Kiếp Nạn Tình Nhân

Chương 47: Đến tập đoàn Thượng Lạc phỏng vấn, đưa dê vào miệng cọp!



Đợi đến khi Lăng Dịch Sâm ra khỏi nhà vệ sinh, Lăng Vi đang đứng ngay cửa tra xét nhìn cậu. “Lăng Dịch Sâm, con lại giở trò quỷ gì nữa hả, đưa di động của con cho mami xem nào.” Cô vừa giơ tay ra, Lăng Dịch Sâm đã bò sát vào tường chạy vào phòng khách.

“Được rồi mà mami, con đâu có chuyện gì giấu mẹ đâu, không tin mẹ xem đi.” Ngồi bên bàn cơm, Lăng Dịch Sâm đưa di động qua.

Lăng Vi lập tức nhận lấy kiểm tra một lượt, phát hiện không có gì khác thường, cũng yên tâm bắt đầu ăn sáng.

Lăng Dịch Sâm cúi đầu cười thầm, may mà cậu thông minh, trước đó đã xóa tin nhắn, nếu bị mamim phát hiện, cậu không bị xử lý mới lạ.

Lăng Vi biết được một chuyện từ trợ lý, tập đoàn Thượng Lạc của thành phố Liêu đột nhiên gọi điện liên lạc với mình, nói muốn thuê cô làm thiết kế trưởng, chức vị là tổng giám sát.

Xem ra, người đã có địa vị rồi, chế độ đối đãi cũng không giống nhau.

Nhớ năm đó lúc cô vừa mới tốt nghiệp đại học, ở bên thành phố Liêu này, muốn tìm một công ty tốt một chút, đều phải đi cửa sau. Nếu như bạn thật sự có tài năng, cũng không có cửa sau để mà đi. Vậy thì chỉ có thể mò mẫm lăn lộn từng bước một, nghe theo răm rắp chế độ quy định của công ty dự tuyển là chuyện thiết yếu nhất.

So với lo lắng đề phòng về công ty của mình đầu tư, không bằng đến tập đoàn Thượng Lạc cho rồi. Dù sao công ty mà cô đầu từ kia, mảng thiết kế trang sức cũng không phải là mảng chính. Mà tập đoàn Thượng Lạc thì khác, tuy chỉ là công ty nội địa của thành phố Liêu, nhưng cũng khá nổi tiếng trên quốc tế, cô cũng có chút tò mò.

“Dịch Dịch, chút nữa mami phải đến tập đoàn Thượng Lạc phỏng vấn, con có muốn đi cùng không?”

Lăng Dịch Sâm nhìn ánh mắt mong chờ của mami, ngáp một cái, cầm một quả trứng gà đã lột vỏ, há miệng cắn một miếng thật to.

“Không nói thì có nghĩa là đi đó nha, mami đi thu dọn đồ đạc, đợi chút nữa con đi theo mami.” Lăng Vi húp hết cháo trong chén, đứng dậy đi dọn đồ cho buổi phỏng vấn.

Với thân phận nhà thiết kế trang sức Monica của cô, vốn đã có thể miễn công đoạn phỏng vấn. Nhưng tập đoàn Thượng Lạc này rất thú vị, giống như doanh nghiệp nước ngoài vậy, gửi bưu kiện hay gọi điện thoại gì đó đều đặc biệt mang phong cách của nước ngoài.

Lăng Dịch Sâm nuốt lòng đỏ trứng trong miệng xuống, nhìn chén đũa trên bàn, xếp chồng chúng lại với nhau, nhảy xuống ghế, chạy về phía phòng ngủ của mình.

Rất kì lạ, Lăng Dịch Sâm sinh ra ở Mỹ, nhưng kể từ khi cậu biết ăn cơm, thì cậu luôn thích ăn món Trung, trong môi trường sống ở Mỹ, cậu đã bốn tuổi rồi, nhưng chỉ ăn hamburger, khoai tây chiên một hai lần. Vậy nên mới nói, gốc rễ vẫn là ở thành phố Liêu. Đương nhiên, cũng là do mẹ của cậu hướng dẫn từ từ, những gì nên làm, những gì không nên làm, từ nhỏ cậu đã rất hiểu chuyện rồi.

Dẫn theo Lăng Dịch Sâm đến Thượng Lạc phỏng vấn, Lăng Vi cảm thấy đây là quyết định thiếu lí trí nhất. Cô còn chưa xuống xe, thằng nhóc quỷ này đã nhảy xuống chạy vào chỗ mấy chị gái rồi.

Phải nói là bầu không khí làm việc ở Thượng Lạc quả thật không tệ, hẳn là không có lục đục nội bộ như những công ty khác đâu. Ngoài mặt nhìn sơ qua cũng được, chỉ là không biết giữa các đồng nghiệp sẽ chém giết lẫn nhau như thế nào đây.

Thật sự không thể trông Dịch Dịch nữa rồi, cô dặn dò một chút rồi vào thang máy đi phỏng vấn. Nói là đi phỏng vấn, nhưng lại không giống như những gì cô đã tưởng tượng.

Sau khi gặp một người trợ lý của tổng giám đốc, thì cô đã chính thức làm việc rồi. Nhiệm vụ đầu tiên, chính là phải thiết kế bản vẽ đấu thầu.

Tập đoàn Thượng Lạc cũng coi như là kinh doanh xuyên quốc gia rồi, nhìn tài liệu trong tay một lúc, Lăng Vi phát hiện những thiết kế ở nước ngoài của cô thế mà đã được toàn quyền mua lại rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.