Kiều Thê Như Vân

Chương 574-2: Cắt đầu Kim cẩu (2)



Oanh...... nương theo lấy từng đợt tiếng kêu thảm và rên rỉ, bảy tám thị vệ bị đánh bay lên trên mặt đất, chiến mã tiến lên, tiếp theo, kỵ sĩ lập tức dùng kỹ thuật cỡi ngựa tinh xảo, ghì ngựa, thúc ngựa xoay người lại, chiến mã lập tức quay về, móng ngựa tung bay, định dẫm lên trên người đám thị vệ.

Bảy tám thị vệ đều bị đụng gẫy mấy cái xương sườn, giống như cừu non, lăn bò rên rỉ trên mặt đất, lúc này, tiếng vó ngựa vừa vội vừa gấp rút vang lên, kỵ sĩ thúc ngựa quay đầu lại đang xông về hướng bên này.

Bộp...

Người thiện cưỡi ngựa chết dưới móng ngựa.

Một câu nói kia, tuy không phải nhiều lần đều hữu hiệu, nhưng tối nay, lại rất đúng đắn, qua lại giẫm đạp mấy lần, bảy tám thị vệ rốt cục cũng bất động, thống khổ có thể nghĩ.

Ngay tại trước đó hai ngày, bọn hắn phẫn nộ, cũng đã hô ô đột, đánh đội quân giáo úy Tống rớt xuống ngựa, tiếp theo liền quay ngựa trở lại, giẫm đạp đến chết, báo ứng tới quá nhanh, thế cho nên, thời điểm bọn hắn sắp chết, trong con mắt còn lóe ra vẻ kinh ngạc không thể tin.

Bốn phía đã xuất hiện lửa lớn rồi, giáo úy khống chế các chỗ hẻo lánh rất nhanh, người Khiết Đan thì áp giải từng người bên trong đi ra, không cần chờ lệnh, cũng không cần hỏi bất luận cái gì, tất cả tù nhân quỳ thành một hàng, giơ tay chém xuống, thi thể không đầu xuất hiện, ngã xuống đất.

Đêm dài trở nên lành lạnh, mà ở chỗ sâu trong Lễ bộ, trong một chỗ lầu các, chiến đấu mới vừa vặn chấm dứt, mười thị vệ người Kim hung hãn đã bị thanh trừ, trên người lưu lại hơn mười vết đao, tiếp theo, bị người dùng ngựa giẫm đạp trên thân thể.

Cửa gỗ lầu các đã bị mở, nhưng bên trong có một người Kim dựa vào nơi hiểm yếu chống lại, lớn tiếng kêu la vào bên trong, sau đó mới hướng xông tới giáo úy, cầm đao chém qua, đám giáo úy lui về, lộ ra cổng tò vò tĩnh mịch.

Xuy xuy...... hơn mười mũi tên lông vũ phá không bắn vào, chui hết vào thân thể người Kim này, thân hình người Kim thoáng ngưng trệ một tý, trong miệng tràn ra máu tươi, chỉ tay lên trời, hét lớn một tiếng thê lương, sau đó mới co quắp trên mặt đất.

“ Con mẹ ngươi, công phu cao tới đâu, cũng sợ cung tiễn, ai chơi dao thái rau cùng ngươi chứ!”, Thẩm Ngạo mắng to một tiếng, đang lúc mọi người bảo vệ xung quanh, hùng hùng hổ hổ vượt qua thi thể người Kim đi vào.

Trong tầng thứ nhất lầu các không có một bóng người, Thẩm Ngạo nỗ bĩu môi, mười giáo úy lập tức đi lên hướng lầu hai, chỉ một lúc sau, liền tóm người đến, không phải Hoàn Nhan Tông Kiệt thì là ai?

Lúc này, Hoàn Nhan Tông Kiệt đâu còn có võ dũng của người Kim? Quý vì hoàng tử, hưởng dụng phú quý vô cùng, một đêm này dường như đã bị chôn vùi rồi, bị tửu sắc lấy hết sức mạnh của thân thể, chắc hẳn cũng không còn dũng khí dùng đao chém người như lúc trước nữa, thân thể lạnh run, thấy được Thẩm Ngạo, giống như đập lấy ôn thần, gian nan mà dùng tiếng Hán, nói:” Thả ta một con đường sống, nguyện dùng một phòng vàng để đền đáp.

Thẩm Ngạo một cước đạp lên trên mình hắn, trong tay mang theo Thượng Phương bảo kiếm, mũi kiếm chỉ ở cổ họng hắn, cười lạnh nói:” Ngươi có vàng, sớm muộn gì ta cũng sẽ đi lấy, không nhọc công ngươi chắp tay đưa lên, hôm nay mượn đầu của ngươi dùng một tý, kiếp sau sẽ trả lại ngươi.

Bảo kiếm sắp đâm vào cổ họng của hắn, lại đột nhiên dừng lại, lập tức thu hồi, Thẩm Ngạo rút khăn ra, chà lau trên thân kiếm trơn bóng, trong miệng nói:

“ Đây là Thượng Phương bảo kiếm, trên chém Ngũ phẩm quan to, dưới giết cửu phẩm quan tham, có đôi khi còn có thể giết gà, tàn sát cẩu, ngẫu nhiên lấy ra làm thêm vài sự tình, nung đúc tình cảm sâu đậm, làm rất nhiều sự tình có ý nghĩa. Đồ tốt như vậy, hắn còn không có duyên để hưởng dụng, ai tới giúp đỡ ta một chút, cho hắn chết thống khoái đi.

Đao của Lý Thanh hiển nhiên không phải là cái gì Thượng Phương bảo kiếm, càng không có tình thú gì, Thẩm Ngạo vừa dứt lời, đã không kìm nén được, một đao bổ xuống, máu tươi róc rách từ thân đao, chảy xuôi xuống dưới, sau đó mới cắt thủ cấp Hoàn Nhan Tông Kiệt.

Thẩm Ngạo dùng khăn lụa che cái mũi đi ra ngoài, hẳn không chịu được mùi huyết tinh dày đặc này.

Cả Quốc Tân quán của Lễ bộ, đã là một mảnh đống bừa bộn, lúc này có người áp giải một người đến, người này lớn tiếng cầu xin tha thứ, sợ hãi tới cực điểm, quỳ xuống dưới chân Thẩm Ngạo, dập đầu nói:” Ta...ta cái gì cũng không thấy...

Người này Thẩm Ngạo nhận ra, là Vương Tử Triều Tiên Vương An, Vương Tử các quốc gia ào ào dọn đi khỏi Hồng Lư Tự, chỉ có Vương An này còn ở lại, vừa rồi giáo úy xông tới giết chóc, hắn lặng lẽ mang theo thị vệ ở bên quan sát, vốn là con muốn nhân cơ hội giúp đỡ Hoàn Nhan Tông Kiệt một lần.

Kết quả, chứng kiến giáo úy đáng sợ như vậy, cũng không dám ra, cuối cùng bị giáo úy phát hiện, chút ít thị vệ của hắn cũng là hạng người nhát như chuột, một hộ vệ xả thân bảo vệ hắn cũng không có.

Thẩm Ngạo hướng hắn cười lạnh, nói:” Ngươi đã muốn thấy được, ngươi xem, chúng ta đang làm chuyện bí ẩn như vậy, bị ngươi xem sạch sẽ, ngươi còn muốn sống sao?

Vương An lạnh rung làm run, trong lòng nghĩ, các ngươi giống trống khua chiêng như vậy, cái này cũng gọi che giấu sao? Nhưng, những lời này, hắn không dám nói ra khỏi miệng, chỉ dùng nước mắt giàn giụa mà cầu xin tha thứ.

Thẩm Ngạo đạp chân lên trên đầu hắn, cảm nhận được hàm răng rung động khanh khách, mới chậm rãi nói:” Trước đó, ngươi đã nói cái gì?

“ Cái... lúc nào...

“ Lúc nào? Chính là thời điểm ngươi chạy ra ngoài cánh cửa, nói cái gì? Đúng rồi, bảo bản vương nhớ mặt ngươi sao? Bản vương nhớ kỹ, Vương lão đệ, ngươi thì sao?

Vương An trước đây đã nói ra câu nói kia, tự cho là dựa vào cây to Hoàn Nhan Tông Kiệt này, sẽ không sợ ai nữa, ai ngờ Hoàn Nhan Tông Kiệt vô dụng như vậy, lúc này đâu còn dám nói cái gì, hung hăng đánh chính mình vài bàn tay, nâng mặt đỏ bừng lên, nói:” Ta đáng chết, ta đáng chết...

Thẩm Ngạo ung dung cười nói:” Người đâu, dìu hắn dậy, dầu gì cũng là Vương Tử, cái dạng này là làm cho ai xem? Không biết, còn tưởng rằng bổn vương khi dễ hắn, gọi hắn rửa mặt một tý, đợi lát nữa hay theo chúng ta đi.

Đám giáo úy ào ào nói trong đâu, Vương gia, ngươi chính là đang khi dễ hắn.

Thời gian dần dần trôi qua, một đoàn mây đen che phủ lên mặt trăng, thế lửa Sùng Lễ môn bên kia cũng đã khống chế được, đợi cho cấm quân Tây Hạ kịp phản ứng, mới biết được Quốc Tân quán bên này xảy ra chuyện.

Hoàn Nhan Tông Kiệt là phò mã tương lai của Tây Hạ, lại càng là khách nhân tôn quý nhất Tây Hạ, tuyệt đối không thể để mất, vì vậy, nhiều đội cấm quân Tây Hạ điên cuồng hướng bên này chạy đến, chờ bọn hắn nặng nề vây quanh Quốc Tân quán, đã có người dùng đao chọc đầu Hoàn Nhan Tông Kiệt, ghìm ngựa đi ra, Thẩm Ngạo dẫn đầu, một đội giáo úy ở phía sau, sau đó mới là người Khiết Đan.

“ Các ngươi là người nào?” Trong cấm quân Tây Hạ có người lớn tiếng kêu gọi.

Thẩm Ngạo cất cao giọng nói:” Bồng Lai Quận Vương ở đây, đầu chó Kim cẩu Hoàn Nhan Tông Kiệt đã bị chém xuống, nhanh chóng tránh ra!

Người Tây Hạ xôn xao, nhất thời không biết theo ai, Hoàn Nhan Tông Kiệt chết mất rồi, giết hắn chính là đặc phái viên Đại Tống.

Chuyện này, vô luận như thế nào, cũng không phải bọn hắn có thể xử trí, nhưng cũng không thể để thủ phạm gây chuyện chạy.

Vì vậy, Thẩm Ngạo ghìm ngựa đi về phía trước một bước, người Tây Hạ liền nâng cao trường mâu, lui về phía sau một bước, càng ngày càng nhiều Hạ quân chạy tới, nhưng không có chiếu lệnh, lại không thể động thủ, chỉ có thể giữ tình huống như vậy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.