Vận cái gì đều không – cảm giác, đứa con yêu cười, thích ăn đầu ngón tay, có hai tiểu má lúm đồng tiền, như thế nào lại là si nhân? Nó chỉ là so với Vận Tranh bọn họ phát dục chậm, sắp một tuổi còn không có thể nói, chưa đi được mà thôi.

“Tang vận, cứ khóc đi, đừng nghẹn ở trong lòng. Tiểu Dụ Đầu của chúng ta là bình thường, làm sao là si nhân gì đó chứ?” Lưu Hoài Diệp không biết đã tìm bao nhiêu tâm lực mới đem bi thương che giấu. Giờ phút này hắn cùng Lam Khuyết Dương không thể biểu hiện ra một tia thương cảm, nếu không, Bạch Tang Vận liền thật sự chịu không được.

Lưu Vận Tranh cùng Lam Vận Vanh quỳ đi đến bên giường, khôn cùng hối hận làm cho bọn họ bật khóc, đệ đệ mà bọn họ thích nhất, Tiểu Dụ Đầu mà họ yêu nhất, bị ca ca của nó hại thành si nhân.

“Cha, ngài đánh con đi, đều là chúng con hại Dụ Đầu.” Lưu Vận Tranh hạ giọng khóc ròng nói, sợ đánh thức đệ đệ đang ngủ say sưa.

“Cha, đều là lỗi của con, ngài đánh con như thế nào đều được. Cha, thân mình ngài quan trọng hơn……” Bạch Hãn Triệt nắm tay Bạch Tang Vận, nước mắt rơi xuống. Nếu không phải hắn, cha sẽ không tức giận, sẽ không đẻ non, Dụ Đầu cũng sẽ không là si nhân.

“Cha, ngài cứ khóc đi, con cầu ngài.” Lưu Tích Tứ ra tiếng khuyên bảo, đệ đệ là si nhân làm cho hắn nóng ruột nóng gan, này so với lấy dao cắt thịt hắn còn làm hắn đau hơn.

“Tang Vận, hãy khóc đi. Vô luận Dụ Đầu là cái gì, Vận Tranh bọn họ sẽ yêu thương, bảo hộ nó cả đời. Tang Vận……” Lam Khuyết Dương mở miệng, vừa mới nói một câu đã nói không nổi nữa, nhẹ nhàng nắm lấy tay nhỏ bé của đứa con, hắn hận không thể dùng sinh mạng chính mình để đổi lấy sự khoẻ mạnh cho đứa con.

Lưu Tuyên hoắc mắt đứng lên, đi đến bên giường đem Lưu Thiên Tứ từ trong ngực Bạch Tang Vận bế lên: “Tang Vận, Dụ Đầu làm sao là si nhân chứ, phụ hoàng mới không tin nó là si nhân, nhất định là Ngũ Mặc bọn họ chẩn đoán sai lầm rồi. Nó là tôn tử đáng yêu nhất của phụ hoàng, là bảo bối mà ông trời ban cho Lưu gia chúng ta.” Lưu Tuyên thở hổn hển mấy hơi, sát sát nước miếng bên miệng tôn tử, ” Dụ Đầu so với Tích Tứ mới trước đây còn thông minh hơn, sau này, ai cũng không được nói Dụ Đầu là si nhân, nếu làm cho ta nghe được, ta…… Ta tru di chín tộc kẻ đó!” Lưu Tuyên ôm Lưu Thiên Tứ ở trong phòng qua lại vài vòng, quá lớn giọng đánh thức đứa bé trong ngực.

Tròn tròn đôi mắt nai con chớp vài cái, tận lực bồi tiếp ngáp một cái, sau đó là đánh cái hắt xì. Tiếng hắt xì này lập tức đem người còn đang đắm chìm trong bi thương kéo vào một loại cảm xúc khác.

“Thái thượng hoàng, mau cho ta nhìn xem.” Ngũ Mặc vội vàng tiến lên, tham thượng mạch cho Lưu Thiên Tứ, sợ nó bị phong hàn.

Lưu Thiên Tứ suý tay nhỏ bé, hai mắt bắt đầu ướt át, tiếp theo thấp giọng khóc lên.

“Phụ hoàng.” Bạch Tang Vận từ trên giường bước xuống, đem đứa con ôm lại, nhẹ nhàng hống nó, hỏi, “Ngũ Mặc, Dụ Đầu bị nhiễm phong hàn?”

Ngũ Mặc thu hồi tay, thở dài nhẹ nhõm: “Không có việc gì, có thể là do mới vừa tỉnh lại thôi.”

“A.” Cắn đầu ngón tay chính mình, Lưu Thiên Tứ ngừng khóc, chớp chớp hai mắt, đánh cái ngáp, đánh cái hắt xì, đối với phụ thân cười cười, nhắm hai mắt lại. Một lát sau, nước miếng từ đầu ngón tay bị hàm ở trong miệng chảy ra, nhưng nụ cười trên mặt kia lại giống như đang làm mộng đẹp, càng ngày càng thâm.

Trong ngắn ngủn thời gian này, Lưu Thiên Tứ đem thương tâm của mọi người như thổi bay đi rồi. Lệ trong mắt Bạch Tang Vận lúc này chảy xuống, hôn đứa con đang ngủ, hắn mở miệng: “Chuyện Dụ Đầu ai cũng không có lỗi, chỉ tại ta lúc trước sơ ý mà bị thương nó.”

“Cha, là con, là lỗi của con.” Lưu Vận Tranh cùng Lam Vận Vanh đồng thời nói, Bạch Hãn Triệt khóc ngã vào trong ngực Lưu Vận Tranh.

“Hãn triệt, đừng khóc.” Bạch Tang Vận đi lên phía trước, đem Lưu Thiên Tứ giao cho hắn, ” Hoàng ông nội con nói đúng, Dụ Đầu là bảo bối mà ông trời ban cho chúng ta. Đừng khóc, nếu làm cho Dụ Đầu nhìn thấy, nó cũng sẽ khóc theo.” Tiểu Dụ Đầu cho tới bây giờ vẫn không thích nhìn thấy người khác khóc.

“Cha……” Bạch Hãn Triệt gắt gao ôm Lưu Thiên Tứ, nhào vào trong ngực Bạch Tang Vận.

“A a.” Dụ Đầu trong ngực đột nhiên kêu hai tiếng, tiếng khóc trong phòng lập tức ngừng. Bạch Hãn Triệt lo lắng nhìn Lưu Thiên Tứ, nghĩ rằng đã làm cho nó tỉnh, chỉ thấy nó ngủ thật sự rất say, khoé miệng cười càng sâu sắc, coi như mơ thấy đang ăn cái gì đó yêu thích, cái miệng nhỏ nhắn dùng sức cắn đầu ngón tay.

“Ôi, Tiểu Dụ Đầu của hoàng ông nội……đừng cắn.” Lưu Tuyên vội vàng đem đầu ngón út bị tàn sát bừa bãi từ trong miệng tôn tử rút ra, chỉ thấy trên đầu ngón út không công nộn nộn để lại dấu răng màu đỏ, thấy vậy Lưu Tuyên đau lòng không thôi.

Miệng không có đồ ăn ngon, Lưu Thiên Tứ giương cái miệng nhỏ nhắn muốn ăn, mắt thấy vì không có gì ngậm mà đứa con sắp tỉnh, Bạch Tang Vận liền đem ngón trỏ tham tiến vào trong miệng nó. Lưu Thiên Tứ liền dùng mấy chiếc răng sữa nhai nhai đầu ngón tay của phụ thân, lúc này mới vừa lòng tiếp tục say ngủ.

“Tiểu Dụ Đầu chắc là đang nằm mộng ăn cái gì đó, thơm như vậy.” Lưu Tích Tứ tò mò hỏi, phía trước thương tâm toàn bộ hoá thành yêu thương.

“Tiểu Dụ Đầu thích ăn gì đó, nhất định là mỗi một ngày đều mơ thấy.” Bạch Hãn Triệt vỗ nhẹ tiểu tử trong ngực kia, trong lòng là áy náy, là tự trách. Nếu không phải bởi vì hắn, Vận Tranh cùng Vận Vanh sẽ không chọc phụ thân tức giận, phụ thân cũng sẽ không đẻ non, Dụ Đầu…… cũng sẽ không trở thành si nhân. Yêu thương hôn hôn lên cánh tay non mềm kia, đứa nhỏ này không chỉ có là đệ đệ của hắn, cũng là đứa con của hắn.

Rút ra đầu ngón tay đứa con ăn đủ, Bạch Tang Vận vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của nó: “Vô luận Dụ Đầu có bình thường hay không, các con đều phải đáp ứng phụ thân, nếu phụ thân mất, các con phải yêu thương nó, bảo hộ nó cả đời.”

“Cha.” Mấy đứa nhỏ đồng thời hô, bọn họ có thể nào không yêu thương Dụ Đầu chứ.

Từ trong ngực Bạch Hãn Triệt tiếp nhận đứa con, nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn kia cho dù là ngủ đều mang theo nụ cười, Bạch Tang Vận thu hồi bi thương, cho dù đứa con thật sự là si nhân, hắn cũng tin tưởng vững chắc, nó sẽ cả đời khoái hoạt.

Đang lúc mọi người chìm đắm nhìn khuôn mặt ngủ say động lòng người của tiểu tử kia, một người nào đó bất động thanh sắc chen vào giữa mọi người, khi Bạch TangVận không bắt bẻ là lúc, đem tiểu tử kia “đoạt” lấy: “Tang Vận, con mệt mỏi rồi, sớm nghỉ ngơi một chút đi. Dụ Đầu cứ để cho phụ hoàng ôm thôi.” Còn chưa nói xong, Lưu Tuyên đã xoay người bước đi.

“Phụ hoàng, ” Lưu Hoài Uyên ngăn cản Lưu Tuyên, đứng đắn nói, ” Dụ Đầu vừa rồi đánh hắt xì, vẫn là làm cho ta ôm trở về đi, y thuật của thái y trong cung làm sao so được với Ngũ Mặc.” Nói xong, Lưu Hoài Uyên liền vươn tay về phía trước, thẳng đến tiểu tử trong ngực Lưu Tuyên.

“Hoàng ông nội, hoàng thúc, Dụ Đầu vẫn là để ta ôm trở về đi, Ly Nghiêu cũng biết y thuật. Hoàng ông nội cùng hoàng thúc vẫn là sớm nghỉ ngơi một chút đi.” Lưu Tích Tứ nhanh tay lẹ mắt, trước khi hoàng thúc Lưu Hoài Uyên cướp được, đã đem tiểu tử kia đoạt lấy, kết quả hắn vừa mới muốn chạy trốn, đã bị người điểm huyệt.

Lam Vận Vanh ôm qua Lưu Thiên Tứ, đánh cái ngáp, buồn ngủ nồng đậm nói: “Hoàng ông nội, hoàng thúc, Dụ Đầu ta ôm đi. Tẩm cung của ta cùng Vận Tranh ngay bên cạnh, tiểu Dụ Đầu đang ngủ, miễn cho ôm đến ôm đi làm nó tỉnh.” Hướng Lưu Vận Tranh nháy mắt ra dấu, cho hắn ở phía sau hộ giá, Lam Vận Vanh ôm người vận dụng khinh công chạy, lập tức Lưu Vận Tranh cũng bay nhanh rời đi.

“Vận Tranh! Vận Vanh! Đem Dụ Đầu trả cho hoàng ông nội! Trước đó Dụ Đầu đã ngủ với các ngươi rồi!” Lưu Tuyên tức giận đến râu đều vểnh lên, tinh thần chấn hưng đuổi theo “chém giết” người.

“Phụ hoàng, mau giúp con giải huyệt, đại ca quá phận, con muốn cùng Dụ Đầu ngủ!” Lưu Tích Tứ thở hổn hển kêu lên, sau khi huyệt đạo hắn được giải khai, cũng lập tức đuổi theo cướp đoạt người, “Ta đã suốt năm ngày không cùng Dụ Đầu ngủ chung!”

“Ngũ Mặc, nhuyễn cân tán của ngươi đâu, đêm nay ta nhất định phải đem Dụ Đầu ôm hồi phủ.” Lưu Hoài Uyên ở trong hòm thuốc của Ngũ Mặc tìm dược, quyết định áp dụng phương thức nhanh nhất đoạt lại đứa cháu bảo bối của hắn.

Rất nhanh, một nửa người trong phòng đã chạy đi, Bạch Tang Vận nhìn nhìn Bạch Hãn Triệt, lại nhìn nhìn Ngũ Mặc, ba người cười ha hả.

“Bọn họ tựa hồ đã quên chúng ta.” Lưu Hoài Diệp đối Lam Khuyết Dương nói.

Lam Khuyết Dương nhẹ nhàng phất vạt áo, đứng lên: “Dụ Đầu đương nhiên phải cùng phụ hoàng, phụ vương còn có phụ thân nó ngủ chung với nhau.”

“Còn tiếp tục như vậy, chúng ta phải tới tháng sau mới có thể đem Dụ Đầu ôm trở lại.” Lưu Hoài Diệp quyết định chạy đi giành quyền lợi phụ vương của hắn, đem bảo bối đã muốn mười ngày không theo chân bọn họ ngủ cướp về.

Lam Khuyết Dương gật đầu đồng ý, lập tức hai người cũng ly khai.

“Cha, đêm nay Dụ Đầu sẽ ngủ với ai?” Bạch Hãn Triệt hỏi.

Bạch Tang Vận cười lắc đầu: “Không biết.”

Ngũ Mặc đem cái hòm thuốc thu hảo, làm như sự không liên quan tới mình nói: “Làm cho bọn họ cướp đi, dù sao ban ngày Dụ Đầu cũng ở nơi này của đại ca. Chúng ta có thể hảo hảo ôm Dụ Đầu ngủ.” Lưu Thiên Tứ buổi tối ngủ rất trầm, ít khi tỉnh, nhưng ban ngày ngủ lại thường thường hồi tỉnh, mà hắn tỉnh liền nhất định phải nhìn thấy phụ thân. Cho nên ban ngày, Lưu Thiên Tứ ai đoạt cũng không đi. Thời gian Bạch Hãn Triệt cùng Ngũ Mặc ở bên cạnh Bạch Tang Vận nhiều nhất, cho nên thời gian bọn họ có thể nhìn thấy Lưu Thiên Tứ cũng dài nhất, bởi vậy không có gia nhập vào hàng ngũ cướp đoạt kia.

Bạch Hãn Triệt cấp ba người ngã chén trà, kiên nhẫn chờ đợi kết quả.

Sau nửa canh giờ, Lưu Hoài Diệp cùng Lam Khuyết Dương tay không trở lại. Bạch Tang Vận không chút nào ngoài ý muốn nhìn hai người.

“Phụ hoàng đem Dụ Đầu ôm đi.” Lưu Hoài Diệp bất đắc dĩ nhưng cũng cam nguyện nói. Lưu Tuyên mấy năm nay thân thể thật không tốt, xuất phát từ hiếu đạo, những người khác cũng không thể thật sự cùng hắn tranh đoạt.

Bạch Hãn Triệt cùng Ngũ Mặc vừa nghe, im lặng lui đi ra ngoài. Bọn họ hai người vừa đi, nụ cười của Bạch Tang Vận dần dần biến mất.

“Tang Vận, ngươi xem tiểu Dụ Đầu của chúng ta biết bao là đáng yêu, ngay cả người làm cha như chúng ta đều đoạt không được nó.” Biết Bạch Tang Vận còn đang khổ sở, Lưu Hoài Diệp ôm hắn khuyên giải an ủi nói, “Tiểu Dụ Đầu có ‘ thất tinh tích hồng ’ của ngươi, nó là người có phúc.”

Lam Khuyết Dương cũng ngồi ở một bên Bạch Tang Vận, nắm chặt tay hắn nói: “Tang Vận, Dụ Đầu không phải si nhân, nó là tiểu Dụ Đầu đáng yêu nhất của chúng ta.”

Bạch Tang Vận nhắm mắt lại gật gật đầu, khi mở ra, trong mắt hắn là bình tĩnh: ” Dụ Đầu…… là lỗi của ta.”

“Tang Vận!”

Dựa vào trên người hai người kia, Bạch Tang Vận lộ ra một mạt kiên cường tươi cười: ” Tiểu Dụ Đầu của chúng ta sẽ hạnh phúc.”

“Đương nhiên.” Lưu Hoài Diệp cùng Lam Khuyết Dương nắm chặt tay Bạch Tang Vận, “Nó sẽ hạnh phúc giống như chúng ta.”

…………………………………………………………………………………………

“Thiên Thiên.” Chỉ chỉ vào một đạo đồ ăn cách đó không xa, Lưu Thiên Tứ mở lớn miệng, lập tức, một khối thịt dê uy vào trong miệng của hắn. Ánh mắt hắn loan loan, bên miệng dính dầu mỡ được người nhẹ nhàng lau đi, điều này làm cho hắn cười càng thêm sâu.

Lại giáp khởi một khối thịt dê, Uý Thiên chờ sau khi Lưu Thiên Tứ nuốt xuống khối thịt kia trong miệng, hỏi: “Dụ Đầu, còn muốn không?”

“Muốn.” Há mồm, Lưu Thiên Tứ vui mừng cắn lấy khối thịt. Cũng hàm hồ nói, ” Thiên Thiên, ăn.”

” Thiên Thiên sẽ ăn, Dụ Đầu còn muốn ăn cái gì?” Uý Thiên toàn tâm toàn ý hầu hạ Lưu Thiên Tứ ăn cơm, khi nhìn thấy khuôn mặt tươi cười mỹ mãn của hắn, liền cảm thấy trong lòng tràn đầy, quên cả đói.

“Ngô……” Lưu Thiên Tứ rất nhanh nuốt xuống khối thịt, túm lấy tay Uý Thiên, ” Thiên Thiên, ăn.” Tiếp theo cầm lấy thìa, từ một cái chén gần trước mặt nhất múc một khối đậu hủ, cẩn thận uy đến bên miệng Thiên Thiên, ” Thiên Thiên, ăn.” Học bộ dáng người khác, Lưu Thiên Tứ đối với thìa thổi vài cái, sợ Thiên Thiên bị nóng.

Ăn đậu hủ Lưu Thiên Tứ uy tới, Uý Thiên giống như đang ăn mật, lần này, y không dùng bố khăn lau thịt thang nơi khoé miệng Lưu Thiên Tứ, mà là cúi đầu, dùng đầu lưỡi liếm sạch. Lưu Thiên Tứ ha hả cười rộ lên. Sau đó há mồm, tiếp tục làm cho Thiên Thiên uy.

Chỉ có hai người trong nhã gian, Lưu Thiên Tứ đắm chìm trong mỹ vị đầy bàn cùng Thiên Thiên hầu hạ, mà Uý Thiên, cũng đắm chìm trong nụ cười cùng sự ỷ lại của Lưu Thiên Tứ đối với chính mình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.