Kiều Nương Y Kinh

Quyển 3 - Chương 37: Đã quên



Bóng đêm buông xuống thì tuyết cũng ngừng rơi, dưới ánh đèn đỏ chiếu rọi, trong viện một mảnh trong suốt trông rất đẹp mắt.

Nhóm vú già vội vàng vội mở cửa phòng ra, bên trong lo lắng nồng đậm đập vào mặt mà đến, Chu phu nhân mang theo tâm tình mỏi mệt đi tới, nhẹ nhàng thở hắt ra.

"Thế nào? Còn nháo sao?" Chu lão gia vội hỏi nói.

Vú già cởi áo choàng Chu phu nhân, liền vội lui ra ngoài, đóng cửa phòng lại.

"Không nháo." Chu phu nhân ngồi xuống, uống một ngụm tiên trà, vừa đưa tay day cái trán, lại nói đón hai chủ tớ này vào cửa, im lặng đều giống như không tồn tại, vì cái gì nàng còn chịu mỏi mệt, "Thu xếp phòng bếp nhỏ, hai chủ tớ tự làm cơm ăn xong liền đi ngủ."

Chu lão gia cũng thở phào.

Sau giờ ngọ Trần gia cũng phái người đến đây, nói là phải mời Trình Kiều Nương ngày mai lại đi xem bệnh cho lão thái gia.

Hôm nay mới đi, ngày mai còn phải nhìn cái gì.

Thực hiển nhiên, đây là Trần gia tới hỏi Trình Kiều Nương đi hay là không đi rồi.

Nếu Trình Kiều Nương nói đi, lấy cớ là xem bệnh cho Trần lão thái gia, như vậy Chu gia sẽ không thể ngăn cản.

Trong lòng Chu lão gia hận a, đứa con náo loạn cũng vô dụng, ngược lại chọc giận Trình Kiều Nương cùng Trần gia.

Đang lúc không biết làm thế nào mới tốt, Trình Kiều Nương thế nhưng nói với người Trần gia ngày mai không cần nhìn, đến lúc nên đi xem, tự nàng sẽ đi gặp.

Lần này cuối cùng giữ được mặt mũi.

Chu lão gia thở phào.

"Đều nhờ Lục Lang." Chu phu nhân nói, một mặt dùng khăn lau lệ, "Ngươi không thấy hắn tự đánh mình nặng bao nhiêu, dưới trời tuyết lạnh, không phải là một nha đầu, bị đưa đi là cái gì, nàng cứ như vậy không để ý thể diện, nếu Lục Lang bị cái gì. Ta nhất định không buông tha nàng. . . . ."

"Bị cái gì, chút viết thương nhỏ nhặt này tính cái gì." Chu lão gia chẳng hề để ý nói, mang theo vài phần thoải mái thích ý uống trà, "Gia đình an ổn, là tốt rồi, là tốt rồi."

Gia đình an ổn.

Chu phu nhân nhịn không được nghĩ ngắn ngủn một ngày đã loạn thất bát tao.

Chuyện này cho dù qua đi, về sau, gia đình có thể an ổn chứ?

Vì cái gì nàng cảm giác, cảm thấy có điểm không hiểu không yên bất an đây?

Mà lúc này trên Trình Kiều Nương và tỳ nữ đồng thời ngồi xuống.

"Tiểu thư, đã quên Kim ca nhi rồi!" Tỳ nữ nói.

Đèn trong phòng sáng lên. Ngay sau đó đèn cả sân sáng lên, sau đó cả Chu gia đều náo nhiệt lên.

"Muốn làm cái gì?" Chu lão gia phu nhân mới vừa nằm xuống vội vàng mặc quần áo, "Buổi tối rồi còn muốn đi ra ngoài?"

"Nói là đã đánh mất cái gã sai vặt, tỳ nữ này phải đi ra ngoài tìm." Vú già nói.

"Cái gì gã sai vặt, gã sai vặt nào?" Chu phu nhân nhíu mày hỏi.

"Đây là tìm cớ phải đi, phải náo loạn đây!" Chu lão gia oán hận nói, "Ta chỉ biết. Không muốn sống yên ổn, muốn gây sức ép cho người khác, không cho phép các nàng đi ra ngoài!"

Nhóm vú già không biết phải làm sao, Chu Lục Lang khoác áo choàng đi nhanh đến.

"Phụ thân mẫu thân không cần sốt ruột, các nàng muốn đi đâu, con bồi các nàng đi đó là được." Hắn nói.

"Lục Lang, trên người ngươi còn có thương tích, đêm đông rét buốt chạy đi sao được." Chu phu nhân vội la lên.

Chu Lục Lang đã khoát tay không thèm để ý đi ra ngoài.

Dưới hành lang hạ cũng không có bóng dáng nàng kia, chỉ có tỳ nữ mặc chỉnh tề.

"Sao dám làm phiền Lục công tử?" Nàng kinh ngạc nói."Để cho ta tự đi Trần phủ hỏi một chút là tốt rồi."

Chỉ có tỳ nữ? Không phải nữ nhân kia?

Chu Lục Lang nhíu mày nhìn trong phòng, ngọn đèn ảm đạm.

"Tiểu thư lại ngủ rồi." Tỳ nữ nói.

Quả nhiên chính là tìm cái gã sai vặt?

Nữ nhân này quen giả ngu, không tin nàng được!

"Tìm người không vội sao? Nhanh đi." Chu Lục Lang nói, dẫn đầu ra phía ngoài.

Cho dù ban ngày tuyết rơi, Kinh Thành đêm đông cũng rất náo nhiệt, nhiều người đi trên đường tiếng động lớn xôn xao.

Chu Lục Lang đánh xe ngựa thẳng đến Trần gia.

Bởi vì muốn đi ở nơi khác, Kim ca nhi bị đưa đến tòa nhà khác trước một bước.

Đột nhiên, chủ tớ các nàng bị cứng rắn kéo đến Chu gia, Trần gia cũng bối rối, Chu gia cũng bối rối, đều quên mất Kim ca nhi.

Cũng không biết Trần gia có người đặc biệt đi đón hắn trở về hay không, hoặc là nói cho đứa nhỏ này một tiếng, miễn cho không biết phải làm sao.

Nửa đêm Trần gia bị gõ cửa, cũng hoảng sợ, đều đứng dậy.

"Nghĩ Chu gia đón đi rồi, chúng ta cũng không nhìn đến nữa."

Hỏi một vòng, mới có người biết. Quản sự này vỗ chân hối hận nói.

"Phi, người là các ngươi đưa đi, nhà cửa cũng là các ngươi thuê, chúng ta sao biết đón người?" Chu Lục Lang một bụng cơn tức mắng người nọ xối xả.

"Chu Lục Lang, nếu ngươi không không biết xấu hổ, nào có chuyện này!" một thiếu niên Trần gia sớm tích một bụng lửa giận. Lập tức đưa tay chỉ vào mắng, "Trong kinh ngày tết, đông người, gã sai vặt này mới mười hai tuổi, lại lần đầu vào kinh, không biết đường không biết dùng người, vạn nhất đã xảy ra chuyện gì, xem ngươi làm sao ăn nói với Trình Tiểu thư!"

Lập tức bốn năm thiếu niên bên cạnh hô ứng trợ oai.

Trình Tiểu thư bị Chu gia mạnh mẽ cướp đi, tiếc là quan hệ huyết thống không thể kêu khổ, thật sự đáng thương, thật sự là làm cho người ta hận.

Chu Lục Lang lạnh giọng cười không chút nào khiếp sợ, đảo mắt nhìn tất cả mọi người trong sân.

"Đi tìm người trước, tìm không thấy người, lại tính sổ sau!" Tỳ nữ dậm chân hô.

Nhân mã rầm rập đạp tuyết đi trên đường.

Lúc sắc trời tờ mờ sáng, tiếng bước chân hỗ loạn phá tan sự yên lặng sáng sớm của Chu gia.

Tỳ nữ mặt đông lạnh đỏ bừng, ánh mắt cũng hồng hồng, đẩy cửa rảo bước tiến lên trong phòng.

Trong phòng Trình Kiều Nương đã mặc chỉnh tề ngồi, trong tay cầm sách, nhưng cũng không giống thường ngày là đọc hoặc viết.

"Tiểu thư. ." Tỳ nữ nhịn không được nghẹn ngào.

"Trước tiên là nói, sau khóc." Trình Kiều Nương nói.

Tỳ nữ dùng sức nuốt nước mắt.

". . . . Hỏi người xung quanh, nhìn thấy Kim ca nhi vốn đứng ở cửa, sau lại đi đến đầu ngõ. . ."

". . . . Hỏi dọc đường, có người thấy hắn lau nước mũi, hỏi Trần gia ở đâu, Chẳng qua không nói rõ là Trần gia nào nên không có kết quả. . ."

Tỳ nữ run giọng nói, nói tới chỗ này dừng lại.

"Cho nên hắn, tìm không thấy Trần gia, không biết Chu gia, cũng đã quên tòa nhà mình ở, lạc đường không biết tung tích." Trình Kiều Nương nói.

Tỳ nữ gật đầu nghẹn ngào.

"Tiểu thư, ngươi đừng nóng vội, đã báo nha môn rồi, còn đang tìm, đã báo cho binh lính canh cửa thành rồi, hẳn là còn không ra khỏi thành."Nàng nói.

Trình Kiều Nương không nói chuyện, đứng dậy.

"Tiểu thư, người cũng muốn đi ra ngoài?" Tỳ nữ ngẩng đầu hỏi.

"Phải, ta đi tìm." Trình Kiều Nương nói, "Là ta đã bỏ quên hắn, ta muốn tìm trở về."

Nghe Trình Kiều Nương nói phải xuất môn, Chu lão gia phu nhân cuống lên.

"Hay là muốn tìm cớ chạy. ." Chu lão gia nói, "Mất một gã sai vặt mà thôi, tìm được thì tìm, tìm không thấy coi như xong, chẳng có gì quan trọng!"

Trình Kiều Nương đi đến cửa viện, nhìn quản sự cản đường.

"Các ngươi, không cho ta đi ra ngoài?" Nàng hỏi.

Quản sự thấy vẻ mặt mộc mộc của tiểu thư này có chút sợ hãi.

"Không phải, không phải." Chu phu nhân cùng Chu lão gia bước nhanh đến.

Chu phu nhân giữ chặt tay nàng.

"Kiều Kiều nhi." Nàng vẻ mặt lo lắng, "Không phải không cho ngươi đi ra ngoài, hôm nay trời, đã có người đi tìm, ngươi ở nhà là được."

"Không được." Trình Kiều Nương nói.

Đứa nhỏ này sao nói chuyện ương ngạnh như vậy?

"Hồ nháo cái gì." Chu lão gia mang theo vài phần uy nghiêm của trưởng bối, vừa đưa tay chỉ quản sự, "Đi mua mấy gã sai vặt cho nàng là được."

Trình Kiều Nương quay đầu nhìn hắn.

Đây là lần đầu tiên từ lúc nàng vào kinh tới nay, nhìn thẳng cậu mình.

Cũng là lần đầu tiên Chu lão gia thấy ánh mắt đứa nhỏ này.

Hai mắt này, giống như trước đây, xấu hù chết người, nhất là lúc mắt tự động trợn trắng ra. . .

"Là ngươi, không cho ta đi?" Trình Kiều Nương nhìn hắn, hỏi.

Chu lão gia hơi hơi run sợ, không hiểu sao lưng cảm thấy được một trận phát lạnh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.