Kiều Thê Như Vân

Chương 479: Tính toán



Tin tức trong thành Biện Kinh truyền đi rất nhanh, động tĩnh trong đêm ngày hôm qua lớn như vậy, các vị đại nhân trong triều, không có một người nào được sống yên ổn, lúc nửa đêm kiệu mềm lui tới khắp nơi, hoặc là Môn phòng phía dưới liên tục truyền báo tin tức, có người thờ ơ lạnh nhạt, có người sinh lòng mừng thầm, có người lại là nôn nóng bất an.

Thẩm Ngạo tuy có quyền lợi thay đổi Tư Mã quân tư, nhưng trực tiếp vượt qua Môn hạ tỉnh, Xu Mật Viện, Binh bộ, như vậy, duy nhất khả năng là đã có thánh chỉ đi ra, vấn đề là, vì cái gì trong nội cung đột nhiên gây chiến? Đột nhiên đối động tay với Túc Vương?

Túc Vương ở trong mắt ba tỉnh lục bộ Cửu khanh, chỉ là một người có cũng như không vật, Triệu Trụ tuy quý vì hoàng tử, lại không thể ảnh hưởng triều cục, đột nhiên nói là mưu phản, thật sự không có người nào tin tưởng, nhưng, nếu là mưu phản, hắn có thể thay đổi được ai? Lại có ai nguyện ý nghe hắn sai khiến?

Vấn đề liền đi ra xa hơn, Túc Vương và thái tử gần đây luôn luôn giao hảo, đột nhiên an một tội mưu phản, dùng thân phận Túc Vương, hơn phân nửa chỉ là tòng phạm bị cưỡng bức, mà chủ mưu là ai đây?

Chỉ cần tưởng tượng cái này, trên sống lưng không ít người không tự giác chảy ra mồ hôi lạnh, thậm chí có người không khỏi đi đi lại lại trong phòng sách, lẩm bẩm nói: “ Hẳn là thái tử muốn đổi chủ?”

Có thể suy đoán ra cái này, cũng không khó, Đại Tống là quốc gia trọng lễ nghi, chính là đánh cờ trong một phủ một huyện, đều là sóng gió cuồn cuộn, càng không nói đến Thiên gia, nếu là trong nội cung phát ra một tín hiệu, muốn bắt thái tử khai đao, cũng không loại trừ gõ Túc Vương trước, để dọa người to hơn.

Chỉ là, vì thế xe đổi chủ mà hi sinh rơi một người Túc Vương, lại có chút nói không thông, đã dính vào tội mưu phản, Túc Vương này chỉ sợ khó sống rồi, nhẹ thì là chịu tội cấm cửa, mà nặng thì chính là ban được chết, cũng không còn đường nào khác có thể đi, dù Túc Vương không được coi trọng như thế nào, dù sao cũng là hậu duệ thiên hoàng quý tộc, tuyệt đối không thể nào là tùy ý vứt đi.

Tưởng tượng như vậy, lại càng thêm hồ đồ rồi, phủ đệ quan viên Biện Kinh, phần lớn tập kết tại mấy chỗ láng giềng gần nhau, mấy chỗ láng giềng này thoáng chốc đã náo nhiệt lên.

Nguyên một đám bóng đen đi ra, phần lớn đều là hạ nhân ở phía trong chỗ quan viên sống, cầm danh thiếp đi bái phỏng bốn phía, khắp nơi đều là thám thính tin tức, có rất nhiều cuộc thảo luận kín giữa hai bên.

Còn có mấy Ngôn quan, trong lòng đang do dự, có phải là nên dâng một phong tấu chương, xin phế thái tử, cầm tánh mạng người này đi vật lộn đọ sức, kiếm cái chức to hơn.

Chỉ là, ý nghĩ này cũng chỉ là thoáng tức thì hiện ra, không nói thời cuộc hiện tại còn chưa trong sáng, thánh ý cũng rất là khó dò, trong lúc mấu chốt này đưa mà đưa tấu lên triều, khó tránh khỏi sẽ bị đồng liêu hèn mọn.

Tưởng tượng như vậy, thật sự là khiến bên ngoài phố đằng đằng sát khí, ở phía trong chỗ quan viên ở, mỗi một người đều là con kiến đi trên chảo nóng.

Thái Kinh nửa đêm bị người đánh thức, niên kỷ của hắn già nua, nếu không xảy ra đại sự, hạ nhân cũng không dám kinh động hắn, chỉ là, bên ngoài xảy ra chuyện như vậy, hơn nữa Nhị lão gia Thái Thao vẫn còn ở trong Định Vương phủ, cả Thái phủ không có một người nào lấy được chủ ý, đành phải đánh thức Thái Kinh dậy.

Thái Kinh khốn đốn mà mặc quần áo, ngồi trong phòng nhỏ, chậm rì rì uống bát súp, tinh thần khôi phục vài phần, ánh mắt mới rơi vào trên người chủ sự quỳ dưới đất, chậm rì rì nói: “ Không cần phải sợ, không phải sợ, không xảy ra cái đại sự gì đâu.”

“ Lời nói cũng không thể nói như vậy, nhị lão gia vẫn còn đang ở Định Vương phủ, hôm nay Thẩm điên cuồng kia điều binh vây quanh Định Vương phủ, ai biết biết là sẽ xảy ra chuyện gì, có cần tiểu nhân mang theo tín vật của ngài, đi đến Định Vương phủ một chuyến hay không? Vô luận như thế nào, trước tiên cũng nên đón nhị lão gia trở về đã.”

Thái Kinh lắc đầu: “ Đều nói Thẩm Ngạo là điên cuồng, nhưng ngươi xem động tác của hắn, đều là bắn tên có nhắm trước, hắn mang binh vây quanh Định Vương phủ. Là muốn cho thấy thái độ của mình, đi về hướng Tam hoàng tử. Còn nữa, hắn có thể điều động quân đội Tư Mã tư, vậy nhất định là trong nội cung đã có người gật đầu, cho nên mới dám không kiêng nể gì như thế. Hiện tại Thẩm Ngạo hướng thái tử thị uy, tuyệt đối không thể làm gì đối với Thao nhi, nếu không, lão phu đứng ra đấu võ đài cùng hắn, hắn sẽ không sợ sao? Đắc tội một người thái tử, đã là vạn bất đắc dĩ, hơn nữa lão phu thật sự đánh đến cá chết lưới rách, tất cả mọi người đều không có chỗ tốt.”

Lúc này, một người tiểu tỳ bưng chậu đồng và trà chén nhỏ tới cho Thái Kinh, Thái Kinh hít một hơi, tiếp tục nói: “ Chỉ là, không biết rốt cuộc Túc Vương phạm tội gì, lại đến tình trạng trong nội cung tức giận, chuyện này, ngay cả một điểm tin tức, trong nội cung cũng đều không lộ ra, ba tỉnh bên này cũng một điểm tiếng gió đều không có, nếu ta đoán không sai, sự tình Túc Vương phạm vào, rất không nhẹ, nhưng lại đang mang danh dự Thiên gia. Ai... làm sao lại làm ra loại sự tình này? Đường đường là hoàng tử. Cái thê thiếp gì,à không có? Làm gì đến nông nỗi này.”

Thái Kinh có vẻ có chút đau lòng, Túc Vương không coi là cái gì trong mắt hắn, nhưng một người Túc Vương, bị người bắt được mái tóc, có thể làm ra một mảng lớn văn vẻ, lập tức lắc lắc đầu, nói: “ Mà thôi, chuyện này không liên quan gì đến chúng ta, Thao nhi bên kia, chờ ngày mai trở về, gọi hắn an phận một ít, lão phu biết rõ hắn, chịu tội lâu như vậy, trong lòng khẳng định không thoải mái, muốn lung lay thoáng một tý, chỉ là lúc này, đã không giống ngày xưa nữa rồi.”

Nghe xong lời nói chắc chắn của Thái Kinh, chủ sự nói: “ Vậy thì tiểu nhân an tâm rồi, chỉ cần nhị lão gia không có việc gì là tốt rồi, Thái sư có phải là nên chợp mắt, ngày mai tiểu nhân sẽ đi Môn hạ tỉnh bên kia nói một chút, xin nghỉ một ngày vì Thái sư.”.

Thái Kinh khoát khoát tay, nói: “ Lúc này có lẽ là cẩn thận hơn một chút thì tốt hơn, ta ngồi một lát nữa.”

Chủ sự cũng không nói gì nữa, đứng lên, cẩn thận từng li từng tí mà đứng tại bên cửa, Thái Kinh nằm ngửa tại trên mặt ghế thái sư, đóng mắt lại, không biết là đang ngủ hay là đang suy nghĩ tâm sự, không phát ra một điểm thanh âm.

Cũng không biết trải qua bao lâu, người gác cổng bên kia truyền ra động tĩnh, trên mặt chủ sự vui vẻ, nói: “ Chớ không phải là nhị lão gia đã trở lại chứ? Tiểu nhân xin đi đón!”

Thái Kinh hàm hàm hồ hồ mà ừ một tiếng, bên kia liền truyền ra tiếng bước chân của Thái Thao, Thái Thao cúi người tiến đến, thấy Thái Kinh, lập tức hành lễ: “ Cha, ngài còn chưa ngủ?”

Hai con ngươi Thái Kinh mở ra một đường, liếc nhìn Thái Thao, nói: “ Động tĩnh lớn như vậy, người nào có tâm tư ngủ? Ngươi ngồi xuống, ta có lời muốn nói với ngươi.”

Thái Thao tìm vị trí ngồi xuống, không đợi Thái Kinh lên tiếng, đã bắt đầu nổi giận đùng đùng, nói: “ Chuyện này, cha chắc hẳn đã biết rồi, Thẩm Ngạo kia thật sự là ăn được tim gấu gan báo, hôm nay Túc Vương đã bị hắn mang đến học đường dạy võ, thái tử bên kia vẫn còn rất tức giận. Đường đường thái tử và tông vương, lại cũng bị bức đến mức này, cha, lúc này ngươi nên đứng ra một tý, ngài đứng đầu bách quan trong triều, tỏ vẻ thái độ bề ngoài thoáng một tý cũng tốt.”

Thái Kinh cười ha ha, nói: “ Bề ngoài cái gì thái độ? Đi đối nghịch với nội cung? Ngươi thực sự cho rằng không có người trong nội cung bày mưu đặt kế, Thẩm Ngạo dám bắt Túc Vương?

Thái Thao sửng sốt một chút, nói: “ Đó cũng là Thẩm Ngạo dùng lời gièm pha, Túc Vương mưu phản? Hừ, chuyện đáng chê cười.”.

Thái Kinh không khỏi lắc đầu, đứa con trai này, chẳng những không sánh bằng chính mình, chính là huynh trưởng hôm nay chịu tội kia, cũng không sánh bằng, có lẽ là đợi trong nhà thời gian quá lâu, không biết triều đình hôm nay hiểm ác.

Nghĩ nghĩ, liền muốn khai đạo cho hắn, nói: “ Trong nội cung muốn trị tội, mưu phản chỉ là lý do, Túc Vương đã không thể ở lại tôn thất, cái này là chính bản thân hắn làm ra nghiệt, chẳng trách được người khác, về phần Thẩm Ngạo kia, chẳng qua là mượn cái này làm văn, bắt Túc Vương, hướng thái tử lập uy mà thôi.”

Thái Thao nói: “ Túc Vương không phải mưu phản, vậy thì gì cái gì mà làm cho trong nội cung không tha hắn?”

Thái Kinh tận lực che giấu chút ít suy đoán của mình, nói: “ Chuyện này là thủ đoạn xử lý của Thẩm Ngạo, ta nào biết được rõ rằng.”

Thái Thao nhíu mày nghĩ nghĩ, nắm chặt nắm tay thành quả đấm, nói: “ Bên ngoài đều không có tin tức, duy chỉ có Thẩm Ngạo đi làm việc, xem ra, Thẩm Ngạo thân thuộc với vua, quả nhiên là không người nào rung chuyển nổi rồi, ai, trong nội cung không đưa tin tức cho triều đình, cũng nên nói một tiếng cho cha biết rõ, tốt xấu cũng để cho chúng ta cũng chuẩn bị.”

Phụ tử nói một hồi, Thái Kinh đã mệt mỏi, gọi Thái Thao đi nghỉ tạm trước, hắn ngồi một lúc nữa, Thái Thao không dám nói gì, cáo từ mà đi.

Thái Kinh không chút sứt mẻ mà ngồi ở trên mặt ghế, một đôi mắt đục ngầu nhìn chằm chằm vào ánh nến chập chờn kia, như có điều suy nghĩ.

..................................................................

Trước cổng chính sơn son, kiệu mềm cẩn thận từng li từng tí mà dừng lại, vốn là có một đầy tớ nhà quan đi gõ cửa, đợi cái cửa kia mở ra một khe hở, người gác cổng bên trong và đầy tớ nhà quan gõ cửa bên ngoài hiển nhiên là nhận ra nhau, ở dưới ánh sáng mơ hồ của đèn lồng, trao đổi cái ánh mắt, người gác cổng lập tức hiểu ý, mang đèn lồng Vương phủ đi ra, đi đến mềm bên kiệu, thấp giọng nói: “ Điện hạ...”

Bên trong ừ một tiếng, mới một người ăn mặc tầm thường, đeo khăn chít đầu mới chậm rãi chui ra khỏi kiệu, người tới tuổi chừng trên dưới hai mươi, ngày thường rất tuấn lãng, trong tay đong đưa một cây quạt tầm thường, hướng người gác cổng kia, gật đầu một cái, hỏi: “ Như thế nào? Một đêm đều không ngủ, làm khó ngươi, xem xem hoàng huynh có phải là đã ngủ lại rồi hay chưa?”

Người gác cổng khom người đáp: “ Còn đang ở trong thư phòng vẽ tranh, nói là đáp ứng Thanh Hà quận chúa, muốn đưa một bức họa cho nàng.”

Có người nói: “ Thanh Hà chỉ biết khi dễ hoàng huynh, đổi lại là ta, nếu nàng tới hướng ta đòi tranh vẽ, ta lập tức vẽ một con rùa cho nàng.”, nói xong, chính mình cũng nhịn không được mà nở nụ cười.

Người gác cổng kia nghĩ: “ Tân vương điện hạ đệ đệ là cùng mẹ với Tam hoàng tử, nhưng tính tình lại khác hẳn.”

Sau đó, liền dẫn người vào phủ.

Thư phòng Tam hoàng tử Triệu Giai rất sạch sẽ, trên giá sách cũng không chất đống quá nhiều sách, ngược lại, trên bàn bày đầy các loại sách cổ, giấy bút, hắn hết sức chuyên chú vẽ tranh, một người đầy tớ nhà quan bên cạnh cẩn thận từng li từng tí, điều chỉnh dầu cho ngọn đèn liếm láp, bên ngoài thư phòng, tiếng bước chân xa xa truyền đến.

Triệu Giai nâng người lên, lắc đầu thở dài nhìn bức tranh: “ Đáng tiếc, đáng tiếc...”.

Sau đó gọi người thu bức vẽ lại trước, để bút mực vào ống đựng bút, lập tức, cửa thư phòng mở ra, có người cười hì hì tiến đến, nói: “ Hoàng huynh, tin tức tốt.”

Triệu Giai ngồi xuống, sờ lên râu dưới ngắn cằm, khẽ cười nói: “ Ta chỉ biết ngươi sẽ đến, ngồi xuống đi.”, người tới chính là Tân vương Triệu Thực, mẫu phi Chung Dục của Triệu Giai có ba đứa con, Triệu Giai lớn tuổi nhất, Triệu Thực thứ tử, còn có một Trần Quốc công Triệu Cơ nhỏ tuổi nhất, còn chưa tới niên kỷ trưởng thành.

Triệu Thực ngồi xuống có vẻ rất tùy ý, nói: “ Hoàng huynh cũng biết tin tức rồi sao?”.

Triệu Giai gật đầu gật đầu: “ Biết rõ một ít, lần này lão Ngũ chạy trời không khỏi nắng.”

Triệu Thực lắc đầu: “ Muốn trách thì trách chính hắn, mưu phản là tội lớn, nghe nói lại có bằng chứng, đến tình trạng hôm nay, cũng là hắn đáng đời.”

Triệu Giai từ chối cho ý kiến, cười cười, nói: “ Thẩm Ngạo làm một chuyến này lại rất gọn gàng, ngay cả Định Vương phủ cũng dám xông tới, người này là văn võ toàn tài, lại thắng tại chỗ quả quyết, tương lai hẳn là một nhân vật phong vân.”

Triệu Thực rất có thâm ý liếc nhìn Triệu Giai, nói: “ Hoàng huynh nghĩ, Thẩm Ngạo kia đã đắc tội thái tử đến trình độ như vậy, dụng ý là cái gì?”

Triệu Giai cười nói: “ Tâm tư của hắn, ta hiểu, hãy chờ xem, ngày mai mới là thời điểm đặc sắc nhất, thái tử bên kia còn chưa có tin tức gì sao?”

Triệu Thực nói: “ Có là có, nghe nói là ngày mai muốn dẫn người vào cung, đi cầu tình vì Túc Vương.”

Triệu Thực cười nhạt một tiếng, nói: “ Trong nội cung ban cho Túc Vương An tội mưu phản, đã xếp hắn vào tội ác tày trời, cầu tình có làm được cái gì, nói không chừng còn là mặt mũi dính đầy tro, thái tử bình thường rất thâm trầm, rất cẩn thận, lúc này đây lại hồ đồ rồi.”

Triệu Giai lắc đầu, nói: “ Không phải hắn hồ đồ, mà là không thể làm gì, Ngũ hoàng tử và hắn, như xương với gân, ở phía trong Thái tử đảng, Ngũ hoàng tử là người đáng tin nhất, tối nay hắn nộp Ngũ hoàng tử ra ngoài, đã làm cho tâm người ta mất rồi, nếu là lại điềm nhiên như không có việc gì, người khác sẽ nghĩ như thế nào? Cái thành Biện Kinh này có bao nhiêu tôn thất, đại thần, đều nhìn hắn, nếu để cho người biết thái tử vô tình như thế, ai nguyện ý cam tâm cống hiến vì hắn? Cho nên, mặc kệ Túc Vương cái tội gì, trong nội cung rốt cuộc là tâm ý gì, thái tử cũng nhất định phải ra mặt, buộc tội Thẩm Ngạo, cầu tình vì Túc Vương, trận trò chơi này, vẫn chỉ là bắt đầu đâu rồi, trò hay chính thức là ở phía sau.”

Lúc này, Triệu Giai thoáng cái trở nên vô cùng cơ trí, môi mỏng nhẹ nhàng động, mang theo một ít vẻ giống như cười mà không phải cười, Triệu Thực nghĩ nghĩ, hỏi: “ Ngày mai chúng ta làm sao bây giờ?”

Triệu Giai vuốt bàn, chậm rãi nói: “ Chúng ta cũng đi cầu tình, bất kể thế nào nói, Túc Vương cũng là huynh đệ của chúng ta, chỉ đứng nhìn, người khác sẽ nghĩ như thế nào? Còn nữa, tuy Túc Vương và ta không hòa thuận, nhưng là thân thế của hắn...”

Triệu Giai thở dài một hơi, mang theo một bộ do dự cực giống Triệu Cát, chậm rãi nói: “ Cứ làm hết tâm ý của mình đi.”

Ánh mặt trăng và ánh nến nhu nhược dung hợp thành một mảnh lờ mờ, loáng thoáng, mông lung, ánh sáng võ đường có vài phần ảm đạm, rồi lại không mấy rõ ràng.

Triệu Trụ ngồi ở trên gấm đôn, đóng mắt lại, trầm mặc không nói.

Đến lúc này, hắn đã ý thức được, vấn đề không phải đơn giản là mưu phản, mà là...

Thẩm Ngạo nhàn nhạt cười, nhìn hắn, chậm rãi ngồi đối diện ở Triệu Trụ, cũng không vội đặt câu hỏi, mà chỉ bưng trà, chậm rãi uống, vẫn không quên phân phó giáo úy bên cạnh thân một câu: “ Bụng ta hơi đói, đi gọi người chuẩn bị một ít đồ ăn.”

Lập tức, Thẩm Ngạo đánh giá Triệu Trụ, nói: “ Túc Vương có lời gì muốn nói không?”

Triệu Trụ cười lạnh một tiếng, nghiêng mặt đi.

Thẩm Ngạo nói: “ Ngươi không nói? Tốt, vậy để cho ta nói, ngươi và Trần phu nhân có tư tình từ lúc nào?”

Hai vai Triệu Trụ run rẩy, kinh ngạc ngẩng con mắt lên, nói: “ Ngươi... mói bậy bạ gì đó.”

Thẩm Ngạo thở dài nói: “ Không nên chối cãi, khăn hương Trần phu nhân đưa cho ngươi, đã ở trong tay ta, huống hồ... Trần phu nhân cũng đã thú nhận, nếu không, dùng thân phận hoàng tử của ngươi, ai dám đơn giản vây quanh Định Vương phủ, bắt ngươi tới nơi này?”

Triệu Trụ cười lạnh nói: “ Nàng... không thể thú nhận ta.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.