Kiều Nương Y Kinh

Quyển 2 - Chương 29: Nhìn ta



Nha đầu nhìn thấy cung Thái Bình, tuy rằng mới ở một tháng, từng ngọn cây cọng cỏ nơi này dường như biết rõ ở trong lòng.

Hủy diệt có một phần lực của nàng, xây lại cũng có một phần lực của nàng.

Ở trong này có cười, có khóc, có khiếp sợ, có khích động, một tháng trải qua đều nhiều hơn so với mười bảy năm từng trải qua .

Con đường này nàng từng dễ dàng quay lại, giờ đây từng bước lại khó khăn như vậy.

Nếu không đi, như vậy không thấy, tiểu thư sẽ thương tâm, nếu như đi . . .

Nha đầu cắn môi dưới.

Cả đời người luôn phải lựa chọn, nhưng cả đời này không quan tâm một lần cũng hẳn là.

Nha đầu nhấc chân cất bước lên núi, lúc ban đầu chậm rãi mà đi, đến bắt đầu chạy chậm, cuối cùng chạy như điên dọc theo bậc thang.

Tiểu thư, tiểu thư, tiểu thư.

Hai nha đầu có chút kinh hoàng từ trong phòng bếp lui ra.

Ngốc tử ở nhà chính là có sao họa đi theo, dính vào chính là không hay ho, cũng may tới nơi này có các đạo cô hầu hạ, các nàng chỉ giả vờ giả vịt là được, không nghĩ tới ngốc Kiều Nương luôn luôn đối với các nàng nhìn mà không thấy thế nhưng đột nhiên vào phòng bếp, còn chuẩn bị nấu cơm đuổi các nàng ra.

"Ai, lửa này cũng không thể tùy tiện đùa." Trong đó một cái nói, nhìn thấy cô gái trong phòng bếp, có chút sợ lại có chút gấp gáp.

"Ngươi muốn cái gì, nói chúng ta đến làm." Người kia cũng nói.

Trình Kiều Nương xoay người, đem cây cời lửa cầm trong tay chỉ các nàng.

"Tránh ra." Nàng nói.

Hai nha đầu bị dọa thét chói tai chạy đi.

Ngốc tử muốn đánh người!

Các nàng mới chạy đi, cửa đông một tiếng bị người ta mở ra, hai nha đầu sợ tới mức lại thét chói tai.

"Làm sao vậy? Tiểu thư? Làm sao vậy?" Nha đầu cũng hoảng sợ, vội gọi.

Hai nha đầu ngơ ngác nhìn người vừa xông tới.

"Ngươi, ai a?" Các nàng hỏi.

"Ta là Bán Cần." Nha đầu không để ý tới các nàng, nhìn về phía bên trong, run giọng gọi. "Tiểu thư, tiểu thư, Bán Cần đã trở lại, Bán Cần đến đây."

Trình Kiều Nương xuất hiện ở cửa phòng bếp, trong tay còn nắm cây cời lửa, nhìn qua phá lệ buồn cười.

"Bán Cần." Nàng nói, nhìn qua. Vẻ mặt đờ đẫn."Ngươi đã trở lại."

Nha đầu nước mắt tí tách rơi xuống, tầm mắt mơ hồ, lại rõ ràng nhìn đến tay tiểu thư cầm que cời lửa.

Que cời lửa. . .

Không ai để ý đến nàng rồi, nàng đều phải tự mình làm cơm rồi sao?

Nha đầu lên tiếng khóc lớn. Quỳ qua ôm lấy chân Trình Kiều Nương.

Mặc kệ, đắc tội Trình gia, cha mẹ nhiều nhất trôi qua gian nan, dù sao không phải chưa từng trải qua gian nan, nàng mặc kệ, nàng liền đi theo tiểu thư, làm sao đều sẽ không đi, muốn đánh muốn bán đều tùy tiện đi, chỉ cần giờ khắc này nàng ở trong này.

Hai nha đầu nhìn ngây người. Tiểu đồng nghe tiếng tới nhìn cũng choáng váng.

"Không được khóc. Đáng ghét." Trình Kiều Nương nói.

Nha đầu vội lấy tay che, lại vội lau nước mắt, phải, không phải lúc khóc, nàng có việc phải làm. Không nên khóc.

"Tiểu thư, tiểu thư, người muốn ăn cái gì, em đến làm." Nàng đứng dậy nói.

Trình Kiều Nương đem que cời lửa cầm trong tay ngăn nàng.

"Ngươi đứng, xem." Nàng nói.

Nha đầu khó hiểu, hai mắt đẫm lệ mông lung nhìn nàng.

"Đứng, xem ta." Trình Kiều Nương lại nói, nhếch khóe miệng cười với nàng.

Đây là đang cười, tiểu thư rất ít cười, chứng minh nàng thật cao hứng, nha đầu cắn môi dưới gật đầu.

rình Kiều Nương xoay người tiến vào phòng bếp.

Bên trong Huyền Diệu Quan, bầu được thái mỏng, sau đó bột mì cũng chưng, tiếng thái rau, tiếng xào nấu, một cái chảo bốc khói, bên kia nồi bánh cũng đã sôi ùng ục. (Ầy, đoạn này là ta chém).

Hương thơm, khói dầu, tiếng đảo đồ ăn ở trong phòng bếp hỗn tạp.

Không bao lâu, một mâm đồ ăn, một chén canh, một đĩa bánh bao được bầy trên mâm, từ đầu đến cuối, nha đầu đều nghe lời ở cửa nhìn, nhìn không chuyển mắt, còn thật sự nhìn.

Trình Kiều Nương bưng khay lên đi tới.

"Tốt lắm, có thể ăn cơm rồi." Nàng nói, "Nhưng mà, không khéo, ta chỉ làm mình ta, ngươi, chỉ có thể nhìn rồi."

Nha đầu nín khóc mà cười.

"Tiểu thư." Nàng oán trách nói, "Người lại đùa em."

Cửa phòng bị đóng, ngăn cách tầm mắt của người bên ngoài .

Vẻ mặt hai nha đầu kinh ngạc, dường như còn không lấy lại tinh thần.

"Ngốc tử, thế nhưng biết nấu cơm?" Các nàng ngơ ngơ ngẩn ngẩn nói.

Tiểu đồng cũng ngơ ngơ ngẩn ngẩn.

Quan chủ, sao lại cung kính với ngốc Kiều Nương như thế, bởi vì Trình gia phụng dưỡng sao? Không phải, không phải là vì vậy, quan chủ sao lại vì vậy liền làm như thế.

Tiểu thư này, không phải, ngốc tử! nàng không phải ngốc tử!

Trong phòng nha đầu ngồi chồm hỗm ở trên sập, nhìn nữ tử trước mặt ăn cơm, nhìn không chớp mắt, dường như đã thật lâu không gặp.

Nàng không nói mình đã đi nơi nào, mà Trình Kiều Nương tự nhiên cũng sẽ không hỏi.

Hai người cứ như vậy đối diện mà ngồi, giống như ngày xưa.

Trình Kiều Nương quả nhiên không nhường một chút, ăn xong rồi, buông đũa.

Nha đầu muốn đứng dậy thu thập, Trình Kiều Nương đưa tay ngăn nàng lại.

"Bán Cần, ngồi, nhìn ta." Nàng nói.

Nha đầu sửng sốt, nhìn thấy Trình Kiều Nương đem bát đũa để vào khay, đứng dậy bưng lên đến rớt ra cửa phòng.

Hai nha đầu ngoài cửa có chút kinh hoàng, tuy rằng các nàng còn có chút không biết vì cái gì kinh hoàng, chỉ là đáy lòng không hiểu sao bất an khiến các nàng làm như thế, giống lúc đối mặt với các tiểu thư bình thường khác trong nhà.

"Tiểu thư, để chúng ta." Các nàng nói, đưa tay tới đón.

Trình Kiều Nương đem khay đưa cho các nàng, trong lòng hai nha đầu một hơi buông, bưng vào phòng bếp tự đi rửa sạch.

Trình Kiều Nương ở cạnh cửa, quay đầu nhìn nha đầu.

"Bán Cần, ngươi thấy rõ chưa?" Nàng hỏi.

Nha đầu nhìn nàng, vẻ mặt khó hiểu.

"Bán Cần, ta đã có thể tự chiếu cố mình rồi, ngươi, yên tâm đi thôi." Trình Kiều Nương nói.

Nha đầu tức thì rơi lệ đầy mặt.

"Tiểu thư, không, tiểu thư, Bán Cần không đi." Nàng quỳ đi lại đây, khóc ròng nói.

"Ngươi cần phải đi." Trình Kiều Nương nói.

Nha đầu ngẩng đầu nhìn nàng, khóc không thành tiếng.

"Đừng khóc, hiện tại, nghe ta, ta nói, ngươi nghe." Trình Kiều Nương nói.

Nha đầu hốt hoảng lại nhớ tới một đêm mưa gió.

Ngươi đừng nói chuyện, không còn thời gian rồi, gió lập tức sẽ thổi, hiện tại, nghe ta, ngươi không cần nghĩ không nên hỏi, nhưng phải nhớ kỹ lời ta sẽ nói, dựa theo ta nói đi làm, một câu, từng bước, một chút cũng không được sai.

Nàng cắn môi dưới, nhìn Trình Kiều Nương gật đầu liên tục.

"Bán Cần, ta nói rồi, nấu cơm, chuyện nhỏ mà thôi, rất đơn giản, chỉ cần dụng tâm, đó là chân thành, ngươi giờ đây đã học xong." Trình Kiều Nương nói, "Cho nên, ngươi có thể, đi ra ngoài, thay đổi cuộc sống rồi."

Nha đầu lắc đầu, nước mắt không ngừng, nhưng vẫn nhớ kỹ câu kia ta nói, ngươi nghe, cũng không mở miệng.

"Đây là, vì muốn tốt cho ngươi, cũng là tốt với ta, ngươi tốt chuyện của ta cũng tốt, chúng ta, vì cái gì muốn đi ra?" Trình Kiều Nương tiếp tục nói, cúi đầu nhìn nha đầu trước mắt khóc ánh mắt đều sưng lên, mỉm cười, "Ngươi có thể, bỏ qua người nhà, tính mạng bản thân và gia đình tới gặp ta, ta đương nhiên, phải trả lại ngươi một cái, tính mạng rất tốt của bản thân và gia đình."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.