Kiếp Nạn Tình Nhân

Chương 2: Hành hung nam cặn bã!



Lăng Vi bỗng chốc lửa giận ngút trời: "Tôi không có ở đây, vậy tôi nên ở chỗ nào hả?" Cô giơ cái gạt tàn thuốc dấu ở phía sau lên hướng về phía đầu Từ Văn Mậu đập xuống.

Cảm nhận được cơn gió lạnh đánh tới, Từ Văn Mậu theo phản xạ có điều kiện nhấc lên cánh tay lên, bắt lấy tay Lăng Vi, đưa tay định tát cô một cái.

Mắt thấy bàn tay Từ Văn Mậu sẽ tát trên mặt mình, Lăng Vi đôi mắt động, ánh sáng trong đôi mắt quỷ bí cười một tiếng. Cô mạnh mẽ vừa ngẩng đầu hung hăng đá về phía đũng quần Từ Văn Mậu.

"Gào" hét thảm một tiếng, Từ Văn Mậu quỳ trên mặt đất che lấy hạ thân của hắn.

Tên cặn bã Từ Văn Mậu đáng chết, hắn từ bốn năm trước đi theo mẹ kế vào nhà, Lăng Vi liền nhìn ra ý định bẩn thỉu trong đầu hắn. Mẹ nó, thật sự là vô sỉ đến mức làm người ta phát giận.

Nghĩ tới đây, Lăng Vi không chút ngập ngừng đem cái gạt tàn thuốc đập vào đầu Từ Văn Mậu.

Nhìn máu tươi từ trán của Từ Văn Mậu chảy xuống, Lăng Vi cảm thấy thật thoải mái.

"A ~ đau chết mất, Lăng Vi, ngươi mẹ nó thật là quá đáng, hôm nay liền cho mày nếm thử sự lợi hại của tao, làm mày sống không bằng chết, mày chờ đó cho tao." Lúc này Từ Văn Mậu có chút đỏ mắt, hắn một tay che lấy đũng quần, một tay che ở miệng vết thương trên đầu.

Nhìn thấy mình chảy nhiều máu như vậy, Từ Văn Mậu ra sức đứng dậy đến trước mặt Lăng Vi, muốn lăng nhục cô một phen."Nhiều năm như vậy tao đã sớm muốn nếm thử hương vị của mày, Vi Vi, mau, mau đến đây với anh, anh cho mày biết chuyện tốt đẹp nhất trên thế giới này".

Lăng Vi vốn định thu tay lại, vừa nghe thấy Từ Văn Mậu nói như vậy, cơn tức ráng đè xuống lại trỗi dậy mạnh mẽ. Cô bước về phía trước, hung hăng nhấc chân, đá vào đôi tay đang che hạ thân của Từ Văn Mậu, Từ Văn Mậu bị một trận đau nhức, Lăng Vi là một cước, thẳng tắp đá đến hạ thân của hắn.

Hết giận, thật sự là hết giận. Lúc này Từ Văn Mậu đã đau đến té ngã trên đất. Nghe được âm thanh Lý Mai mở cửa phòng đi ra.

Vừa nhìn thấy cảnh tượng phía trước, mắt trợn tròn bà sững sờ hai giây, sau đó nhìn về phía Lăng Vi quát lớn: "Con nhỏ chết tiệt, mày đang làm gì? Mau dừng tay, nếu không tao lập tức giết chết mày".

Nhìn một chút, bản tính đã lộ ra. Lăng Vi khinh miệt nhìn Lý Mai, ngang ngược nói: "Bổn cô nương đang thu thập con trai của bà, bà không nhìn thấy sao? Hôm nay tôi nhất định phải phế hắn." Nói, Lăng Vi giơ chân lên giẫm về phía Từ Văn Mậu đang nằm trên mặt đất.

Lúc này Từ Văn Mậu đã không thể chống lại được, hắn đau đến mức đổ mồ hôi, liên tục kêu đau đớn, nhưng vẫn không quên hô Lý Mai báo thù cho hắn: "Mẹ, mẹ giúp con, giúp con đem con nhóc này bắt lại, con, con liền muốn thu thập nó, con, con không phải quần áo của cô ta, mà cô ta có thể ném trên đường cho kẻ lang thang... A, đau, đau chết mất."

Lăng Vi lại đạp hắn một cái, sự nhẫn nại của cô cũng không chịu nổi ngôn ngữ kích thích kịch liệt của Từ Văn Mậu.

Lúc này Lý Mai đã chạy đến đánh Lăng Vi. Lăng Vi trái tránh phải trốn làm cho bà một góc áo cũng không đụng tới được, những năm này vì trốn sự khi dễ của mẹ con Từ Văn Mậu, cô sớm đã luyện tốt bản lĩnh chạy trốn, chọc Lý Mai phát điên không thôi.

"Ông già mau ra đây đi, con gái ông muốn mạng của con trai tôi, cực kỳ ghê gớm, muốn giết người". Lý Mai lúc này bắt đầu đứng lên khóc lóc nỉ non.

Mà Lăng Văn Thiên đang ngủ mơ mơ màng màng sau khi đi ra, nhìn cảnh tượng trước mắt dụi dụi con mắt bỗng nhiên hiểu ra sự tình.

Hắn bước nhanh tới giữ chặt Lý Mai và Lăng Vi, lúc này mới nhìn Từ Văn Mậu té trên mặt đất thanh âm càng ngày càng yếu. Hắn đang nói: "Mẹ, cứu con, gọi, gọi, xe cứu thương, đi bệnh viện."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.