Kiều Thê Như Vân

Chương 348-2: Xin đi theo(2)



Đôi mắt Triệu Cát sáng ngời, không thể tưởng được, Thẩm Ngạo lâm trận mới mài gươm, lại thoáng cái đã nghĩ ra kế sách thần kỳ như thế, một khi thái hậu phát ra ý chỉ, chính mình ỡm ờ, không những có thể hùng hồn ra khỏi kinh, còn không bị bêu danh trong sử sách, cái chữ hiếu này, là tà đạo tuyệt đối không người nào có thể chà đạp, so với đạo lý nào cũng đều lớn hơn.

Thái hậu nói: "Cái này lại là việc bình thường, ai gia sẽ phát một đạo ý chỉ xuống dưới."

Thẩm Ngạo cười khổ nói: "Thái hậu không cần nóng vội như thế, cũng nên qua cửa ải cuối năm rồi nói sau, gần sang năm mới, chạy đến Lư Sơn, vậy cũng vô cùng không ổn.".

Thái hậu nghĩ nghĩ, tuy là trong lòng nóng như lửa đốt, lại đành phải gật đầu nói: "Thẩm Ngạo nói cũng có đạo lý, theo ta thấy, Thẩm Ngạo cũng có thể nắm toàn bộ ba tỉnh.", một câu nói kia mặc dù có vài phần nói đùa, cũng là một câu tán thưởng đối với Thẩm Ngạo.

Thẩm Ngạo ngượng ngùng mà cười, trong lòng nghĩ:, "Những lời này nếu để cho lão hồ ly Thái Kinh kia nghe xong, không phải không thể làm hắn tức chết”

Làm xong việc trong nội cung, Thẩm Ngạo liền xuất cung, qua mấy ngày nữa chính là cửa ải cuối năm, năm nay khác với những năm qua. Hôm nay hắn đã có vợ, xem như chủ nhà, thứ nên mua đều đã bắt người tăng cường đi chọn mua, còn có người thân thiết, thầy trò, cùng trường, đồng liêu cũng phải nhớ, cho nên hai ngày này, sự tình công vụ hắn đều ném cho Tự Chính đi làm, chính mình tập trung tinh thần nếm thử chức nhất gia chi chủ.

Cũng may Lưu Thắng bên kia có vài phần kinh nghiệm, một ít chuyện cần làm đều nhắc nhở người dưới vài câu, ba người Vân Vân, Nhược nhi, Đường Mạt Nhi cũng không nhàn rỗi, đều đến giúp đỡ, lại có vài phần bộ dáng bà chủ.

Thẩm Ngạo không yên lòng nhất chính là Xuân nhi ở Hàng Châu, Xuân nhi một mình quản lý sinh ý Hàng Châu, cách ba ngày năm ngày sẽ đưa chút ít thư trở về, chỉ bằng những thư tốt khoe xấu che này, Thẩm Ngạo đã hiểu cảnh giới của nàng, cũng chỉ là kiến thức nửa vời, liền kêu hai người nhà, mang theo chút ít mấy cái quà ngày tết gì đó và thư đi thăm nàng.

"Gần sang năm mới cũng không trở về nhà, ai, thì ra tâm Xuân nhi lại trọng sự nghiệp như thế." Thẩm Ngạo lắc đầu, rất là lo lắng.

Đến hai mươi chín, có người cầm bái thiếp đến, Thẩm Ngạo xem xét, đúng là Tằng Túc An, đã có hơn một năm không gặp mặt Tằng Túc An, Thẩm Ngạo vô cùng mừng rỡ, tự mình đi đón Tằng Túc An, Tằng Túc An có vài phần tang thương, so với lúc trước thì thành thục hơn không ít, đã hơn một năm kinh nghiệm làm phán quan, lại làm cho đôi mắt hiền lành của hắn nhiều vài phần lợi hại, thấy Thẩm Ngạo mặc trên người công phục tím và túi cá bên hông, liền mỉm cười nói: "Ai, đã sớm nghe nói Thẩm huynh như rồng ra biển lớn, hôm nay vừa thấy, Túc An thật sự hổ thẹn.”

Thẩm Ngạo vỗ vai hắn, nói: "Hổ thẹn cái gì, mau vào nói chuyện."

Hai người tụ tập một lát, Thẩm Ngạo mới biết được Tằng Túc An lúc này đây vào kinh cũng không có ý định gì, nghe nói lúc này đây hắn thâm gia công khảo thi, chỉ là, cái công khảo thi này, phóng ra ngoài có lẽ là dậm chân tại chỗ, rất khó có hi vọng lên chức, ít nhất còn phải lăn lộn ba năm năm mới được, cho nên Tằng Văn liền muốn điều hắn vào bên trong kinh thành, dứt khoát làm quan ở kinh thành trước.

Lại nghĩ biện pháp tìm kiếm cách lên chức, dù sao Tằng Văn là Ngự Sử trung thừa, coi như là nhân vật có số má, an bài nhi tử cũng không phải việc khó.

Chỉ là Tằng Túc An là tài tử như vậy, rơi xuống làm cái phán quan, hôm nay xám xịt mà trở về, chợt cảm thấy trên mặt không ánh sáng. Cho nên lúc này đây trở lại kinh, cũng không đi thăm viếng bốn phía, chỉ muốn đến chỗ Thẩm Ngạo, ôn chuyện cùng Thẩm Ngạo.

Thẩm Ngạo an ủi hắn: "Tăng huynh có tài học tuyệt luân, tất nhiên là không ai phản đối, chỉ là lúc này nếu đi làm phán quan thật sự là lãng phí. Vào kinh tốt hơn, mạnh hơn so với bên ngoài” Hắn nghĩ nghĩ, lại nói: "Nếu là Tằng bá phụ còn chưa làm tốt sự tình điều nhiệm cho Tăng huynh, ta lại là có thể giúp ngươi nghĩ biện pháp, Tăng huynh dứt khoát đến Hồng lư tự, ta và ngươi hợp lực, cùng liên thủ, phát triển sự nghiệp của chúng ta lên cao”.

Nếu Tằng Túc An biết rõ Thẩm Ngạo cái gọi là sự nghiệp lên cao là cái gì, phỏng chừng sẽ nhảy xuống sông Biện Thủy mất.

Hiện tại, trong mắt Tằng Túc An, Hồng lư tự rất hấp dẫn, hổ thẹn nói: "Lại để cho Thẩm huynh chê cười."

"Có cái gì buồn cười hay sao?” Thẩm Ngạo xụ mặt, nói: "Mỗi người có sở trưởng riêng, ngươi làm không tốt phán quan, liền làm không tốt chuyện khác sao? Nửa năm trước ta còn tại Hàng Châu nhậm chức Huyện úy, còn không phải là không có tý công nào? Chuyện này cứ như vậy nói xong rồi, ta tìm thời cơ vào cung nói một câu cùng bệ hạ.”

……………………

Cổ nhân tổ chức lễ mừng năm mới cũng không khác gì lễ mừng năm mới đời sau, đều là bắt đầu bề bộn từ tháng chạp, mãi cho đến qua tết nguyên tiêu, cái năm mới này xem như đã qua.

Chỉ là quy củ người Tống tương đối nhiều, trong đó tế tự thành một việc tối trọng yếu nhất, cho nên tại, trong đêm 30, Thẩm Ngạo mang theo nam đinh trong nhà cũng ông táo, cái gọi là cúng ông táo, chính là lò tế tự Vương gia, vị thần tiên này phẩm cấp không cao, nhưng thực dụng, người muốn sống phải ăn cơm, không có lò là không được.

Đồ tế tự cũng đơn giản, chỉ là rượu, đường mạch nha, bánh bột lọc... các loại vật phẩm linh tinh. Cho lò Vương gia lên hương, Thẩm Ngạo nhìn bếp lò mà hơi sững sờ, bắt hắn thực sự đi nói cái gì lò Vương gia phù hộ các loại... hắn thực sự nói không nên lời, chỉ là cũng không cần oán thầm người ta, tại đây dù sao cũng không phải niên đại lắc đầu liền có vệ tinh định vị, phải chú ý ảnh hưởng.

Về sau chính là cùng một đại gia đình cùng nhau ăn cơm tất niên, vốn là theo như quy củ, gia chủ ngồi một bàn, hạ nhân tách ra ăn, Thẩm Ngạo không thích quy củ này, hắn cũng không sợ làm ra chuyện gì kinh thế hãi tục, con người tùy tâm mà sống, hôm nay sợ cái này, ngày mai kiêng kị cái kia, liền không phải là Thẩm Ngạo. Vì vậy hắn vỗ bàn, cao thấp trong phủ nếu không xin nghỉ hồi hương, mọi người ngồi cùng một chỗ, ăn uống một chầu thật ngon.

Thẩm Ngạo diễn xuất thân phận nào cũng quen, dù sao hắn cũng có thể làm ra một ít sự tình người khác khó có thể tưởng tượng, vì vậy mọi người đều nghe hắn, ngồi vào bàn, cái này làm cho Thẩm Ngạo cảm giác làm nhất gia chi chủ quả thật không tệ.

Đến nửa đêm, Thẩm Ngạo bị kích động mà muốn đi đốt pháo, mang theo đá lửa và pháo đến cửa phủ, ba phu nhân ở bên trong bịt lấy lỗ tai xem, đợi nhiều tiếng pháo vang lên, Thẩm Ngạo kcihs động gào to, nhảy dựng lên, lập tức đuổi theo ba bà vợ, ba bà vợ lại càng hoảng sợ, tất nhiên là đều tự bịt lấy lỗ tai chạy đi.

Đến ngày mùng một, câu đối liền bắt đầu dán ra ngoài, Thẩm Ngạo tự mình động bút, tự nhiên không giống người thường, chỉ là có một việc lại làm Thẩm Ngạo cảm thấy khó, cần biết ngày mùng một là phải tế điện tổ tiên, đại gia đình tầm thường, cũng sẽ ở trong trạch viện thiết lập từ đường, hết lần này tới lần khác, Thẩm Ngạo ở kiếp trước chính là cô nhi, đến thời đại này, lại càng là cô nhi, không có từ đường, tế điện cái gì tổ tiên?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.