Kiều Thê Như Vân

Chương 473: Yến tiệc



Kính Đức sợ tới mức mặt như màu đất, một ít bí sử trong nội cung, hắn cũng có biết, nhưng cũng biết quy củ tại đây, vội vàng nói: “ Không, không dám, Thẩm đại nhân, còn có cái gì phân phó?”

Thẩm Ngạo đứng lặng dưới tường, một đôi tròng mắt rơi ở trên ngói lưu ly phía xa, chậm rãi nói: “ Ngày mai, dùng danh nghĩa thái hậu, tại cung Cảnh Thái, thiết yến tiệc, mời tất cả Phi tần, hoàng tử tới, ngươi trở về nói với thái hậu cái này là ý của ta.”

Kính Đức tắc luỡi không thôi, trong lòng nghĩ, khẩu khí Thẩm Ngạoghê gớm thật, ý của hắn là thái hậu xử lý như lời hắn nói? Đang tại thời điểm Kính Đức hoảng hốt, Thẩm Ngạo đã nhấc chân đi, nhìn qua bóng lưng Thẩm Ngạo, Kính Đức do dự một chút, cũng không đuổi lên, quay về cung Cảnh Thái, bộ dạng thái hậu bên kia vẫn là lạnh lùng như băng, chính là mấy cung nữ hầu hạ tùy thân cũng không dám đi vào, Kính Đức cẩn thận từng li từng tí mà ở bên ngoài nói: “ Thái hậu nương nương...”

“ Vào đi.”

Kính Đức cẩn thận từng li từng tí mà đi vào, cúi thấp đầu, nói chuyện Thẩm Ngạo phân phó, thì ra tưởng rằng thái hậu sẽ tức giận, không tránh khỏi mỉa mai Thẩm Ngạo vài câu, Thẩm Ngạo tính toán cái gì đó, cũng dám sai khiến thái hậu?

Ai ngờ thái hậu trầm mặc một tý, nói: “ Hắn thật sự chỉ nói những lời này?”

Kính Đức nói: “ Chỉ nói những lời này, nô gia thấy bộ dạng hắn nổi giận đùng đùng, cũng không dám hỏi nhiều.”

Thái hậu thở dài nói: “ Hắn có thể tức giận, đó cũng là một phần trung tâm, tất cả mọi người lo lắng cho hoàng thượng, duy chỉ có hoàng thượng cái gì cũng không biết, thật sự là đáng hận.”Nàng dừng một chút, tiếp tục nói: “ Cầm ý chỉ của ta đi, các hoàng tử cũng gọi đến, nói muốn làm một gia yến, về phần hậu cung Phi tần, nên mời cũng mời đến, mọi người ăn bữa cơm thật ngon, đúng rồi, chớ quên mời Thẩm Ngạo.”

Kính Đức đầu đầy sương mù, trong lòng ồ lên một tiếng, làm sao thái hậu lại nghe lời Thẩm Ngạo như vậy? Lập tức lên tiếng. Nói: “ Nô tài xin đi chuẩn bị.”.

...............................................

Một sáng sớm, hay là canh ba giờ dần, bước chân ngựa ầm ầm trong phố, ngẫu nhiên có mấy người bán bánh hấp, kêu vài câu, cũng rời đi.

Có thể ở chỗ này, phần lớn đều là vương công quý tộc, trên phố đùa giỡn, xưng nơi này là Bầy Hầu phố, chính là nói tại đâynhiều Hầu gia nhất, từng tòa nhà nối với từng tòa nhà, trên tấm biển nước sơn kia đều viết chữ Hầu.

Dựa vào bên trong phố là một tòa phủ đệ chiếm diện tích không nhỏ, người ở đây hiển nhiên hiển hách hơn nhiều so với các bạn hàng xóm, là Vương phủ Đại Tống hàng thật giá thật, đáng tiếc, cái Vương phủ này, tuy là hạc giữa bầy gà, thực sự có vài phần bất đắc dĩ, người nào cũng biết, phần lớn dinh thự Vương gia là ở ngoài mười dặm Diệp phường, người được ban thưởng cái dinh thự như vậy, tên là Tông vương, lại luôn luôn có chút ít hữu danh vô thực.

Lúc này, cuối phố dài truyền ra một hồi tiếng vang nườm nượp, có người rống to: “ Một hai ba bốn...”

Tiếp theo chính là thanh âm ầm ầm: “ Một hai ba bốn...”

Sáng sớm, chim chóc sợ tới mức lập tức bỗng nhiên bay lên, lại không dám dừng lại, động tĩnh lớn như vậy, cũng kinh động người gác cổng tất cả phủ, bọn hắn suy nghĩ, mang theo đèn lồng, qua khe cửa nhìn ra bên ngoài, liền chứng kiến bên trong lờ mờ, nhiều đội bóng đen chạy chậm qua.

Cứ cách một đoạn thời gian ngắn, liền có thanh âm khẩu lệnh mười phần mạnh mẽ, đâm vào màng tai người gây đau nhức.

Những người gác cổng này, bình thường khoảng năm sáu người, nhưng thấy những giáo úy cấm quân đi qua, lại không có một người nào mở cửa mắng to, giáo úy học đường dạy võ không thể trêu vào, nhịn một chút cũng sẽ trôi qua thôi.

Trong Vương phủ, rất nhiều lầu các đều lộ ra ánh đèn, ngay từ đầu, cũng không có người chú ý, về sau thanh âm này càng lúc càng lớn, lại có không ý tứ đi, liền có người nộ khí trùng thiên, quát: “ Phúc Yên..., Phúc Yên...”

Triệu Trụ xỏ giày đi ra, tức giận đến mặt mũi trắng bệch, đêm qua vốn là ngủ muộn, sáng sớm hôm nay đã bị động tĩnh lớn như vậy đánh thức, không biết là người nào không biết sống chết,quấy rầy mộng đẹp của hắn.

Triệu Trụ vừa gọi như vậy, lập tức có một chủ sự chạy tới, thấp giọng nói: “ Điện hạ...”

“ Là chuyện gì xảy ra.”

“ Bên ngoài...... Bên ngoài là cấm vệ giáo úy học đường dạy võ thao luyện, điện hạ......”

“ Thao luyện đêm hôm khuya khoắt, bọn hắn điên rồi sao? Học đường dạy võ…….,”Triệu Trụ đột nhiên dừng lại. Tính tình của hắn tương đối náo nhiệt, lại cũng không phải toàn bộ không tâm cơ, lập tức cười lạnh, nói: “ Thì ra là Thẩm đại nhân chúng ta không chịu cô đơn, tốt, rất tốt.”

Tiếp theo, Triệu Trụ cũng không nói cái gì nữa, lại trở lại phòng ngủ.

Thanh âm này một mực duy trì đến hừng đông, mới dần dần tán đi, Triệu Trụ không ngủ được ngon giấc, sáng sớm sinh hờn dỗi uống trà trong phòng nhỏ, bên ngoài có người gác cổng nói: “ Điện hạ, thái tử đến.”

Triệu Trụ nói: “ Hoàng huynh đến cũng phải thông báo? Nhanh mời hắn vào.”

Bên ngoài phòng liền truyền ra tiếng cười ha ha, Triệu Hằng cầm quạt đi đến, lúc cước đạp vào cửa, liền nói: “ Lão Ngũ, là ai chọc ngươi? Sao nóng tính như vậy?”

Triệu Trụ mời Triệu Hằng ngồi xuống, hai huynh đệ này bình thường đi lại rất gần, cũng không nói lời gì khách sáo, Triệu Trụ nói: “ Sáng nay, họ Thẩm kia sai khiến giáo úy đến đây thao luyện rồi, quấy ta một đêm, hoàng huynh bình thường nói họ Thẩm ngang ngược càn rỡ, hôm nay ta đã thấy được, hừ, nếu không phải phụ hoàng để mắt hắn, hắn tính toán là cái gì?”

Triệu Hằng đè nặng tay, nói: “ Lão Ngũ bớt giận, hắn khiêu khích kệ hắn, chúng ta là Long Tử Long tôn, cần gì tức giận với hắn?”

Triệu Trụ cười lạnh, nói: “ Hoàng huynh, những lời này liền quá dối trá đi à nha, ngươi cũng không muốn bóp chết hắn? Chúng ta là huynh đệ, có mấy lời cũng không cần dấu diếm ta.”

Triệu Hằng có chút xấu hổ, đành phải mượn dao động cây quạt để che dấu, cười nói: “ Muốn trừ hắn, nào có dễ dàng như vậy? Lương Thành muốn trừ hắn, Vương Phủ muốn trừ hắn, Thái Du cũng muốn trừ hắn, kết quả như thế nào?”

Triệu Trụ vỗ vỗ đùi, liên tục cười lạnh, nói: “ Ta lại có biện pháp.”

Triệu Hằng lại cười nói: “ Ngươi?”

Triệu Trụ trầm ngâm nói: “ Tìm một cơ hội, trực tiếp giết được hắn, gọn gàng.”

Triệu Hằng không nhịn được, cười rộ lên, lắc đầu nói: “ Thực sự dễ dàng như vậy thì tốt rồi, ta đây một chuyến đến, là muốn nói cùng ngươi sự tình thái hậu thiết yến, lão Ngũ! Ngươi nhận được ý chỉ trong nội cung chưa?”

Triệu Trụ lại lâm vào trầm mặc, nói: “ Bình thường cũng không nhìn đến chúng ta, như thế nào đột nhiên liền bảo chúng ta đi dự tiệc? Tại đây, có thể có cái gì hay không...”

Triệu Hằng lắc đầu: “ Có thể có cái gì? Chúng ta là hoàng tử, tổ mẫu của mình còn muốn hại ta? Còn nữa, trận yến hội này, người người đều có phần.”

Triệu Hằng hạ giọng nói: “ Nghe nói là Trần phu nhân trong hậu cung có tin mừng, thái hậu cao hứng, liền để cho chúng ta cùng đi cho náo nhiệt, ta còn nghe nói ngoại trừ chư vị quý nhân trong nội cung, còn có hoàng tử chúng ta, cả Thẩm Ngạo kia cũng có một phần.”

Triệu Hằng nói đến mấy chữ Trần phu nhân có tin mừng, sắc mặt Triệu Trụ hơi đổi, thoáng cái đã có chút cổ quái, nói: “ À, ta biết rõ.”

Triệu Hằng kỳ quái nói: “ Như thế nào, mới vừa rồi không phải ngươi hận Thẩm Ngạo đến nghiến răng sao? Sao lúc này liền không nói nữa?”

Triệu Trụ cười khan một tiếng, nói: “ Không có gì...”

Hai người thay đổi chủ đề, nói chuyện tào lao vài câu, mắt thấy một canh giờ đi qua, Triệu Hằng mới cáo từ, nói với Triệu Trụ: “ Đợi lát nữa, chúng ta cùng đi, lúc giữa trưa, ta gọi người đến thông báo ngươi.”

Đợi Triệu Hằng đi, sắc mặt Triệu Trụ đột nhiên nghiêm nghị, vẻ mặt cứng rắn, gọi Phúc Yên kia tới, nói: “ Đi, tìm tin tức trong nội cung, phải hỏi tinh tường, thái hậu tổ chức yến hội, rốt cuộc là chuyện gì.”

Phúc Yên do dự một chút, nói: “ Điện hạ...”

Triệu Trụ không kiên nhẫn, nói: “ Nhanh đi, đi Giáo phường tư mời Văn công công hỗ trợ trước.”

Phúc Yên đành phải gật đầu: “ Tiểu nhân xin đi.”

................................................

Fió thu hiên ngang, Thẩm Ngạo vào cung đầu tiên, đi tới cung Cảnh Thái trước, hôm nay, sắc mặt thái hậu khá hơn một chút, trực tiếp gọi vào, hỏi: “ Này, ngươi tổ chức yến hội làm cái gì? Trong lòng ai gia nhiều sự tình phiền lòng như vậy, càng không có tâm tư đi quan tâm cái này.”

Thẩm Ngạo rất trấn định, nghiêm mặt nói: “ Thái hậu không phải đã bảo, nói vi thần tra ra gian phu của Trần phu nhân sao? Vi thần chính là muốn đi thăm dò trong yến hội.”

Thái hậu không hiểu ra sao, hỏi: “ Bắt tay vào làm như thế nào?”

Thẩm Ngạo thản nhiên nói: “ Thái hậu yên tâm, chuyện này sẽ được phơi bày, chỉ là, cái yến này sẽ cử hành như thế nào, sẽ do vi thần quyết định.”

Thái hậu mệt mỏi mà gật gật đầu: “ Được rồi, liền do ngươi, ai gia biết rõ ngươi thông minh, nhất định có chủ ý, chỉ là, sự tình đầu tiên nói trước, chuyện này không cần gióng trống khua chiêng, phải giữ mặt mũi Thiên gia.”

Thẩm Ngạo nói: “ Thái hậu yên tâm, vi thần hiểu được lợi hại.”

Thái hậu gọi Kính Đức tới, bảo Kính Đức nghe theo Thẩm Ngạo phân phó, cái yến này mở như thế nào, đều do Thẩm Ngạo quyết định, vì cái này, Thẩm Ngạo còn cố ý chạy đến ngự thiện phòng, cầm một menu đến, lại bảo Kính Đức đến Cảnh Thái cung bố trí, trước những thứ khác, chờ hắn phân phó.

Kính Đức tuy là không hiểu ra sao, không biết thái hậu và Thẩm Ngạo chơi trò gì, lại cũng không dám nói gì, ngoan ngoãn mà chạy trước chạy sau, một mực bận đến buổi trưa, đám quý nhân trong nội cung liền ào ào đến rồi, cũng không đi đến yến hội, đều là đi tìm thái hậu vấn an trước, không thiếu được nói vài lời ở đằng kia, về sau, các hoàng tử cũng tới nguyên một đám, đến đầu tiên chính là Tam hoàng tử Triệu Giai, Thẩm Ngạo cố ý giả trang ra một bộ dạng lơ đãng mà đi đến bên người Triệu Giai, thấp giọng nói: “ Điện hạ hãy đến vì ta sao?”

Triệu Giai liếc nhìn Thẩm Ngạo rất có thâm ý, nói: “ Qua hai ngày nữa, ngươi đến phủ ta rồi nói sau.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.