Kiều Thê Như Vân

Chương 529: Lên triều



Triệu Tím Hành liếc mắt, nở nụ cười khanh khách, lại khôi phục vẻ ngây thơ lãng mạn, nói:”Không cho ngươi nói xấu.”Đang nói, Ninh An, Vân Vân, Chu Nhược bên kia đồng loạt tới, Thẩm Ngạo nhìn thấy, lập tức cảnh giác, cưa gái trong nhà, hình như là có tật giật mình.

Triệu Tím Hành liếc liếc Thẩm Ngạo, tiếp theo liền chậc luỡi, mang trên mặt vẻ chột dạ lại kích thích ửng đỏ, trong lòng không biết làm sao mà xinh đẹp đứng thẳng, muốn đi, rồi lại sợ bị người nhìn phá, ở lại chỗ này, lại không biết nên làm cái gì bây giờ?

Mấy người Ninh An liên tục bước tới, thấy Thẩm Ngạo đột nhiên trở về, mỗi người mừng rỡ, thì ra tưởng rằng Thẩm Ngạo mấy ngày nữa mới về, không thể tưởng được lại về sớm như vậy, lúc này đây đi Tuyền Châu, chính là nửa năm, tuy có thư nhà đưa tình, đúng là vẫn còn tưởng niệm lo lắng, lúc này nhìn thấy phu quân nhà mình từ Tuyền Châu trở về, đã là không che dấu được sắc mặt vui mừng.

Ninh An vô cùng kích động, ly biệt thắng tân hôn, hết lần này tới lần khác, công vụ Thẩm Ngạo lại bề bộn, làm cho nàng vừa ai oán vừa tức, bình thường trong lòng cũng chỉ ẩn ẩn nén giận, lúc này thấy Thẩm Ngạo, tất cả đều tan thành mây khói, theo gió mà đi.

Trên mặt Vân Vân nhuộm lên vẻ đỏ ửng, mặt mày ẩn tình, trong miệng Chu Nhược thấp giọng niệm một câu quỷ chán ghét, nhưng một đôi gót sen lại không tự giác mà nhích đến gần, trong lòng ẩn ẩn có chờ đợi, trên mặt Đường Mạt Nhi vô cùng nhất bình thản, nhưng trong lòng cũng đã tràn ngập sóng gió, bước chân Xuân nhi thì nhanh nhanh.

Đợi các nàng đến gần Thẩm Ngạo, lại chứng kiến Thẩm Ngạo chắp hai tay sau lưng, xụ mặt nói với Triệu Tím Hành:”Ngươi niên kỷ lớn như vậy, lại không đi học nữ công, không đi làm thêu thùa, tứ thư nữ cũng không đi đọc, suốt ngày tản mạn như vậy, hiện tại tốt rồi, rõ ràng học cách trộm tranh, cái này, chính là cha ngươi dạy ngươi như vậy hả? Tấn vương gia chính là gia giáo kiểu này hả?”

Triệu Tím Hành khúm núm nói:”Đúng, đúng, đều là lỗi của phụ vương ta, cha ta thật đáng chết.

Thẩm Ngạo tiếp tục nói:”Ngươi vừa nói như vậy, ta lại nghĩ tới, cha ngươi là Tấn vương, Tấn vương này, thật sự là rất xấu, nhìn lén nữ nhân tắm rửa, trộm gà trộm chó, đều có phần của hắn. Người như hắn, sao có thể dạy dỗ con gái tốt, ai...... thật sự là oan nghiệt...”Dứt lời, rất đồng tình mà nhìn Triệu Tím Hành.

Triệu Tím Hành gật đầu như gà con mổ thóc, nói rất đúng, đúng là phụ vương ta có lỗi, đột nhiên nâng con mắt lên, hỏi:”Phụ vương không hư hỏng như vậy chứ?”

Thẩm Ngạo lạnh lùng nói:”Xấu hơn cũng có, lời nói và việc làm hoang đường của hắn đầy tội lỗi chồng chất.”

Triệu Tím Hành tranh luận:”Cũng không hoàn toàn, hắn cũng không phải rất xấu.”

Thẩm Ngạo tranh luận mệt mỏi, đành phải nói:”Nói ngắn lại, sau này ngươi không cần phải học cha ngươi, từ từ mà làm tiểu thư khuê các, một chuyến này sẽ tha cho ngươi, nhanh chạy đi, không cần phải để cho ta nhìn thấy.”

Triệu Tím Hành bước thẳng đi, trước khi biến mất còn nói:”Ta cũng không muốn gặp lại ngươi, sau này chúng ta cả đời không qua lại với nhau.”Nói xong liền hướng Thẩm Ngạo nháy mắt mấy cái, chạy vội đi.

Mấy người Ninh An đi tới, Ninh An mở miệng hỏi:”Đây là làm sao vậy? Như thế nào đột nhiên lại nhao nhao lên?”

Thẩm Ngạo hừ lạnh một tiếng, vô cùng trang nghiêm nói:”Nha đầu nhỏ như vậy, rõ ràng dám hồ đồ như thế, trộm tranh vẽ, lại dám trộm đến nơi này của ta, cũng may ta kịp thời phát hiện, mới không để cho nàng thực hiện được, hiện tại nhớ tới, thật đúng là nghĩ mà sợ.”

Dứt lời, liền đem bức vẽ hoàn trả Ninh An, nói:”Đây là bức vẽ ta làm cho ngươi, ngươi phải cẩn thận cất kỹ, sau này không thể để cho người có cơ hội thừa dịp cướp lấy.

Ninh An tiếp nhận bức vẽ, kinh ngạc một chút, thần sắc lập tức như thường, trong lòng lại sinh ra một tia ấm áp, khó trách phu quân tức giận như vậy, tranh này, là hắn làm cho mình, liền chú ý cuốn kỹ, gọi tiểu lại đưa trở về, ôn hòa nói:”Phu quân trở về, nên cao hứng mới đúng, không nên tức giận nữa, Tím Hành còn nhỏ, tức giận cùng nàng làm cái gì?”

Người một nhà vui vẻ mà đi trở lại hậu viên, Thẩm Ngạo tắm rửa một phen, lại dùng cơm, nghỉ ngơi một hồi, liền đề nghị mọi người cùng nhau đi ra ngoài dạo chơi, vừa đi dạo, liền đến lúc bầu trời tối đen.

Trong đêm, Thẩm Ngạo đến trong phòng ngủ Ninh An, vuốt ve an ủimột phen, cẩn thận từng li từng tí nâng cằm nàng lên, nhìn thẳng một đôi mắt sáng ngời lại u oán này, dưới ánh đèn dầu mềm rũ xuống, nói không ít lời tâm tình.

Ninh An chỉ cười yếu ớt, nói:”Ngươi nói nhiều như vậy, còn không phải là muốn ta tha thứ cho ngươi sao?”Lập tức buồn bã nói:”Ta sao lại có thể không rõ, ngươi là nam nhân, nam nhân có thể nào vĩnh viễn rảnh rỗi ở trong nhà? Đại trượng phu chí tại tứ hải, có phải không?

Thẩm Ngạo nói:”Kỳ thật, ta cũng vậy rất muốn ở lại nhà, không ra khỏi cửa mới là tốt nhất, chí tại tứ hải là không có, chỉ là bị bắt đi làm một việc, đợi làm xong những sự tình này, ta liền ở nhà cùng các ngươi mỗi ngày.

Hai người ôm nhau trên giường, nhìn lên trên mái nhà, ngươi một lời ta một câu mà nói chuyện, Ninh An dán đầu vào trước ngực Thẩm Ngạo, một bên nghe tim đập của hắn, một bên ranh mãnh nói:”Ngươi có phải là cấu kết cùng Tím Hành hay không?”

Thẩm Ngạo sửng sốt một chút, lập tức cực kỳ kích động, nói:”Ta là môn hạ thánh nhân, đọc chính là kinh điển thánh nhân, học chính là lễ nghĩa liêm sỉ, làm sự tình, chính là đường đường chính chính, làm sao có thể..... làm sao có thể...”

Phía sau, âm thanh càng ngày càng thấp, hổ thẹn mà thừa nhận:”Giống như có một chút như vậy thôi.”

Ninh An nghe tim đập như trống trong ngực Thẩm Ngạo, ngẩng mặt lên, một đôi con ngươi tinh mang chăm chú nhìn hắn, nói:”Ta chỉ biết, vừa rồi tim của ngươi đập rất nhanh.”Dứt lời, liền uốn éo thân qua, đưa lưng về phía Thẩm Ngạo.

Thẩm Ngạo lập tức ôm lấy nàng từ phía sau, cũng không tranh luận cái gì.

Như vậy trầm mặc thật lâu, Ninh An đột nhiên nói:”Nam nhân vì cái gì đều muốn hưởng hết sắc đẹp trên đời?

Những lời này hỏi rất đột ngột, Thẩm Ngạo lập tức nhớ tới bối cảnh Ninh An, đừng nhìn nàng hơi ngu ngơ, bất kể là nàng phụ hoàng hay là hoàng thúc, người nào không có tam thê tứ thiếp? Những thứ này, trong mắt nàng, hẳn là chuyện đương nhiên.

Thẩm Ngạo nói:”Ta cũng không biết, kỳ thật bản tâm ta còn rất thiện lương, đối với phu nhân của ta, đều là trung trinh có một không hai”, vừa nói, cánh tay hắn vừa hoạt động trước ngực Ninh An, một cuộc chiến mới ác liệt diễn ra trên giường.

…………………………………………�� �� �……………………

Sáng sớm, Thẩm Ngạo thức dậy rục rịch lên kiệu đến Chính Đức môn.

Ngoài cửa Chính Đức, các quan lại đã đến gần như đông đủ, trên mặt vô cùng nghiêm túc, ai cũng không thể có ý kiến nhiều lời, chỉ là, thời điểm Thẩm Ngạo đến, đều liếc qua hướng Thẩm Ngạo, hơi mỉm cười một chút.

Nhiều đại thần liền không nhớ tới rất nhiều lời đồn trong kinh, lại càng cảm thấy hôm nay nhất định là sẽ dư luận xôn xao.

Kỳ quái chính là, dĩ vãng là Thái Kinh tới sớm nhất, nhưng lúc này, lại vẫn chưa thấy kiệu nhỏ Thái phủ, mọi người nhất thời nghi hoặc, lại có một Lục sự tình Môn hạ tỉnh mở ra đáp án, trong đêm ngày hôm qua, Thái Kinh đột nhiên phát bệnh, đã kêu người nhà suốt đêm viết tấu dâng lên hoàng thượng, cho nên cái nghị sự triều đình này sẽ không tới được.

Thạch Anh và Đoan Chính cùng tới, rời khỏi cỗ kiệu, con mắt hai người thoáng tìm tòi một tý trong đám người, lập tức liền tìm được Thẩm Ngạo, liền cùng đi tới chỗ hắn.

Thẩm Ngạo còn đang cầm hộp cơm, nhét bánh mật ngọt vào trong miệng, thấy hai người, lập tức dọn tay hành lễ, vẫn không quên nói:”Quận công và Nhạc phụ đại nhân, các ngươi có muốn nếm thử bánh mật ngọt vợ ta làm hay không? Mặc dù là lần đầu tiên làm, nhưng hương vị lại rất ngon miệng!

Thạch Anh lập tức làm ra một bộ thái độ vô cùng nghiêm túc, nói:”Không cần.

Ngược lại, tuy Đoan Chính ăn no mới đến, lại nghe nói đây là vợ Thẩm Ngạo làm, trong đám người này chắc hẳn cũng có nữ nhi bảo bối của hắn, trong lòng liền nghĩ, Nhược nhi lớn như vậy, vi phụ còn chưa được hưởng qua tài nấu nướng của nàng, hôm nay lại muốn nếm thử, cũng không khách khí, dù sao cũng đều là người một nhà, liền lấy một khối điểm tâm ra, cắn một miếng nhỏ, không nhịn được, nói:”Mùi vị không tệ, chỉ tiếc là hơi ngọt.

Thẩm Ngạo cười nói:”Các nàng nói, mấy ngày nữa rảnh rỗi, muốn xuống bếp làm một bàn rượu và thức ăn, đến lúc đó khẳng định phải mời nhạc phụ và nhạc mẫu tới ăn.”Dứt lời lại nói:”Quận công và phu nhân cũng nhất định phải tới, chỉ sợ đến lúc đó, đồ ăn làm ra không hợp khẩu vị của ngươi.

Thạch Anh thản nhiên mà cười rộ lên, nói:”Tốt, ta nhất định sẽ đến.

Đoan Chính lại cười nói:”Ngươi thật là, toàn nhớ những việc đâu đâu, sự tình hôm nay, ngươi định lăn lộn đi qua như thế nào?

Ý tứ này quá rõ ràng, trực tiếp nói cho tiểu tử ngươi biết, đừng nói với ta, cái gì ngươi cũng không biết, thái tử hôm nay đến, chính là muốn đánh võ đài cùng ngươi, nói ngày trong đêm hôm qua nghe, đã có người đi tìm đến chỗ đặc phái viên người Phiên rồi, đến lúc đó, đặc phái viên người Phiên thật sự muốn làm khó dễ, tăng thêm nửa số đại thần cả triều, còn có cả thái tử, lực lượng này không nhẹ đâu.

Thẩm Ngạo xuất ra một khăn tay, lau mỡ rơi đầy trên tay, cười nhạt nói:”Tiểu tế lúc sáng nay thức dậy, liền chứng kiến con quạ đen vòng trên đầu cành cây, rất là xui, tâm tình cũng rất không sảng khoái, có người tìm tiểu tế gậy phiền toái, vậy cực kỳ tốt rồi, đến một người sẽ thu thập một người.

Những lời này xem như đủ hung hăng càn quấy, bên cạnh có đại thần nghe xong, sắc mặt biến đổi, lập tức trốn như ôn dịch, chạy vội đến nơi khác.

Thạch Anh thở dài, nói:”Ngươi à ngươi, tuổi còn rất trẻ, khí quá thịnh.

Đoan Chính cũng cau mày, nói:”Thẩm Ngạo, không cần hành động theo cảm tình!

Thẩm Ngạo cười nói:”Yên tâm, tiểu tế đã có an bài.

Hai người kia nghe Thẩm Ngạo nói như vậy, lại không còn ý kiến gì nữa, xung quanh, rất nhiều người nhìn nhìn thái tử tỉnh táo, lại nhìn Thẩm Ngạo chuyện trò vui vẻ, cũng không biết nên nói cái gì cho phải.

Thẩm Ngạo và Thạch Anh, Đoan Chính thoáng hàn huyên một tý, trong nội cung đầu truyền ra tiếng bước chân dồn dập, một người công công cầm phất trần tới, eo éo nói:”Chư vị đại nhân, mời vào trong cung thảo luận chính sự.

Vừa dứt lời, mọi người ào ào nối đuôi nhau đi vào, mãi cho đến Giảng Võ điện, mới đứng vững thành từng hàng.

Triệu Cát chờ đã lâu trên điện, tay đặt lên thành ghế nhìn quần thần tiến đến, giữ vững tinh thần, con mắt sau rơi Chu miện vào trên người Thẩm Ngạo, cười nhạt một tiếng về phía hắn, lập tức lại khôi phục vẻ trang nghiêm.

“Có việc sớm tấu, vô sự bãi triều.”Dương Tiễn dắt cuống họng hô một câu.

Một câu này kêu lên, đúng là nói bệ hạ bên này không có gì phân phó, chư khanh bên này có gì cứ nói.

Mọi người ngươi nhìn sang ta, ta nhìn sang ngươi, đều là không phản bác được, lúc này, ai dám nói thêm cái gì, chính chủ còn chưa nói lời nào kìa, càng có mấy đại thần, mắt trắng lên nhìn về phía thái tử bên này, tràn đầy chờ đợi.

Trầm mặc một hồi, giống như thiên hạ đã muốn thái bình, bình thường bảy mồm tám chõ mỏ vào, nào là cứu tế, xây dựng….., lúc này lại không dám nhao nhao.

Triệu Cát có vẻ có chút bực bội, thấy chúng thần mang cái dạng này, sắc mặt liền trầm xuống, nói:”Như thế nào? Không có người nói chuyện sao, bình thường không phải có nhiều chuyện nói với Trẫm sao, tại sao bây giờ nguyên một đám không nói gì hết vậy?.

Đúng lúc này, ở phía sau, có người cất cao giọng nói:”Phụ hoàng, nhi thần xin nói ra suy nghĩ của mình.

Trong điện lập tức khôi phục vài phần náo nhiệt, mọi ánh mắt đều rơi vào trên người thái tử, Triệu Hằng mang trên mặt vẻ kính cẩn, hành lễ về hướng Triệu Cát trên cung vàng điện ngọc, lập tức thản nhiên chờ đợi Triệu Cát cho phép.

Tại dĩ vãng, thái tử cực ít khi tham gia nghị sự triều đình, coi như là tham gia, đối với chính vụ, cũng quyết tâm không phát biểu ý kiến của mình.

Có đôi khi Triệu Cát tâm tình tốt, sẽ thoáng hỏi ý kiến Triệu Hằng một tý, Triệu Hằng cũng chỉ nói lập lờ nước đôi một chút.

Lúc này, thái tử đột nhiên muốn lên tiếng, mà lại nhìn sắc mặt hắn, giống như là mưu đồ từ lâu, trước đây, Triệu Cát đã muốn bất mãn đối với dư luận giới thượng lưu bên kia, lúc này thái tử đột nhiên làm ra hành động này, vốn là làm cho hắn nhất thời giật mình, lập tức lại sinh ra một chút tức giận, đứa con trai này, hôm nay là muốn làm cái gì đây?

Chẳng qua là đang ở trước mặt triều thần, Triệu Cát chỉ có thể vẻ mặt ôn hoà nói:”Hoàng nhi cứ nói đừng ngại.”Tận lực cũng không nói Đông cung, mà xưng là hoàng nhi.

Triệu Hằng chậm rãi nói:”Phụ hoàng, vương hóa và man di, chỉ khác nhau ở một chữ lễ, lễ là cần giáo hóa, không biết lễ người chính là man di, Đại Tống ta chính là quốc gia trung tâm, vạn bang đến hướng đến, càng nên lo liệu láng giềng hoà thuận, dùng để giáo hóa tứ phương, dương đức tứ hải.

Lời nói đến đây, cho dù là thằng ngốc cũng hiểu ý đồ của Triệu Hằng rồi, Triệu Cát cười lạnh nói:”Hoàng nhi có chuyện, cứ nói thẳng, không sao.

Triệu Hằng nói:”Nhi thần nghe nói, Bồng Lai Quận Vương Thẩm Ngạo, khâm mệnh thanh tẩy đường biển, đây vốn là chuyện tốt, ngành hàng hải Đại Tống ta thối nát, là trị thì phải trị. Nhưng làm việc không thể uốn cong thành thẳng, vì thanh tẩy đường biển, mà tung hải thương cướp bóc phiên bang, làm xấu danh tiết Đại Tống ta, việc này tạm không đề cập tới, càng làm cho mỗi phiên bang cảm thấy bất an, sợ như có họa chồng trứng sắp đổ.

Việc này thì cũng thế rồi, càng nghe rợn người hơn chính là, Thẩm đại nhân lại áp chế chư phiên, cố gắng lấy tất cả bến cảng phiên thổ. Đại Tống ta là lễ nghi chi bang, quốc gia quân tử, Thẩm Ngạo thân là khâm sai, đại biểu chính là Đại Tống và phụ hoàng, hắn như vậy làm, là có mục đích gì, xin phụ hoàng nhìn rõ mọi việc, nhìn thẳng vào để xử trí.

Dứt lời, Triệu Hằng quỳ xuống, nặng nề dập đầu, tiếp tục nói:”Nhi thần không dám thảo luận sự tình chính sự, hôm nay cảm giác phát ra, xin phụ hoàng chớ trách.

Triệu Cát thở sâu, lại là không nói gì, lúc này, hắn suy nghĩ,cũng không phải phiên bang, mà là lý do gì khiến cho Triệu Hằng nói ra lời nói này, thái tử bình thường rất nhu nhược, đột nhiên thoáng cái trở nên hào phóng như thế, sau lưng cái này, là ai bày mưu đặt kế, lại có ai ủng hộ.

Hắn cười nhạt một tiếng, dáng tươi cười hờ hững, nhưng không lên tiếng.

Đúng lúc này, ở phía sau, Ngự Sử Đại Phu Lô Lâm đã đứng ra, nói:”Thái tử nói rất đúng, thần... tán thành...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.