Kiều Thê Như Vân

Chương 218: Hái hoa tặc(Trộm hoa)



Đám hoa đối với việc "Thọ an hồng" đoạt giải nhất, hết sức ngạc nhiên và hâm mộ, thậm chí có chút ít ghen ghét, về sau có người " đổi tên Thọ an hồng" thành "Trăm hoa ghen".

Chỉ có điều tuy trăm hoa ghen dễ dàng sống, lại không biết vì nguyên nhân gì, tự thời Đường về sau, liền dần dần nhạt nhòa tuyệt tích, cho dù là đời sau, cũng là đủ quý giá, có tiền mà không mua được. Đặc điểm lớn nhất ở chỗ có đóa hoa to mọng, cành non mềm, vô luận vẻ đẹp từ trong nhụy hay là từ cánh, đều rực rỡ bức người, mà lại có thể độc lập làm mưa làm gió, không hề cần hoa nào tô điểm, hoa như thế, hôm nay Thẩm Ngạo mới gặp được, tất nhiên là động tâm không thôi, một đôi tròng mắt nhìn thẳng vào cây hoa Mẫu đơn này, rất say sưa.

"Nếu nơi này có giấy bút, ta nhất định sẽ vẽ nó, hoa đẹp như vậy lại không thể vĩnh viễn lưu lại, thật sự là tiếc nuối." Thẩm Ngạo thở dài một hơi trong lòng, cuối cùng mới chăm chú để ý, lúc mới phát hiện cây hoa Mẫu đơn quý báu này lại mọc lên điểm lấm tấm màu nâu vàng, bên ngoài nhá nhem, trên cành lá, cũng hiện ra không ít dấu vết màu đen.

"Quả nhiên là bị bệnh!" Thẩm Ngạo thở dài, Mẫu đơn quý báu trước mắt lại như một giai nhân khuynh quốc bị bệnh, có chút chập chờn trong gió xuân, làm cho người lòng kìm không được mà sinh ra thương yêu.

Tấn vương phi dời bước tới, nói với Thẩm Ngạo: "Thẩm công tử cũng nhận biết hoa này là trăm hoa ghen? Có thể gọi ra danh tự của nó, thật đúng là hiếm thấy, Thẩm công tử bác học như thế, chắc hẳn đã tìm được bệnh căn của hoa này rồi!"

Thẩm Ngạo cười ha ha một tiếng: "Trị hoa như trị người, đều là không nhanh được, ta cần phải nhìn lại, Vương phi vẫn là nên cùng Thạch phu nhân tới trong sảnh ngồi một chút trước, để ta nghĩ ra đối sách, lại báo tin vui cho ngươi."

Tấn vương phi chỉ nghĩ Thẩm Ngạo có sở trường tuyệt chiêu đặc biệt gì đó, không muốn bày ra trước mặt người khác, tự nhiên cười nói, nói: "Được rồi, phiền Thẩm công tử." Dứt lời, liền cùng Thạch phu nhân bước đi.

Thẩm Ngạo đưa mắt nhìn Vương phi và Thạch phu nhân rời đi, liền tập trung tư tưởng suy nghĩ nhìn những vết trên hoa kia, lại đi kiểm tra cành lá Mẫu đơn, khi thì nằm sấp trên đất bùn, khi thì ngồi chồm hổm lên, khi thì đi kiểm tra đất ở dưới hoa, hết sức chuyên chú, một chút cũng không dám qua loa.

Hắn đột nhiên nhíu lông mày, lẩm bẩm nói: "Bệnh này chứng giống như là một loại chứng bệnh thông thường đời sau, tại sao Vương phi say mê dưỡng hoa như vậy lại không nhìn ra? Chẳng lẽ loại bệnh này ở thời đại này là bệnh nan y?"

Thẩm Ngạo nghĩ nghĩ, càng xác nhận ý nghĩ của mình, thật giống như bệnh lao phổi, trong một thời gian ngắn nhân loại thúc thủ vô sách, coi là bệnh nan y, nhưng theo y học phát triển, trị hết bệnh đã là càng ngày càng nhẹ dễ dàng. Bệnh hoa trước mắt, tuy đời sau khám và chữa bệnh như bệnh nhẹ bình thường, nhưng ở thời đại này, lại vô cùng có khả năng làm cho người thúc thủ vô sách.

Mặc dù là nghĩ như vậy, lại còn cần cẩn thận quan sát, nếu không, một khi chuẩn lầm bẹnh, cái mặt này đã có thể ném đi được rồi.

Da mặt Thẩm Ngạo dày, tự nhiên không có gì đáng để ý, nhưng mình là Thạch phu nhân tiến cử, đến lúc đó chỉ sợ Thạch phu nhân cũng không dễ ăn nói trước mặt Vương phi rồi, mà chính mình, dùng muôn vàn thủ đoạn, lại là phu nhân Quốc công nói cho Thạch phu nhân nghe, uẩn khúc trong này, liền mang theo danh dự của phu nhân Quốc công rồi, phu nhân đối với hắn như con đẻ, tốt như vậy, hắn không để dạy người nói lời ong tiếng ve về phu nhân Quốc công!

Thẩm Ngạo định tâm thần, lại cẩn thận quan sát, liền nghe được sau lưng một người cao giọng hét lớn: "Ngươi là ai?"

Thẩm Ngạo về phía sau liếc qua, chứng kiến một người chăm sóc hoa khiêng cuốc từ từ đi tới, người này mặc một bộ quần áo tầm thường, cước bộ không nhanh, trên mặt trắng nõn hơi có vẻ lo lắng, con mắt nhìn về phía mình có chứa ý tứ cảnh giác.

Thẩm Ngạo cười ha ha một tiếng, không nhanh không chậm nói: "Ngươi là ai?"

Người chăm sóc hoa nhất thời ngây ngẩn cả người, ta là ai? Những lời này vốn là hỏi ngươi mới đúng, tiểu tử này lại đi đá bóng cao su đã, người chăm sóc hoa giận tím mặt nói: "Thật to gan, người hầu trong phủ mà ngay cả ta cũng không nhận ra? Ngươi... Ngươi..."

Người chăm sóc hoa tức giận buông cuốc và thùng nước, ngón tay chỉ vào Thẩm Ngạo nói không ra lời, rồi lại là nhớ ra cái gì đó, cả giận nói: "Vườn hoa này là cấm ngoại nhân tiến vào, ngươi vào bằng cách nào? Tốt, ta biết rồi, ngươi là hái hoa tặc, đến... Có ai không, mau tới bắt tặc."

"Hái hoa tặc?" Thẩm Ngạo nhất thời ngây ngẩn cả người, không khỏi cười khổ, bổn công tử phong lưu phóng khoáng như thế, bị người hái còn không sai biệt lắm, nghĩ đến liền tiến lên một bước, che miệng người chăm sóc hoa: "Này, đừng hô, ta là Vương phi mời đến xem bệnh cho hoa!"

"U-a..aaa U-a..aaa U-a..aaa......" Cái người chăm sóc hoa này nhìn dáng người cao lớn, nhưng khí lực lại rất nhỏ, vừa sợ lại vừa giận mà nhìn qua Thẩm Ngạo, nhưng lại không giãy dụa ra nổi, đợi Thẩm Ngạo đưa tay buông ra, hắn thở hổn hển, trừng mắt Thẩm Ngạo, nói: "Ngươi nói cái gì? Vương phi bảo ngươi một tên mao đầu tiểu tử tới xem bệnh cho hoa?"

Thẩm Ngạo tuyệt đối không khiêm tốn, nói: "Đúng vậy, thanh danh ta quá lớn, Vương phi liền mời ta tới."

Người chăm sóc hoa hừ lạnh một tiếng, nói: "Nói hươu nói vượn, ngươi là một tên mao đầu tiểu tử, lại có cái thanh danh gì, đi mau, đi mau."

Trong lòng Thẩm Ngạo minh bạch, người chăm sóc hoa này là coi mình như trẻ con rồi, trẻ con thấy trẻ con, hai mắt chảy nước, cái nước mắt này tự nhiên không phải là nước mắt kích động, là quả đấm đánh vào mắt làm nước mắt chảy ra.

Thẩm Ngạo cười hì hì nói: "Ta liền lập tức đi, chỉ là trị cho hoa này trước rồi nói sau."

Người chăm sóc hoa cười lạnh một tiếng: "Cái chứng hoa này, ngay cả ta đều không nhìn ra, ngươi biết?"

Thẩm Ngạo không để ý tới hắn, sờ lên trên mặt đất, nói: "Cái đất này quá ẩm ướt, hai ngày này lại là mưa dầm, khó trách hoa sinh bệnh."

Người chăm sóc hoa khinh thường nhìn Thẩm Ngạo, nói: "Ta chỉ nghe nói qua mưa đổ vào hoa, hoa phát triển, lại chưa từng nghe nói qua có mưa làm hoa sinh bệnh."

"Là ngươi quá kém!" Thẩm Ngạo không chút khách khí mà nói trở lại một câu.

"Ngươi..." Người chăm sóc hoa dựng râu trừng mắt, nhưng lại nhất thời không có cách nào trị Thẩm Ngạo, huống hồ xem bộ dáng Thẩm Ngạo rất chắc chắn, dường như đối với việc trị chứng hoa này đã tính kỹ, trong lòng có chút hiếu kỳ, muốn nhìn một chút xem rốt cuộc Thẩm Ngạo thi triển thủ đoạn như thế nào.

Thẩm Ngạo nói: "Đây là bệnh hạt ban, là bệnh trạng nguy hại lớn nhất thiên hạ đối với hoa cỏ, ta hỏi ngươi, lúc hoa này mới phát bệnh, có phải là nhụy hoa sinh ra màu vàng nâu hoặc sắc rỉ sắt, nhiều điểm lấm tấm hình dáng như cây kim?"

Người chăm sóc hoa ồ lên một tiếng, kinh ngạc hỏi: "Ngươi làm thế nào biết được?"

Thẩm Ngạo chỉ là mỉm cười, tiếp tục nói: "Trước mắt, bệnh hoa Mẫu đơn này đã phát triển đến thành bệnh ban hình tròn, nếu là lại trễ chậm chễ cứu chữa, nhiều thì ba năm ngày, ít thì một ngày, hoa này nhất định phải héo rũ."

Người chăm sóc hoa hít một hơi thật dài, rất là không muốn, nói: "Đây là hoa Mẫu đơn quý báu nhất thiên hạ, chính là hoàng thượng, chuyển ra từ phía trong vườn thượng uyển hoàng gia ban cho Vương phi, nếu là héo rũ rồi, thật đáng tiếc."

Thẩm Ngạo nói: "Muốn nó không héo rũ, chỉ có một biện pháp!" Thẩm Ngạo nhìn người chăm sóc hoa nói, đôi mắt đột nhiên sáng ngời, kinh hỉ nói: "Ồ, ngươi mang theo cuốc đến? Thật tốt, ngươi nhanh đào một rãnh thoát nước, dọc theo rễ hoa này cây bên ngoài xuôi theo đào."

Người chăm sóc hoa cả giận nói: "Ta chỉ nghe nói qua dưỡng hoa phải rãnh sông tưới nước cho hoa, chưa từng nghe nói qua còn có việc đào rãnh sông thoát nước, hoa mất nước, làm sao có thể sống?"

Thẩm Ngạo thiếu chút nữa mắt trợn trắng, nói: "Ngươi đào hay không đào?"

Người chăm sóc hoa ôm tay lạnh lùng nhìn Thẩm Ngạo, nói: "Ngươi không nói ra lý do, ta đương nhiên không đào."

Thẩm Ngạo đành phải nói ra nguyên nhân: "Mùa xuân nhiều mưa, sở dĩ hoa này nhiễm bệnh, là vì mưa quá mức dư thừa, vốn là bầu trời đã không ngừng mưa, chỉ sợ ngươi chăm sóc hoa lại rót không ít nước cho nó, kể từ đó, mưa quá nhiều, cộng thêm đất ẩm, liền sinh ra vi trùng, hoa không sinh bệnh, đó mới là lạ."

Người chăm sóc hoa ngạc nhiên nói: "Vi trùng? Vi trùng ở nơi nào?"

Vi trùng theo lời Thẩm Ngạo kỳ thật chính là bệnh khuẩn, chỉ có điều bệnh khuẩn này làm sao có thể đi giải thích cùng cổ nhân, cười khổ mà nhìn người chăm sóc hoa nói: "Loại vi trùng này, mắt thường nhìn không thấy, dù sao hiện tại chúng ta phải làm chính là đào ra một rãnh thoát nước, tận lực bảo trì đất khô ráo, nếu ngươi không đào, hoa này héo rũ thì không trách được ta."

Người chăm sóc hoa thấy hắn nói rất chắc, trầm ngâm một lát, cắn răng nói: "Tốt, ta đào." Hắn nhẫc cuốc tới, cẩn thận từng li từng tí mà chậm rãi đào dọc theo bên ngoài rễ hoa, tạo ra một rãnh dẫn nước dài hẹp, người này làm việc lại rất chân thành cẩn thận, dùng trọn vẹn tầm gần nửa canh giờ, mới đào ra ba rãnh nhỏ, lau mồ hôi trên trán, người chăm sóc hoa đưa con mắt lên hỏi: "Như vậy có thể cứu sống hoa chưa?"

Thẩm Ngạo lắc đầu: "Không được, nếu hôm nay có mưa, cho dù là đào rãnh thoát nước cũng vô bổ, phải tìm vài thứ đến che mưa, nhưng nếu như chặn mưa, lại cùng một chỗ ngăn cản ánh mặt trời, nhu cầu cấp bách hiện tại của nó là phơi nắng, chúng ta phải nghĩ ra biện pháp, để nó có thể che gió tránh mưa, rồi lại để nó có thể hấp thụ ánh mặt trời."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.