Kiếp Này Đã Định - Phiến Lạc

Chương 16



Tô đại ca vừa nghe, vội vàng quay qua Tiểu Lương nói: “Chăm sóc cho Lý thúc.”

Hắn lại cầm một thùng nước xối lên người, tiếp theo lại lập tức nhảy vào biển lửa, chỉ nghe Tiểu Lương ở phía sau hốt hoảng kêu lên: “Công tử, phòng ở sắp sụp, rất nguy hiểm…”

Ta cũng đồng cảm.

Tô đại ca ngu ngốc này chẳng qua chỉ là biết một chút công phu mà thôi, cũng không phải thần tiên, lại cho rằng mình không sợ lửa hay sao?

Tô đại ca, không thể tìm người nữa, nếu cứ tiếp tục, ngay cả ngươi cũng sẽ không toàn mạng!

Thế lửa so với vừa rồi càng thêm hung mãnh, phòng ngói, vách tường, xà nhà bị gãy không ngừng rơi xuống. Cứ tiếp tục như thế này, toàn bộ phòng ở bất cứ lúc nào cũng có thể sập xuống, đến lúc đó đừng nói cứu người, tự cứu chính mình cũng khó khăn.

Ta bắt đầu lo lắng mà giãy giụa thân thể mong muốn có thể khiến Tô đại ca chú ý, nhưng mà hắn đối với động tác của ta không hề phản ứng, chỉ là thẳng hướng vừa mới tìm được Lý thúc chạy đi.

“Khụ khụ…”

Quả nhiên, Tô đại ca ở trong khói đặc không khỏi bắt đầu ho sặc sụa, khiến cho lòng ta cũng theo đó mà đau nhức từng cơn, ta cái gì cũng làm không được, chỉ có thể ngu ngốc ngu ngốc kêu to.

Tô đại ca dùng tay áo che lại miệng mũi, hắn vòng qua vòng lại vài vòng, giống như phát hiện được cái gì, lập tức kêu lên: “A Thần…”

Trong khói đặc ta mơ hồ thấy A Thần ngã sấp cách đó không xa, đầu hắn đầy vết máu, đối với tiếng gọi của Tô đại ca không hề phản ứng, có lẽ là đã bị đồ đạc rơi trúng nên ngất đi.

Tô đại ca nhảy lên trước liền đem hắn cõng trên lưng, sau đó nhún người nhanh chóng chạy về hướng bên ngoài. Thấy A Thần đã được cứu, lo lắng trong lòng ta rốt cuộc cũng buông xuống.

Trong ánh lửa và khói dày đặc, tường sụp ngói vỡ không ngừng rơi xuống. Trên lưng Tô đại ca còn cõng thêm một người, hành động sẽ không thể linh hoạt như lúc nãy, hắn không ngừng lách mình né tránh vụn ngói gỗ gãy, lại phải bận tâm người ở trên lưng, ta cảm thấy tim hắn đập thật lợi hại, hô hấp cũng càng ngày càng gấp.

Tô đại ca, ngươi phải kiên trì, chúng ta sắp ra được bên ngoài rồi!

“Cứu cứu ta…”

Một tiếng hô hoán yếu ớt từ chỗ gần cửa truyền đến, không nghĩ tới vẫn còn có người kẹt trong lửa, Tô đại ca lập tức chạy vội qua, đem người nằm úp sấp trên sàn nhà nâng dậy.

Cẩn thận!

Một loại hơi thở tà ác khiến ta lập tức phát sinh cảnh giác, ta kêu lên một tiếng tê dài, cùng lúc đó, hàn khí đột nhiên dâng lên, người nọ ngẩng mặt, cười gằn ác độc, vung chưởng đánh tới trước ngực Tô đại ca.

“Tô Hoán Hoa, không ngờ rằng ta sẽ ở đây chờ ngươi đi?”

Tô đại ca cứu người sốt ruột, hiển nhiên không ngờ tới đối phương lại đột nhiên tấn công, hắn chỉ miễn cưỡng tránh thoát được phần ngực, nhưng vai trái lại kết kết thực thực trúng một chưởng, người nọ một chiêu đạt được, liền lao người tới, chuỷ thủ hướng vào ngực đâm, chỉ nghe hắn cười lạnh: “Cùng với năm huynh đệ chúng ta chôn cùng một chỗ đi!”

Thì ra là một ‘Hổ’ còn lại, chắc là hắn phóng hoả xong, phát hiện huynh đệ của mình đều đã chết, vì vậy liền trở về rình giết Tô đại ca.

Người này nhất định là điên rồi, cuối cùng chỉ vì báo thù, ngay cả tính mạng của mình cũng không cần.

Tô đại ca vươn tay phải, khoá trụ cổ tay đối phương, nhưng mà cùng lúc đó, đỉnh đầu đột nhiên có một tảng ngói lớn rơi xuống, ầm một tiếng, một đoạn gỗ mang theo lửa nóng rừng rực từ phía trên hướng đầu Tô đại ca nện thẳng xuống.

Không được…

Vai trái Tô đại ca đã bị thương, tay phải lại chế trụ ác nhân kia bất ngờ tập kích, hắn còn phải bận tâm A Thần phía sau, căn bản là không có khả năng né tránh đoạn gỗ kia…

Không thể!

Tô đại ca không thể có việc gì!

Nhìn ánh lửa bỗng nhiên bùng lên, ta không kịp suy nghĩ, liền lập tức phóng mình ra, mạnh mẽ hướng về phía trước, toàn bộ thân thể quấn lấy đoạn gỗ đang cháy rực, sau đó uốn mình một cái, dùng sức lực toàn thân khiến nó sai lệch phương hướng. Trước mắt đột nhiên sáng ngời, ta thấy mình cùng với đoạn gỗ kia toàn bộ nhào vào trong biển lửa hừng hực.

“Tiểu Lục!”

Phía sau truyền đến tiếng gọi tê tâm liệt phế của Tô đại ca.

Ta quay đầu lại, chỉ thấy ác nhân kia đã bị Tô đại ca vung chưởng đánh bay ra ngoài, chợt có luồng ánh sáng lạnh loé lên trước ngực hắn, một viên minh châu toả ra ánh sáng trong trẻo nhưng lạnh lùng từ trong vạt áo hắn bắn thẳng ra, sáng rực chói mắt, Tô đại ca bị bạch quang kia bao phủ mà văng ra khỏi biển lửa, lập tức toàn bộ nóc nhà sập xuống, tất cả tiếng hô của Tô đại ca đều bị nhấn chìm trong tiếng sụp đổ rầm rầm.

Ta yếu đuối cùng với đoạn gỗ kia bị biển lửa đồng loạt ập xuống, lửa thiêu da thịt là cái dạng gì đau đớn ta cũng không biết, bởi vì quanh thân ta đã bị một bầu trời lửa hoàn toàn bao phủ, trước mắt chỉ còn lại một mảnh chói mắt.

Nghĩ đến mình sẽ ngay lập tức bị thiêu chết, trong lòng ta đột nhiên có chút tiếc nuối.

Nhớ kỹ ta đã từng nói ta muốn Tô đại ca phải bồi ta cả đời, ta lúc đó còn cho rằng cả đời là rất ngắn rất ngắn, còn lo lắng Tô đại ca sẽ không theo ta được bao lâu, không nghĩ tới người phải rời khỏi trước lại là ta…

Nhưng mà nếu như cho ta lựa chọn lại một lần nữa, ta cũng sẽ không chút do dự cứu Tô đại ca.

Ý thức dần dần trở nên nhẹ bỗng, trong ánh lửa khắp bầu trời, ta phát hiện mình cùng với hoả diễm tàn tro chậm rãi bay lên, quay đầu nhìn xuống, chỉ thấy trong lửa vẫn còn quấn thi thể của con rắn nhỏ, toàn thân đã bị thiêu trụi.

Không thể nào? Con rắn nhỏ kia là ta mà, nó đã chết, vậy ta là ai?

Người đã chết hồn phách sẽ rời khỏi thể xác, lẽ nào rắn cũng như vậy? Ta đây chẳng phải là đã thành một u hồn rắn hay sao?

Ta nhìn lại mình, chính là cũng giống như bình thường, thân rắn nho nhỏ màu xanh lục, lại nhìn xuống biển lửa, thi thể của con rắn nhỏ kia dần dần trở nên trong suốt, sau đó biến thành từng sợi khói xanh, cuối cùng theo khói lửa hoàn toàn biến mất trong không trung.

Mà ta lúc này mặc dù toàn thân ở trong biển lửa, thế nhưng không có cảm giác đau nhức giống như vừa rồi bị thiêu cháy, trái lại cảm thấy rất ấm áp.

Khắp bầu trời là ánh lửa, bốn phía không ngừng truyền đến các loại âm thanh tụng niệm, loại âm thanh niệm kinh rầm rì của tăng lữ này ta rất quen thuộc, trước đây ở Miêu Cương, ta mỗi ngày ở thần án thấy buồn chán, sẽ chạy đến ngôi chùa bên cạnh nghe tăng lữ tụng kinh. Đúng, là âm thanh này, mỗi lần ta vừa nghe thấy, lập tức bắt đầu buồn ngủ.

Ta vô ý thức ngáp một cái.

Chắc không phải bởi vì ta đã chết, mà siêu độ ta đi? Như vậy cũng quá nhanh rồi…

Siêu độ thì siêu độ thôi, có điều hiện tại có chút buồn ngủ, không biết là có thể tạm ngủ một giấc hay không?

Ánh lửa trở nên huyền ảo, biến thành đủ mọi cảnh tượng màu sắc mỹ lệ, mơ màng hư ảo giống như tiên cảnh lầu đài, lại giống như biển mây mờ mịt, đột nhiên trước mắt trở nên rõ ràng, tiếp theo là một luồng ánh sáng, càng ngày càng sáng, biến thành một vầng sáng ập về phía ta, khiến ta phải nheo mắt lại.

Giữa hào quang, một người từ từ trôi đến trước mặt ta, ông ấy ngồi xếp bằng ngay ngắn trên lưng một con mai hoa lộc[1], một thân cà sa vàng nhạt, vạt áo trước ngực mở rộng, phật châu anh lạc đeo ở trước ngực, quanh thân ông ấy đều có hào quang màu vàng kim nhàn nhạt bao phủ, ngay cả con hươu con kia cũng bị nhiễm thành hươu vàng, ông ấy vươn tay nhẹ nhàng vuốt ve đầu của hươu con, nhìn ta mỉm cười hiền lành.

A? Người này ta biết, là hoà thượng bá bá trước đây ở Miêu Cương mỗi lần ta đi nghe tụng kinh lại cho ta rượu trái cây và đồ ăn ngon. Ông ấy vì sao lại ở chỗ này? Chẳng lẽ ông ấy cũng thăng thiên rồi sao?

“Lão bá bá, là ông?!”

Trên gương mặt của hoà thượng bá bá hiện lên một nụ cười từ bi.

“Ngọc Kinh, con rốt cuộc cũng cảm nhận được tâm trạng của Phật tổ năm xưa cắt thịt nuôi ưng rồi.”

Ngọc Kinh?

Ông ấy đang nói với ai vậy?

Ta vô ý thức nhìn trái nhìn phải, ngoại trừ kim quang đầy trời cùng với hoà thượng bá bá ở trước mắt ta, không có người nào khác.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.