Kiếp Này Đã Định - Phiến Lạc

Chương 3



À, thì ra Tô đại ca đang lo lắng ta cắn hắn, yên tâm, ta chỉ hù dọa hắn một chút thôi, nói như thế nào chúng ta cũng ở chung lâu như vậy, hắn cũng coi như là nửa chủ nhân của ta, ta sao có thể cắn hắn.

Huống chi ta tuy là thiên hạ chí độc, nhưng đời này chưa từng cắn một ai, ta thật là một con xà vương thiện lương chân chính nha!

Đáng tiếc ta không thể diễn giải ý nghĩ của chính mình với Tô đại ca, vì vậy suốt cả đêm, Tô đại ca đều tránh ta rất xa, trốn ta giống như trốn ôn thần vậy.

Ngày hôm sau vừa tỉnh dậy đã nghe Tô đại ca đang cùng mấy tiểu nhị thuộc hạ bàn bạc chuyện của ta, hắn chuẩn bị phái một người đem ta hồi phủ, đáng tiếc thương lượng cả một cái buổi sáng nhưng kết quả là – không ai dám đi. Bọn họ nói lỡ như bị ta cắn, vậy mất nhiều hơn được, khiến ta tức giận ở trong xe ‘phì phì’ gọi bậy cả buổi, phát tiết bất mãn trong lòng.

Ta rất là đáng yêu không thấy sao? Vì cái gì mọi người đều nói ta đáng sợ, ngẫm lại vẫn là chủ nhân đối với ta tốt nhất, y cho tới bây giờ cũng không có đối xử với ta như vậy.

Có điều hiện tại nghĩ đến ưu điểm của chủ nhân cũng đã muộn, bởi vì không ai chịu đưa ta trở về cho nên Tô đại ca cuối cùng đành phải viết một phong thư phái người mang về Trích Tinh lâu, ta đoán ở trong thư hắn hẳn là thông báo hành tung của ta, bảo mọi người đừng lo lắng yên tâm mà đợi đại khái là những lời như vậy đi.

Cơn giận lúc mới ra khỏi nhà rất nhanh liền tiêu tan, lực chú ý của ta nhanh chóng chuyển dời đến phong cảnh non xanh nước biếc hai bên đường cùng với đồ ăn ngon, ta cảm thấy ngẫu nhiên rời nhà du ngoạn thật ra cũng không tệ.

Cứ như vậy ta bắt đầu hành trình đi theo Tô đại ca đến Quan Ngoại[1] xa xôi nghìn dặm.

Vì để cho Tô đại ca hết sợ ta, ta dốc sức làm một số động tác hoà nhã đáng yêu, dù sao chặn đường này ta cũng phải dựa vào hắn chiếu cố, ngẫm lại trước kia ta cũng chưa từng đối với chủ nhân lấy lòng như vầy, làm cho một con xà vương phải khúm núm như vậy, Tô đại ca thật là rất có mặt mũi!

Động tác của ta dường như có hiệu quả, mấy ngày sau, Tô đại ca đã không còn sợ ta như lúc đầu nữa, lúc đi qua thị trấn còn cố ý mua cho ta không ít điểm tâm[2] và rượu trái cây.

Hồi âm của chủ nhân rất nhanh đã nhận được, Tô đại ca xem xong thư, dùng vẻ mặt đồng tình nhìn ta nói: “Tiểu Lục, ngươi lần này gây họa lớn rồi, chuẩn bị chờ trở về làm canh rắn đi.”

Nghe giọng điệu của Tô đại ca, chủ nhân hẳn là rất giận.

Ta bất an trườn tới gần định nhìn xem lá thư, nhưng Tô đại ca lại đem thư gấp lại.

“Ngươi cũng muốn đọc thư? Ngươi biết chữ không đó?”

Ta đương nhiên biết chữ, hơn nữa nhất định là biết nhiều hơn ngươi!

Bị Tô đại ca coi thường, ta tức giận vung đuôi lên, lại nghe hắn nói: “Ngươi trốn nhà đêm đó, khiến cho mọi người tìm ngươi suốt cả đêm, làm hại Huỳnh Tuyết suýt nữa khóc, may mà ngày hôm sau thư của ta về tới, nếu không Trích Tinh lâu lần này nhất định phải đăng bảng tìm người, không đúng, là tìm rắn.”

Không nghĩ tới mọi người còn để ý tới ta, nhất là Huỳnh Tuyết, xem nàng ngày thường bộ dạng hung dữ như vậy, nhưng lại vì ta mất tích mà khóc nhè, nghe Tô đại ca nói, ta thật là cảm động, bị làm canh rắn là không có khả năng rồi, nhưng trừng phạt nho nhỏ lại nhất định tránh không thoát.

Vì thế ta vội trườn tới bên cạnh Tô đại ca, dùng lưỡi khẽ liếm mu bàn tay của hắn, Tô đại ca bị ta làm nhột cười ha ha lên.

“Tiểu Lục, ngươi định lấy lòng ta sao? Được, để ta suy nghĩ xem nên làm thế nào biện hộ cho ngươi, nhưng mà ngươi cũng không cần quá lo lắng, chúng ta vừa rời nhà, từ giờ cho tới lúc quay về vẫn còn rất lâu, đến lúc đó cơn giận của mọi người đã sớm tiêu, sẽ không nhất định trừng phạt ngươi.”

Có những lời này của Tô đại ca làm thuốc an thần, ta đương nhiên sẽ không dư hơi lại đi nghĩ chuyện phiền não, hơn nữa mỗi ngày Tô đại ca cùng bọn tiểu nhị đều rất bận rộn, nên cuộc sống đi đường của ta liền trở nên rất đơn giản, hai chữ có thể khái quát – ăn ngủ, có thêm nữa thì là phơi nắng, nhưng mà loại tình huống này không nhiều lắm, bởi vì càng đi tới, thời tiết càng trở nên lạnh, ta cũng bắt đầu cảm thấy cả người vô lực, tinh thần không phấn chấn nổi, bởi vì chúng ta phải đi Quan Ngoại, ở đó khí hậu tương phản với Miêu Cương, là một nơi lạnh lẽo vô cùng.

Cả thiên hạ này ai cũng biết là rắn sợ lạnh thôi, huống chi ta lại là một con rắn từ xứ sở cực nóng lớn lên? Lúc bắt đầu thì ta còn miễn cưỡng chịu được, nhưng mà càng ngày càng chịu không nổi, ngay cả rượu trái cây và điểm tâm mà ta thích cũng không giúp ta phấn chấn tinh thần hơn chút nào.

Nơi này dường như vẫn còn cách Quan Ngoại rất xa, hiện tại ta đã như vậy, chờ cho tới Quan Ngoại thật, ta đây chẳng phải là chết chắc?

Nhìn thấy ta cả ngày mệt mỏi ỉu xìu, Tô đại ca cũng không biết làm sao.

“Này, ngươi nghìn vạn lần đừng có xảy ra chuyện, ngươi mà xảy ra chuyện, ta cũng phải theo ngươi gặp chuyện không may, ngươi rốt cuộc làm sao vậy, có yêu cầu gì, cứ việc nói ra, việc gì ta cũng đáp ứng ngươi.”

Yêu cầu duy nhất của ta hiện tại chính là ấm áp, nhưng ở đây chỗ nào cũng lạnh như vậy, ngươi làm sao thỏa mãn ta? Ai, ta cũng biết là chết chắc rồi, chẳng qua chỉ là trốn nhà đi thôi, trả giá đại giới như vậy cũng quá đáng đi? Nếu mọi người biết ta là bị đông lạnh mà chết, không biết có cười đến nằm úp sấp luôn không?

“Ôi trời, ngươi không phải là bị lạnh chứ? Đúng rồi, ngươi là rắn, lại quanh năm ở Miêu Cương, đương nhiên chịu không nổi giá rét của Quan Ngoại … Đừng lo, ngươi nếu sợ lạnh thì ngủ đông đi, tuy rằng bây giờ chưa phải mùa đông, nhưng mà ngươi cũng có thể cố ngủ đông trước thời gian thôi.”

Ngủ đông?

“Đúng vậy, ngủ đông! Ngủ đông ngươi hiểu hay không?”

Ta trừng mắt nhìn Tô đại ca cả buổi mới lắc lắc đầu.

Ngủ đông? Ngủ đông là cái gì?

Lúc này sắc mặt của Tô đại ca còn tệ hơn cả ta, hắn lảo đảo gục xuống bên cạnh ta, vô lực nói: “Tiểu Lục, ngươi giết ta đi! Trên đời này sao lại có con rắn không biết ngủ đông? Ngươi trước kia làm như thế nào sống sót? ….. Ta nên sớm nghĩ đến, ngươi không ăn thịt chuột, đương nhiên cũng có thể không ngủ đông…. Ai, ta biết làm cái gì bây giờ?”

Ta nhìn Tô đại ca nằm bên cạnh, tầm mắt chậm rãi chuyển qua ngực hắn đang phập phồng lên xuống, ta đột nhiên nghĩ tới một biện pháp tốt.

Trước kia ta đều là cuộn mình nằm trong ngực chủ nhân ngủ, nhưng khoảng thời gian này sống chung với Tô đại ca ta với hắn vẫn là nước sông không phạm nước giếng, hắn ngủ ở một góc xe ngựa, ta ngủ góc khác, khiến cho ta quên mất được người ôm ấp mới là ấm áp nhất.

Vì thế ngạo mạn nuốt nuốt trườn tới bên người hắn, ta liền chui vào trong ngực hắn.

Oa, thật là ấm áp…..

Nhưng đáng tiếc, cảm giác ấm áp còn chưa kịp thấm tới toàn thân, chớp mắt một cái, ta đã bị nắm đuôi lôi ra.

“Tiểu Lục, ngươi muốn theo ta trình diễn chuyện xưa nông dân và rắn sao? Ta không muốn làm tên nông dân ngu xuẩn lại không may kia đâu!”

Thật đáng ghét, cũng không biết Tô đại ca đang nói cái gì, chẳng qua chỉ mượn ***g ngực ấm áp của hắn một lát thôi, làm gì mà nhỏ mọn như vậy?

Không thèm để ý hắn, ta cố sức vươn người tới, mưu toan tiến vào trong ngực ấm áp kia.

Đáng tiếc cái đuôi của ta lại bị Tô đại ca nắm chặt, làm cho ta rướn người nửa ngày cũng không thoát được, ta không được ấm áp, không khỏi ngẩng đầu, rất ấm ức nhìn hắn.

Tô đại ca xấu xa, chủ nhân nhất định sẽ không đối xử với ta như vậy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.