Kiều Thê Như Vân

Chương 227: Tán tỉnh



Thẩm Ngạo có vẻ tự nhiên hào phóng nói: "Thê thê trọng thê thê, gả lấy không cần phải nói, nguyện một lòng vì người, người già không tương cách. Trác Văn Quân viết thơ quá mức bi thiết, làm tâm tình Đế cơ không tốt, có lẽ là nên ít xem những thứ này thì tốt hơn.”

Ninh An cắn môi nói: "Nếu công tử ngại thơ nàng bi thiết, sao không làm một bài thơ để cho ta nghe một chút, nếu là có thể vui sướng một ít, tự nhiên là làm nỗi lòng ta sáng sủa hơn."

Làm thơ? Vấn đề không lớn, hoàng đế không cho phép bạn thân hát dâm từ, làm một bài thơ chắc là không thành vấn đề gì chứ? Thẩm Ngạo trầm ngâm một lát, nói với Dương Tiễn: "Có thể làm phiền Dương công công cầm giấy đến hay không."

Dương Tiễn mỉm cười, đang muốn nói chuyện, Ninh An đã đứng lên, hào hứng bừng bừng mà đến trước bàn trang điểm lấy giấy, đặt trên bàn trước người Thẩm Ngạo, giương mắt to nói: "Mời công tử vung bút."

Thẩm Ngạo mỉm cười, cầm bút viết: "Bỏ dây đu đi, bắt đầu dừng lại. Thân hình chim yến mềm yếu lộ ra, quần áo mỏng mồ hôi đổ xuyên thấu. Thấy có người đến, vớ trâm hoa cài lên tóc. Xấu hổ rời đi, dựa cửa quay đầu, lại ngửi mùi cây mơ."

Cái bài từ này chính là tác phẩm Lý Thanh Chiếu sáng tác, trước kia cuộc sống nàng đầy đủ, cho nên rất nhiều thơ đều là dùng vui sướng làm chủ, bài từ này tên là Điểm môi đỏ thẫm, khúc dạo đầu không ghi sự vui sướng lúc nhảy dây, mà là cắt bỏ "dây đu đi", về sau, trong một sát na, toàn bộ động tác mặc dù đã đình chỉ, nhưng vẫn có thể tưởng tượng được ra tình cảnh lúc thiếu nữ nhảy dây, áo lưới nhẹ nhàng tung bay, giống như chim yến bay tới bay lui trên không trung, trong tĩnh thấy động.

Từ trên dây đu xuống dưới đất, hai tay có chút chập choạng, rồi lại hoạt động thoáng một tý, viết ra thiếu nữ ngây thơ. Bởi vì lúc nhảy dây dùng sức, một thân đầy mồ hôi, trên trán còn thấm mồ hôi óng ánh. Phần thần thái mảnh mai xinh đẹp này đúng là vô cùng đẹp.

Một câu "thân hình chim yến mềm yếu lộ ra" đã cho thấy thời gian là tại sáng sớm mùa xuân, cũng tô đậm phong cách nhân vật xinh đẹp. Cả trên bức tranh, dùng tĩnh ghi động, dùng hoa dụ người, hình tượng sinh động mà xoay quanh thần thái một thiếu nữ lay động dây đu.

Cuối cùng là ghi thần thái thiếu nữ khi thấy khách đến thăm, nàng lay động dây đu, đang mệt mỏi không muốn nhúc nhích, đột nhiên một người xa lạ xông vào trong hoa viên. " Thấy có người đến", nàng cảm thấy kinh ngạc, không kịp sửa sang ăn mặc, vội vàng lảng tránh. Mặc dù trong bài từ chưa chính diện miêu tả vị khách nhân đột nhiên đi vào này là ai, nhưng từ trong sự phản ứng của con người có thể xác minh, hắn nhất định là một vị thiếu niên tuấn mỹ.

Bốn chữ "xấu hổ rời đi", miêu tả chính xác cảm tình nội tâm của nàng giờ này khắc này. Nhưng mà càng hay chính là hai câu "dựa cửa quay đầu, lại ngửi mùi cây mơ ", văn chương vô cùng tinh xảo, miêu tả vị thiếu nữ này sợ gặp mặt lại muốn nhìn, muốn gặp lại không dám thấy. Cuối cùng nàng đành phải mượn cách “ngửi cây mơ”, một chi tiết này, tỉ mỉ che dấu mình một tý, để vụng trộm mà nhìn hắn vài lần. Dùng động tác để ghi tâm lý, vài động tác trình tự rõ ràng, hay thay đổi, miêu tả tâm lý hoạt động của một người thiếu nữ, từ kinh ngạc, lưỡng lự, xấu hổ, hiếu kỳ cùng với yêu say đắm, rất sống động thực tế.

Ninh An nhìn Thẩm Ngạo viết bài từ, khuôn mặt nhỏ nhắn lại càng đỏ tươi, nàng há có thể không rõ, cái bài từ này tuy là vui sướng, nhưng cái khó là ám chỉ trong đó, thiếu nữ vui sướng kia, hình như đang ẩn dụ cái gì đó, còn có người xa lạ xông vào trong hoa viên kia, thiếu niên tuấn mỹ kia là chỉ ai?

Ninh An mong mỏi liếc Thẩm Ngạo, kìm lòng không được mà nghĩ: "Hắn muốn noi theo Tư Mã Tương Như Phượng cầu hoàng sao?" Trong lòng lại càng thẹn thùng đối với cách nghĩ này, thiếu nữ trong bài thơ kia, chỉ sợ đã biểu hiện tâm tư hiện tại của nàng ra một cách vô cùng tinh tế, cái loại kinh ngạc, lưỡng lự, xấu hổ, hiếu kỳ cùng với yêu say đắm này cứ liên tục trùng kích trái tim nhỏ bé, trong đôi mắt Ninh An xẹt qua một tia mờ mịt, nhưng lại ra vẻ trấn định, nỉ non nói: "Trầm công tử làm bài từ rất khá, ta...... ta rất ưa thích."

Thẩm Ngạo thấy bộ dáng nàng như vậy, vội vàng nhìn bài từ, trong lòng lập tức minh bạch, chỉ sợ bạn thân lại phạm sai lầm rồi! Vốn là còn muốn sao chép một bài từ vui sướng, ai ngờ trời đưa đất đẩy, đúng là đã quên bài từ này cũng bao hàm rất nhiều tình hình nam nữ!

Ai, bi kịch rồi, nếu là để hoàng đế chứng kiến, có thể gặp xui xẻo lớn đây.

Trong lòng Thẩm Ngạo ảo não vạn phần, vội vàng không lên tiếng, làm ra một bộ dạng đứng đắn, thấy Ninh An còn đắm chìm ở bên trong thi từ, trong lòng kêu khổ, lập tức lại nghĩ, bổn công tử quang minh lỗi lạc, có cái gì phải sợ, không sợ, không sợ!

Thấy sắc trời không còn sớm, không khỏi nghĩ đến lần tiến cung này còn chưa đi thăm Hiền Phi một chuyến, mình là thế hệ con cháu, không đi hỏi thăm là không hợp lý, vì vậy nhân tiện nói: "Đế cơ, đệ tử chỉ sợ phải cáo từ, đệ tử muốn đi chỗ Hiền Phi nương nương hỏi thăm, còn nữa, thi đình buổi trưa cũng sắp bắt đầu, kính xin Đế cơ thứ tội!"

Ninh An đang bàng hoàng bất định, vội vàng gật đầu nói: "Tốt, ngươi đi đi." Nàng không dám nhìn con mắt Thẩm Ngạo nữa, con ngươi thanh tịnh liếc qua một bên.

Dương Tiễn thấy bộ dáng Đế cơ như vậy, trong lòng cũng là âm thầm kỳ quái, hắn tất nhiên là không hiểu ý tứ trong bài từ, thấy Thẩm Ngạo muốn đi vấn an Hiền Phi, đáy ngược lại cảm thấy Thẩm Ngạo lần này làm rất đúng, Thẩm Ngạo là thế hệ con cháu Hiền Phi, vấn an tự sẽ không có người nói xấu, nhân tiện nói: "Đế cơ, nô gia cũng cáo lui."

Hai người ra khỏi khuê phòng Ninh An, trong lòng Thẩm Ngạo lập tức nhẹ đi, mưa bụi bên ngoài dần dần ngừng, thiếu nữ khuê các ở phía trong cửa sổ nhìn ra ngoài, ngoài cửa sổ là một mảnh lâm viên nàng quen thuộc nhất, nhánh cây hoa tùng sớm đã có lá xanh non nớt dài ra, tắm rửa trong mưa phùn giống như mặc đồ xanh lục mới tinh vào, có vẻ rất dạt dào sinh cơ.

Thẩm Ngạo và Dương Tiễn một trước một sau, Thẩm Ngạo giẫm phải bùn ẩm ướt, bước chân nhẹ nhàng, Ninh An nhìn qua bộ dạng hắn đi đường, không khỏi mỉm cười, cái tên ngốc tử này, giống như đứa trẻ, đi một đôi giày nhưng lại cố ý muốn giẫm vào đống nước.

Đang tại thời điểm nàng nhất thời trầm ngâm, Thẩm Ngạo đột nhiên xoay người, ngoái đầu nhìn lại, nhìn về hướng bên này.

Ninh An bị dọa đến sắc mặt trắng đi vài phần, vội vàng khép cửa sổ lại, tâm tư nhảy lên liên tục, vừa sợ vừa thẹn mà nghĩ, không xong rồi, nhất định là bị hắn nhìn thấy. Nàng kinh hồn chưa định, đôi mắt lại rơi trên bài từ kia, sắc mặt ửng đỏ, thu giấy làm thơ lại, gấp vào cẩn thận từng li từng tí, mới để vào trong tủ bàn trang điểm.

Thẩm Ngạo và Dương Tiễn đến tẩm cung Hiền Phi, quy củ trong hậu cung không ít, cho dù là Tần phi cũng không cùng đẳng cấp, hiển hách nhất tất nhiên là chính cung Hoàng hậu nương nương, xuống một bậc nữa chính là Tứ phu nhân, theo thứ tự là quý, hiền, đức, thục bốn phi, phần lớn còn lại là tài tử, mỹ nhân, tiệp dư, chiêu nghi, chiêu cho, tu viện, tu nghi, tu cho, danh hào nhiều vô số kể.

Hiền Phi ở trong Tứ phu nhân bài danh thứ hai, địa vị nàng chỉ hơi thấp một ít so với hoàng hậu, quý phu nhân, cho nên cung nàng ngủ chiếm diện tích không nhỏ, ở vào một khu rừng rất đẹp.

Dương Tiễn đi vào trước thông báo, nội thị, cung nữ trong nội cung Hiền Phi nhất thời gà bay chó chạy, thì ra Hiền Phi nghe Thẩm Ngạo tới vấn an, trong lòng có chút vui sướng, trong nội cung, rất ít khi có thân thiết ngoài cung đến thăm nàng, mà Thẩm Ngạo tuy là họ hàng xa, nhưng ngày thường làm người vui mừng, huống hồ lúc này đây, hắn tham gia thi đình thuận đường mà đến, Chu gia có một người tài tử như vậy, tất nhiên là không thể chậm trễ, vì vậy liền sai người chuẩn bị kỹ càng.

Đợi Thẩm Ngạo đi vào, nhìn thấy Hiền Phi như ẩn như hiện phía sau lụa mỏng, liền cúi đầu bái: "Sanh nhi bái kiến Hiền Phi nương nương."

"Nhanh lên, mau đứng lên." Hiền Phi vui vẻ rạo rực nói: "Đều là người một nhà, lại không có người ngoài, không cần đa lễ."

Tiểu Công Chúa nằm ở trong ngực Hiền Phi phồng má bọn nói: "Thẩm Ngạo, ngươi còn chưa vấn an ta mà."

"Không hiểu chuyện." Hiền Phi vuốt cái mũi tiểu Công Chúa, trách mắng: "Hắn là biểu ca của ngươi, hỏi ngươi làm cái gì, Bích Nhi, ngươi dẫn tiểu Công Chúa đến hậu uyển chơi."

Tiểu Công Chúa kháng nghị nói: "Ta muốn nói chuyện cùng biểu ca." Nhưng vẫn rất nhanh bị người ôm đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.