Kiều Thê Như Vân

Chương 486: Tính kế



Đối với Thẩm điên cuồng này, mắng người thật sự không ít, nhưng tại một kiện sự này, lại nhất trí về lập trường, ngay cả những sĩ tử bình thường kia, một ít người không thích Thẩm Ngạo, mỗi ngày dùng làm thơ để âm thầm chửi bới Thẩm Ngạo, cũng một mực chắc chắn Thẩm Ngạo sẽ không buông tay, bất kể nói thế nào, trên đời này không thiếu người tỉnh táo, đại đa số người rất tỉnh táo, Đại Tống không thiếu được Thẩm Ngạo, tựa như bệ hạ không được thiếu Thái Kinh.

Đế cơ gả đi, trên phố không ngừng hưng phấn, ngay cả tôn thất bên này cũng bất an, Túc Vương chết, một ít tôn thất bất mãn đối với Thẩm Ngạo phát không được lực, lúc này đột nhiên phát hiện, một cơ hội tốt ngay ở trước mắt, nghe nói không ít hoàng tử vụng trộm đi gặp thái tử, tuy thái tử bên kia không truyền ra tin tức gì, nhưng tại ngày 11 tháng này, cố ý đi Thái phủ thăm bệnh.

Thái Thái sư nhiễm bệnh, cũng không phải sự tình một sớm một chiều, mùa đông đến trình độ này, cứ cách mấy ngày sẽ có chút ít chỗ khó chịu, triều đình bên kia cũng biết, bởi vậy Thái Kinh có việc gì, cũng không thấy kỳ quái, chỉ đưa một ít tấu chương trọng yếu đến Thái phủ, xin chủ ý của hắn.

Vốn, Triệu Hằng bên này có ý định lặng lẽ đi thăm bệnh, miễn để cho người ta nghị luận, vì vậy trước hết để cho người đưa danh thiếp, Thái phủ bên kia lại cố ý để một chủ sự tới, mời thái tử giống trống khua chiêng đi qua.

Triệu Hằng bên này trầm ngâm một chút, không hề kiên trì nữa, giữa trưa dùng qua cơm, cũng không che dấu tai mắt người, trực tiếp đánh xe của mình đi, đứng ở cửa ra vào Thái phủ.

Thái phủ lập tức mở cửa lớn, sớm có người gác cổng tới hầu hạ, kỳ thật Triệu Hằng cũng là lần đầu tiên đến Thái phủ, tuy bình thường cũng gặp mặt Thái Kinh, nhưng phần lớn là chỉ gật đầu coi như quen biết.

Hôm nay thấy khí phái Thái phủ, trong lòng hơi có chút buồn vô cớ, nghĩ đến Định Vương phủ của mình, quy cách tại đây không lớn lắm, càng cảm thấy có chút kém cỏi.

Chỉ là, hơi nghiêng bên cạnh tòa nhà này, một tòa lầu cao lại nổi lên, lầu cao mới tinh, tráng lệ, tiếng nói truyền ra xa xa, hắn không khỏi sửng sốt một chút: “ Đó cũng là tòa nhà của Thái gia?”

Người gác cổng sửng sốt một chút, không cam lòng nói: “ Hồi bẩm điện hạ, đó là quán rượu của Thẩm đại nhân.”

Ở trong lòng Triệu Hằng đột nhiên sinh ra mấy phần thống khoái, cái này cũng khó trách gần đây Thái Kinh thân thiện với hắn, Thẩm Ngạo cũng quá lớn mật rồi, ở bên kia xây xong quán rượu, quấy đến cả Thái phủ không bình an, bảo sao Thái Kinh lại đi so đo, đổi lại là mình, đã sớm dẫn người hủy quán rượu kia đi.

Được người dẫn xuyên qua cánh cửa lớn trang trọng, cuối cùng cũng đã tới chánh đường, Thái Kinh chờ ở cửa ra vào, khẽ run run mà hướng Triệu Hằng hành lễ: “ Lão phu thân thể không tiện, không thể nghênh đón từ xa, xin điện hạ thứ tội.”

Triệu Hằng vội vàng đỡ lấy hắn, nói: “ Thái sư nói gì vậy, nói cho cùng, Thái sư còn là trưởng bối của ta, há có thể để cho Thái sư đón chào, hổ thẹn, hổ thẹn.”

Hàn huyên một phen, đều tự đến trong sảnh ngồi xuống, Triệu Hằng hỏi bệnh tình Thái Kinh trước, Thái Kinh cười ha ha nói: “ Không ngại, lão phu tuổi tác đã lớn, ốm đau là khó tránh khỏi, điều dưỡng mấy ngày cũng tốt rồi.”

Triệu Hằng gật gật đầu, cười ha hả nói: “Thẩm Ngạo kia sắp làm Phò mã Đô Úy, chuyện này ngài đã nghe nói qua chưa?

Thái Kinh nói: “ Ba sách sáu lễ đều đã có nội cung xử lý, Lão phu há có thể không biết? Như thế nào, thái tử chính là vì chuyện này mà đến?”

Triệu Hằng nói: “ Thẩm Ngạo hôm nay quyền thế ngập trời, nếu lại thêm một chức Phò mã Đô Úy, kết thân với nội cung, lại càng như hổ thêm cánh, chỉ là, chuyện tốt cũng chưa chắc không thể là sự tình xấu, ta đã có ý định, Đế cơ gả đi, về sau lập tức mời người đưa lên triều, đoạt hết chức của Thẩm Ngạo, y theo Thái sư xem, ngài nghĩ như thế nào?”

Sở dĩ Triệu Hằng đến đây, chính là dựa thế về hướng Thái Kinh, hắn một thái tử, tuy cũng có tâm phúc, nhưng dựa vào điểm ấy mà muốn tạo thế, không khỏi có chút không biết tự lượng sức mình, Thái Kinh lại bất đồng, nếu hắn nguyện phát lực, nửa số đại thần cả Biện Kinh sẽ đưa một phong một phong tấu chương đi lên, tạo ra cái thanh thế này, trong nội cung có thể bảo vệ hay không, có lẽ là rất khó nói.

Thái Kinh cười nhạt một tiếng, nói: “ Điện hạ cho rằng, ngoại trừ Thẩm Ngạo, Hồng Lư Tự và học đường dạy võ trong tương lai, ai có thể đảm nhận?”

Triệu Hằng sửng sốt một chút, liếc nhìn Thái Kinh thật sâu, chậm rì rì nói: “ Vì sao Thái sư hỏi cái này?”

Thái Kinh nói: “ Lão phu hỏi như vậy, cũng chính là cách nghĩ trong nội cung, Thẩm Ngạo làm Phò mã Đô Úy, rốt cuộc có đoạt chức vụ hay không, cũng không thể nhanh chóng quyết định, vấn đề là trong nội cung phải chỉnh đốn quân bị, không muốn đụng vào ngoại sự. Mà Thẩm Ngạo rất thuận buồm xuôi gió, nếu không có chọn người thích hợp tiếp nhận, trong nội cung chắc chắn sẽ không đoạt chức của Thẩm Ngạo”.

Trải qua sự tình Túc Vương, về sau Triệu Hằng càng thêm cẩn thận so với lúc trước, nghĩ lại, lập tức hiểu ý tứ Thái Kinh, Hồng Lư Tự trong mắt người khác là khoai lang phỏng tay, ngay cả phụ hoàng mình, vừa nghe đến ngoại sự, liền cảm thấy đau đầu.

Hết lần này tới lần khác, họ Thẩm như cá gặp nước, trừ phi tìm được một người có thể thay thế, nếu không, Hồng Lư Tự bên kia, Thẩm Ngạo chỉ có thể là lựa chọn số một.

Còn những quốc sử kia, cũng chỉ sợ một mình Thẩm Ngạo, thay đổi những người khác đi lên, đến lúc đó còn không phải Thẩm Ngạo định đoạt sao? Biểu hiện ra, giống như Thẩm Ngạo rút lui chức, sau lưng vẫn có thể thao túng.

Về phần học đường dạy võ, Triệu Cát là Tế Rượu, cái Tư nghiệp này cũng không phải ai cũng có thể tiếp nhận, liên quan đến chiến sự, người này muốn được Triệu Cát tín nhiệm, có thể được phụ hoàng tin cậy, thiên hạ cũng chỉ có hai người Thái Kinh và Thẩm Ngạo mà thôi, Thái Kinh nắm cả ba tỉnh, không có khả năng một lần nữa cho hắn binh quyền.

Cũng chỉ còn lại một mình Thẩm Ngạo có thể lựa chọn, cả quy củ học đường dạy võ đều là Thẩm Ngạo định ra, huấn luyện viên, giáo đầu cũng đều là một tay hắn nhấc lên, không có Thẩm Ngạo, sẽ không có bọn hắn hôm nay, một khi thay người, khó bảo toàn những người này không liên hợp lại gây chuyện.

Triệu Hằng thở dài, nói: “ Nói như vậy, Thẩm Ngạo coi như là làm Phò mã Đô Úy, cũng không người nào có thể rung chuyển hắn rồi, Thái sư có thể làm điểm văn vẻ, về ngoại thích tham gia vào chính sự hay không?”

Thái Kinh chậm rãi lắc đầu, nói gằn từng chữ: “ Tham gia vào chính sự, bốn chữ này, tất cả đều ở trong lòng bệ hạ, nếu hắn nói ngươi tham gia vào chính sự, ngươi sẽ có quyền lực và trách nhiệm không nhỏ, ngươi cũng đã làm chính sự.

Nếu hắn không nói ngươi tham gia vào chính sự, cho dù kiệt lực vì nước, cũng là vô ích, thái tử điện hạ, cựu thần có một câu muốn tặng ngươi, mấu chốt của Thẩm Ngạo không phải ở hắn nắm quyền, trọng yếu nhất, có lẽ là bệ hạ nghĩ như thế nào, nếu sủng hạnh vẫn còn, tuy chiếm hết chức của hắn, lại có thể thế nào?”

Sắc mặt Triệu Hằng thoáng cứng lại, trầm ngâm nói: “ Thái sư kia có ý tứ là gì, cứ như vậy mà trơ mắt nhìn hắn...”

Thái Kinh lắc đầu, cắt ngang lời hắn, nói: “ Trơ mắt thì không, sự tình vẫn phải làm, dùng danh nghĩa vài người ngoại thích tham gia vào chính sự, buộc tội trước. Chỉ là, loại buộc tội này chỉ làm theo phép, ngôn từ không cần phải quá mức hung hăng, lão phu thì sao, sẽ thờ ơ lạnh nhạt.

Về phần điện hạ, nếu là bệ hạ bên kia muốn triệu hỏi, ngươi nói học đường dạy võ, Hồng Lư Tự không thể ly khai Thẩm Ngạo, cứ nói vài lời hữu ích vì Thẩm Ngạo. Đây cũng là vì tốt cho điện hạ, trước đó Thẩm Ngạo vây quanh Định Vương phủ, người trong thiên hạ cũng biết Thẩm Ngạo và điện hạ thế như nước lửa, bệ hạ lại không biết sao? Nhưng lúc này, Thẩm Ngạo địa vị dù sao cũng đã không thể rung chuyển, nếu điện hạ có thể nói ra lời này tại trước mặt bệ hạ, bệ hạ sẽ nghĩ như thế nào?”.

Sắc mặt Triệu Hằng có chút tái nhợt, nhưng vẫn không nhịn được, gật gật đầu, nói như thế, phụ hoàng bên kia khẳng định cho rằng lòng dạ mình hẹp hòi, đã vô ích phản đối, vậy dứt khoát đưa một cái nhân tình, lại có thể kiếm chỗ tốt, ít nhất ấn tượng của mình ở trước mặt phụ hoàng có thể rạng rỡ hơn không ít.

Chỉ là, nói tốt vì Thẩm Ngạo, thật sự lại làm cho Triệu Hằng có chút không cam lòng.

Thái Kinh cười ha hả nói: “ Còn nhiều thời gian, thời gian còn dài mà, thái tử quá mau, nếu không cẩn thận, còn có thể làm hại chính mình.”

Triệu Hằng cắn răng, gật đầu nói: “ Thái sư dạy bảo, Triệu Hằng không dám quên, ta biết rõ nên làm như thế nào.”

Thái Kinh chậm rãi nói: “ Còn có một việc, chính là Thẩm Ngạo dâng một đạo tấu chương lên, muốn xây dựng thủy sư, bảo là muốn dùng Tuyền Châu, Tô Hàng, Bồng Lai làm bến cảng, lãng phí tại đây có thể rất lớn, trong nội cung đã khó xử, không muốn móc ra nhiều tiền như vậy, thái tử điện hạ thấy thế nào?”.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.