Kiều Nương Y Kinh

Quyển 3 - Chương 31: Xem chữ



Thiên điện bên này náo nhiệt, bên kia Trình Kiều Nương, Đan Nương đã cùng nhóm con cháu Trần gia đi ra cửa.

Một câu không thành thơ, tác giả Trần Đan Nương sớm đã vứt lại phía sau, người viết Trình Kiều Nương chỉ toàn tâm toàn ý vui sướng cũng không nhớ, náo nhiệt phía sau này hai người không biết rõ tình hình.

Mà cùng lúc đó, Tần công tử cũng cùng Chu Lục Lang đi săn trở về, về đến trong nhà.

Tần phủ nằmg ở trung tâm kinh thành, tuy bà nội Phòng Ninh công chúa đã mất, Tần gia vẫn được bảo lưu phủ đệ ngự ban cho công chúa như trước, đình đài lầu các hoa viên đường mòn, xây dựng tinh diệu, nhà cửa hạng nhất hạng nhì trong kinh.

Chẳng qua người trong phủ cũng không nhiều, chỉ có một nhà Tần công tử, Tần gia nguyên quán (quê) ở Xuyên Châu, nếu không phải phụ thân của Tần công tử đảm nhiệm chức vụ trong kinh, người một nhà cũng sẽ không ở nơi này.

Tần công tử trở về dựa theo thói quen tới vấn an cha mẹ trước, không khéo cha mẹ không có nhà.

"Ngày tết đi lại vội, Thập Tam công tử đã ăn chưa?" Vú già hỏi.

Tần công tử chỉ chỉ phía sau, một cái gã sai vặt mang theo hai chim trĩ.

"Ta có, trong chốc lát nấu rồi ăn." Hắn cười nói.

Thập Tam công tử tuy rằng thân có tật, nhưng tính cách cũng thực hiền hoà.

"Thập Tam công tử cẩn thận một chút, khéo cắt vào tay." Vú già quýnh lên nói.

Tần công tử cười cười, ngồi trên nhuyễn kiệu, để gã sai vặt nâng đi vào mình sân.

Vú già nha đầu trong viện đã được phân phó dọn xong đao tiễn bếp lò nồi.

Tần công tử nhanh chóng rửa mặt, liền đến trong viện, tự tay giết rửa sạch chim trĩ.

Hai nữ tử cùng nhay đến, tới cửa bị vú già ngăn lại.

"Lục Tiểu thư Thất Tiểu thư, Thập Tam công tử đang thịt chim trĩ chuẩn bị nấu ăn." Vú già nhỏ giọng nói.

Trên mặt hai nữ tử hiện lên vài phần ghét bỏ.

"Thập Tam Lang sao lại thế này, sao luôn thích tự mình làm." Một người nói, "Vô cùng bẩn."

"Đúng vậy, ăn uống chỉ cần dùng là được, tại sao phải tự mình làm, trong nhà cũng không phải không ai hầu hạ." Người kia cũng nói.

Hai người nhìn xung quanh một chút, dường như ngửi được mùi máu tanh. Cuối cùng che miệng mũi lại.

"Thôi quên đi, ngày khác chúng ta lại đến." Các nàng nói, xoay người đi ra cùng đám nha đầu.

Nhóm vú già thở dài, quay đầu lại nhìn trong viện.

". . . Nấu nước. . . Phải nhanh một chút mới dễ nhổ lông. . ."

Bên trong giọng nam sáng sủa mơ hồ truyền đến.

"Đúng vậy, sao cổ quái thế này." Một người thấp giọng cảm thán.

"Dù sao. . ." Người kia thấp giọng nói, nhíu mày. Đưa tay vỗ vỗ chân, ". . . . Người như vậy. Đều có chút cổ quái. . . ."

Người kia vội đánh tay nàng một cái.

"Nói cái gì đâu, truyền vào tai phu nhân, ngươi không muốn sống chăng." Nàng trừng mắt thấp giọng quát.

Vú già vội làm động tác chớ có lên tiếng, lui lui đầu, trên mặt cũng vài phần cười.

Đèn trong viện thắp sáng, Tần công tử bỏ sơn tra vào trong rổ.

"Được rồi, sau nửa canh giờ thì vớt lên." Hắn nói, buông chỗ buộc lên tay áo.

Bọn nha đầu vâng một tiếng, nhìn Tần công tử đưa tay muốn cầm lấy quải trượng.

Quải trượng bởi vì mới vừa rồi vướng bận bị đổ sang một bên. Tần công tử nhất thời không với đến, nha đầu vội qua cầm đưa đến cho hắn.

Nụ cười trên mặt Tần công tử dường như ngưng trệ một chút, chỉ chợt lại khôi phục như thường.

Hắn tự tay cầm quải trượng, để nha đầu giúp đỡ đứng lên, chậm rãi khập khiễng đi vào bên trong.

Trong phòng bốn nha đầu đang cầm y phục sạch sẽ để thay, lại có ba nha đầu tiến lên cởi tầng tầng xiêm y của Tần công tử ra. Chỉ còn lại có áo sơ mi trong cùng, dìu dắt đi vào rửa mặt.

Rửa mặt xong hai nha đầu ngồi chồm hỗm phía sau chà lau tóc, Tần công tử dựa ở trên bàn từ từ nhắm hai mắt, dường như đang ngủ.

"Thập Tam công tử, nấu xong canh rồi." Ngoài cửa truyền đến tiếng vú già.

Tần công tử ngồi phắt dậy, nha đầu phía sau không đề phòng, nắm chải tóc hắn, sợ tới mức vội dập đầu.

"Không sao. Lui ra." Tần công tử cười nói, khoát tay, ngồi thẳng người, "Mau đưa đến, mau đưa đến."

Chim trĩ hầm sơn tra nóng hầm hập được đặt lên trên bàn, hương thơm tỏa ra bốn phía.

"Mỹ vị, mỹ vị." Tần công tử cười ngửi một ngụm thật sâu, lúc này mới cầm lấy thìa đũa chậm rãi ăn.

Hai nha đầu phía sau không khỏi liếc nhau.

Đây tính là mỹ vị sao? Ở gia đình bình thường quanh năm không thấy thịt có lẽ là mỹ vị, nhưng ở Tần phủ này một chén canh gà tính là cái gì.

Các nàng lại nhìn người thiếu niên áo trắng phía trước, áo trắng phiêu dật, tóc dài chấm đất, một tay giữ tay áo một tay gắp đồ ăn, khuôn mặt bạch ngọc trong hơi nước hôi hổi nhiễm vài phần mê ly.

"Ta làm." Tần công tử thì thào nói, "Ta làm, ta làm, ta làm, chính ta, làm."

Hắn cúi đầu, đưa một miếng đưa vào trong miệng, chậm rãi ăn từng ngụm từng ngụm.

Vui chơi thoả thích trở về, một đêm ngủ ngon.

Trình Kiều Nương lại đến viện Trần lão thái gia châm cứu, không thiếu bị hỏi đi chơi thế nào.

"Còn có thể." Trình Kiều Nương đờ đẫn nói.

Xem ra Chùa Thả Đình quả nhiên linh thiêng." Trần lão thái gia nói, mỉm cười nhìn Trình Kiều Nương, "Tinh thần tiểu thư tốt hơn."

Tỳ nữ theo bản năng nhìn Trình Kiều Nương, vẫn là đờ đẫn ngơ ngác, trong mắt người khác có vài phần tinh thần không tốt, cũng không biến hóa gì a.

"Trước kia tiểu thư có chút tích tụ, hiện tại xem ra đã tốt lắm." Trần lão thái gia nói.

Tích tụ sao? Tỳ nữ không khỏi lại nhìn Trình Kiều Nương, vẻ mặt này có thể nhìn ra được có tích tụ?

Trình Kiều Nương hơi gật đầu, không nói gì, không phản bác cũng không phủ nhận, vẫn chăm chú thi châm.

Chu phu nhân rảo bước tiến vào bên trong, mang theo vài phần mỏi mệt ngồi xuống.

"Mẫu thân." Chu Lục Lang cũng cùng vào hỏi, "Nàng lại tìm lấy cớ không gặp sao?"

Chu phu nhân nhận trà vú già dâng lên.

"Có thấy hay không, tùy tiện đi." Nàng nói, "Dù sao ta hết tâm ý rồi, tiếp không tiếp, chính là chuyện của nàng."

Mặt Chu Lục Lang trầm xuống.

"Là con làm cho mẫu thân ủy khuất rồi." Hắn nói cúi người thi lễ.

Chu phu nhân vội nâng.

"Nói cái gì, mắc mớ gì tới ngươi, Chẳng qua là một nha đầu mà thôi, huống chi nha đầu kia không biết xấu hổ, là nàng nhận thức không rõ, lại muốn trách chúng ta, mới là không quy củ." Nàng xuy vừa nói.

Đi ra khỏi sân viện cha mẹ, đến Diễn Võ Trường luyện côn bổng vừa thông suốt, thiếu niên mồ hôi nhỏ giọt trở lại trong viện, cũng tới giờ ăn cơm trưa.

Mới bưng lên bát cơm, chỉ thấy ngoài cửa Tần công tử vịn gã sai vặt vội đi vào.

Bởi vì đi đứng có tật, hắn vẫn thường đi chậm, rất ít luống cuống bước nhanh như thế.

Chu Lục Lang ngồi thẳng người.

"Thứ bảy, đều là ngươi hại ta bỏ qua chuyện tốt." Tần công tử mở miệng nói.

"Chuyện gì?" Chu Lục Lang nhẹ nhàng thở ra, hỏi.

"Hôm qua chùa Thả Đình ra một vần thơ hay." Tần công tử nói.

Chu Lục Lang bĩu môi, cũng chỉ người nhàn rỗi này cả ngày làm thơ a.

"Thơ hay gì?" Hắn không chút để ý hỏi.

"Sơn tự đãi mai khai." Tần công tử nói.

Chu Lục Lang bưng chén canh lên, đợi một lát không nghe thấy Tần công tử đọc tiếp.

"Sau đó thì sao?" Hắn hỏi, một mặt uống một hớp lớn.

"Không." Tần công tử nói.

Chu Lục Lang phốc một tiếng phun hết ra, Tần công tử đối diện bị một thân nước miếng.

Hắn không câu nệ tiểu tiết không thèm để ý chút nào, mặt mỉm cười như trước, dường như đắm chìm trong vần thơ hay.

"Đây là thơ hay?" Chu Lục Lang trừng mắt hô, một mặt đẩy nha đầu đang cuống quít chà lau, tự mình lấy khăn tay lau lung tung, "Ngươi là cố ý đến trêu chọc ta? Ta tuy rằng là một quân nhân, nhưng Chu gia ta cũng không phải không mời nổi tiên sinh dạy học! Đến, ngươi nghe một chút ta cũng làm một vần thơ hay."

Hắn nói, vứt khăn tay sang một bên, trừng mắt.

"Một chén bột cháo ngon." Hắn nói, "Sơn tự đãi mai khai, một chén bột cháo ngon, xem, ta còn khép lại rồi."

Tần công tử cười ha ha.

"Ngốc nghếch." Hắn cười nói, đưa tay lấy giấy trong tay gã sai vặt cẩn thận mở ra.

"Sơn tự đãi mai khai." Chu Lục Lang thì thầm, "Quả nhiên thơ hay."

Đọc chữ, hắn muốn tự mình viết lại, dệt hoa trên gấm.

Tần công tử cười phi một tiếng.

"Xem chữ." Hắn nói, đưa tờ giấy lại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.