Kiều Thê Như Vân

Chương 577: Đánh được không



Hồng Lư Tự bên kia, quan lại người hầu, từ trên xuống dưới, trong lòng cũng là run sợ, lúc trước hầu hạ người này, không biết là cái gì, chỉ cảm thấy vị Vương gia từ Đại Tống đến này ăn nói khôi hài, luôn mang theo dáng tươi cười như tắm gió xuân, nhưng lúc này, tuy vẫn là khôi hài, vẫn như tắm gió xuân, nhưng lại làm cho người ta không dám chậm trễ chút nào.

Trong đêm cùng ngày, Thẩm Ngạo làm thịt một con dê khao thị vệ, cũng mời Gia Luật Âm Đức tới ăn, chiếu lệnh Lí Càn Thuận đã truyền ra, Công Chúa lại là bông hoa rơi xuống trên đầu Thẩm Ngạo, tâm lý Gia Luật Âm Đức hơi có chút đố kỵ, nhưng ở trước mặt Thẩm Ngạo, tuyệt không dám biểu hiện ra nửa điểm bất mãn, chỉ liên tục chúc mừng.

Đđêm hôm đó, hắn nhìn tận mắt Thẩm Ngạo dẫn đội đi giết người, lúc chiều có lẽ là nói nói cười cười, đến ban đêm liền mang kiếm, cưỡng ép của hắn đi ra khỏi cửa, chạy đến chém người, nói trở mặt liền trở mặt.

Một đêm đi qua, Thẩm Ngạo bắt đầu đứng dậy, người trong nội cung liền đi tới, Thẩm Ngạo mặc triều phục, được người trong nội cung dẫn vào cung, lúc đến cửa ra vào, vừa đúng đụng vào Tàu Vương Lí càn đang từ trong nội cung đi ra.

Lí Càn Chính nhìn Thẩm Ngạo, cười ha ha một tiếng, nói:” Bồng Lai Quận Vương mạnh khỏe chứ?.

Thẩm Ngạo chỉ cười cười, nói:” Rất tốt.

Lí Càn Chính cười nói:” Chúc mừng Quận Vương đã trở thành con rể Đại Hạ ta.” Dứt lời, trên mặt trồi lên một tia thăm dò, nói:” Đợi đại hôn về sau, Quận Vương định lúc nào rước dâu trở về nước?

Thẩm Ngạo thấy hắn dáng vẻ khẩn trương, trong lòng há có thể không rõ ý nghĩ của hắn? Liền thản nhiên nói:” Không vội, gấp làm cái gì?

Lí Càn Chính cười khan một tiếng, mong mỏi liếc Thẩm Ngạo, thấp giọng nói:” Bổn vương có thể thúc đẩy chuyện tốt của Quận Vương, thì có thể phá hư chuyện tốt của Quận Vương, Quận Vương tự giải quyết cho tốt, chớ quên, không có bổn vương, chỉ sợ Quận Vương đã tay không mà về.”

Thẩm Ngạo nhăn lông mày lại, nói:” Thẩm mỗ lại có một câu muốn nói.” Hắn nhìn Tàu Vương này, nói từng chữ từng câu:” Bổn vương muốn cái gì, ai cũng đừng nghĩ đến việc lấy đi, người ngăn cản giết người, Phật ngăn cản giết Phật.

Lí Càn Chính hừ lạnh một tiếng, phẩy tay áo bỏ đi.

Vừa rồi hai người đối thoại, kỳ thật là ẩn hàm một tầng ý tứ khác, Tàu Vương muốn, là lập tức thanh trừ mầm tai vạ Công Chúa, Miểu nhi Công Chúa là con gái một của Lí Càn Thuận, mà Phò mã, với tư cách con rể, tuy nói kế thừa ngôi vị hoàng đế thì không hợp tổ chế, nhưng ở lâu một ngày, cuối cùng vẫn cái họa lớn trong lòng, cho nên, ý ở ngoài lời Lí Càn Chính, là thúc giục Thẩm Ngạo nhanh chóng thành hôn, dẫn Công Chúa về nước.

Mà Thẩm Ngạo tự nhiên hiểu lợi hại trong chuyện này, Tây Hạ còn chưa triệt để đảo hướng Đại Tống, hắn tuyệt đối không thể nói đi là đi ngay.

Lí Càn Chính mời Thẩm Ngạo đi, Thẩm Ngạo hết lần này tới lần khác lại không đi, nhìn về phía trên chỉ là mâu thuẫn nhỏ, không ảnh hưởng toàn cục, nhưng cũng liên quan đến lợi ích thiết thân của hai người, đàm luận không ổn, tự nhiên là phẩy tay áo bỏ đi.

Thẩm Ngạo cũng không để ý tới hắn, một người Tàu Vương mà thôi, sợ cái gì? Tiếp theo liền trực tiếp vào cung.

Lí Càn Chính đánh ngựa trở lại Tàu Vương phủ, người gác cổng tới đón chào, cười hì hì nói:” Điện hạ, hai đại Dê sử Thần Vũ quân và Long Nhương vệ cầu kiến.

Lí Càn Chính tâm tình không tốt, một cái tát đánh lên trên mặt người gác cổng, quát:” Cút!

Dứt lời, liền nổi giận đùng đùng đi vào, đến thiên sảnh bên này, đã có hai người chờ lâu, hai xem xét người này, trên cổ có cái vòng màu vàng, liền biết rõ cũng là Vương tộc, một người tên là Lý Cao Sai, một người Lý Đán, thấy Lí Càn Chính, lập tức đứng dậy hành lễ, nói:” Điện hạ.

Lí Càn Chính ngồi xuống, gọi người đưa trà lên, cầm chén trà nhỏ, nói:

“ Chúng ta lúc này đây là rước hổ đuổi sói, đuổi đi một con sói đói, lại đưa tới một con cọp, Thẩm Ngạo kia, bổn vương vốn là còn muốn hợp tác cùng hắn, ai ngờ hắn lại là tâm ngoan thủ lạt như thế, cũng không phải là người thiện lương gì, có Đại Tống ở sau lưng làm chỗ dựa cho hắn, nếu để cho hắn làm cái Phò mã này, chỉ sợ đến lúc đó sẽ là một cái họa lớn trong lòng.

Lý Cao Sai cười lạnh, nói:” Sợ hắn làm cái gì? Người khác sợ hắn, ta không sợ, chúng ta đều là tử tôn Nguyên Hạo đại đế, há có thể sợ một người Nam Man?

Lý Đán lâm vào trầm tư, nói:” Đáng sợ nhất chính là một ngàn kỵ binh của hắn, có thể nhất cử đánh tan người Kim, không thể khinh thường, nếu hắn muốn gây sóng gió, sẽ gây họa, không thể không gạt bỏ hắn ra ngoài.

Lí Càn Chính lắc đầu, nói:” Chuyện bây giờ còn chưa đến nước này, chỉ là, nói trở lại, hoàng huynh kia của ta càng ngày càng khó chịu không tưởng nổi rồi, tôn trọng quốc học như vậy, tình nguyện đi coi trọng Nam Man, cũng không muốn trọng dụng quốc tộc chúng ta, cái giang sơn này là của quốc tộc, không phải của Nam Man, hiện tại lại tìm người Nam Man làm con rể, ai biết được lúc nào váng đầu, đến giang sơn cũng đi ra ngoài.

Nói về cái này, trong mắt Lý Cao Sai và Lý Đán đều là bốc hỏa, lúc trước, thời điểm tiên đế còn sống, đối với quốc tộc là cực kỳ hậu đãi, mấy người được coi trọng đều là xuất thân quốc tộc, chính là tại thời kì thái hậu tham gia vào chính sự, ỷ lại cũng là quốc tộc.

Nhưng đến thời Lí Càn Thuận, địa vị tự nhiên giảm xuống, càng không bằng người bên ngoài, gần đây đều là đề bạt Nam Man, phóng nhãn nhìn lại cả triều, đều là Thư sinh nói tiếng Hán, hai cái tông vương như bọn hắn, có lẽ là quan hệ với Tàu Vương, mới thật sự không dễ dàng có được cái thực chức, nhưng thân là cấm quân quân, chỉ sợ, ở trong mắt Lí Càn Thuận, cũng không bằng một người Thượng Thư Thị lang.

Lý Đán nói:” Không bằng như vậy, đi thử cân lượng Thẩm Ngạo kia một lần, nếu có thể dọa hắn đi thì thôi.

Lí Càn Chính tò mò hòi:” Dọa như thế nào?

Lý Đán nói:” Nói Long Nhương vệ muốn diễn võ tại ngoại ô, đến lúc đó, để doanh trại quân Tống nằm ngay bên cạnh địa phương diễn võ...”, thanh âm của hắn càng áp càng thấp, một câu cuối cùng, cơ hồ là cúi người qua, bám vào bên tai Lí Càn Chính mới nói ra.

Lí Càn Chính nghe xong, trầm ngâm một chút, nói:” Có thể thử một lần, làm thịt mấy Nam Man, nhìn xem họ Thẩm có thể như thế nào? Người Kim quốc là khách nhân, mặc hắn giết thì cũng thôi, bổn vương không tin, Thẩm Ngạo kia còn dám một vốn một lời với bổn vương, tại đây cuối cùng vẫn là Tây Hạ, bổn vương trong nháy mắt có thể khiến cho hắn có đến mà không có về.

...........................................................................

Ở phía trong buồng lò sưởi, Thẩm Ngạo đang ngồi phẩm trà Thiên Sơn Tuyết đặc biệt của Tây Hạ, cái trà này thực sự không phải là nước trà truyền thống, lại giống như một loại canh hạt sen nào đó, sở dĩ liên quan đến trà, nguyên nhân hơn phân nửa là do người nào đó học đòi văn vẻ, thích lấy trà đặt tên.

Lí Càn Thuận mỉm cười nhìn hắn, nói:” Như thế nào?

Thẩm Ngạo nói:” Không được tốt lắm.

Lí Càn Thuận cười ha ha, nói:” Ngươi lại không khách khí nữa rồi.

Thẩm Ngạo nói:” Bệ hạ là minh quân, minh quân tự nhiên chỉ nghe lời nói thật, Tiểu Vương không dám lừa gạt, đành phải nói chút ít lời nói khó nghe.

Lí Càn Thuận khoát tay áo, nói:” Không sao.” Dứt lời, lại nói:” Nếu quân Kim xuôi nam, Đại Tống có thể ngăn cản không?

Thẩm Ngạo lắc đầu.

Lí Càn Thuận lại nói:” Như vậy, Khiết Đan thì sao?

Thẩm Ngạo vẫn lắc đầu.

Lí Càn Thuận nhăn lông mày lại, cho rằng Thẩm Ngạo sẽ thả ra vài câu khoác lác, nhân tiện nói:” Nói như vậy, đại Hạ lại càng không thể địch nổi.

Thẩm Ngạo lại uống Tuyết trà, cười ha hả, nói:” Đại Tống hiện tại không thể ngăn cản, không có nghĩa là ba năm năm về sau không thể ngăn cản, Khiết Đan một quốc gia không thể ngăn cản, không có nghĩa là Đại Tống, Tây Hạ, Khiết Đan, tam quốc không thể ngăn cản. Người Kim quốc sở dĩ có thể tung hoành quan ngoại, đơn giản là dựa vào 30 vạn thiết kỵ mà thôi, nhưng vào quan, đối mặt chính là quan ải nặng nề, cũng không phải là thứ bọn hắn có khả năng am hiểu.

Những lời này có phần quá lời, theo Thẩm Ngạo biết, người Kim xuôi nam, quả thực như là bẻ gãy nghiền nát, cái gì quan ải, thành trì, đều như giẫm trên đất bằng.

Chỉ là, lúc này dù sao cũng phải khoác lác, trước tiên cứ thoáng khiêm tốn một tý, sau đó lại thổi phồng lên, như vậy mới có thể để cho người ta thủ tín, nếu một lòng khoe khoang khoác lác, nói cái gì Đại Tống một mình có thể ngăn cản người Kim, Lí Càn Thuận này cũng không phải người ngu, hơn phân nửa là sẽ đuổi mình đi, bảo người ta thu thập hành lý, vứt hết ra ngoài cửa mất.

Lí Càn Thuận gật gật đầu, lại có vẻ tin tưởng lời Thẩm Ngạo nói, nói:” Trẫm nghe nói Đại Tống và các nước Nam Dương kết hợp mậu dịch, Đại Hạ bên này cũng có thể nếm thử một chút, lúc trước, Tây Hạ và Đại Tống, chỉ mở một chỗ giao dịch, y theo Trẫm xem, cái này còn xa xa không đủ, không bằng thêm làm ba cái nữa đi.

Thẩm Ngạo gật gật đầu, nói:” Cái này hay, Tiểu Vương nhất định sẽ thúc đẩy việc này.

Những lời này, ý ở ngoài lời chính là, Tây Hạ nguyện giao dịch cùng Đại Tống, đó là chuyện tốt, đây là bằng chứng kết hợp vững chắc, xem như Lí Càn Thuận đã mịt mờ lộ ra ý đồ của hắn.

Dứt lời, lại không hề đàm luận đến việc nhỏ không đáng kể nữa rồi, đến lúc này, song phương đều có một loại ăn ý, không hề dẫn ra chuyện không vui lúc trước, luận thi họa trong chốc lát, sau đó là đánh cờ cùng Lí Càn Thuận cả canh giờ, Lí Càn Thuận có vẻ mệt mỏi, giơ tay lên, nói:” Trẫm sùng quốc lễ, đối với người Hán các ngươi, lại có một dạng không thích.

Thẩm Ngạo nói:” Xin bệ hạ bảo cho biết.

Lí Càn Thuận nói:” Các ngươi quá hà khắc đối với nữ tử, tuy tam tòng tứ đức tốt, nhưng lại uốn cong thành thẳng rồi, con gái Trẫm gả đi ra ngoài, sẽ không được như vậy, cái gì nữ tắc, chỉ cần không đi trộm tình, chính là nữ tắc, những thứ khác, tuân thủ thoảng qua là được, nữ Thượng Thư cũng nói, phu nhân giữ mình là đức, những thứ khác đều là việc nhỏ không đáng kể.

Thẩm Ngạo lại không có gì phản cảm đối với những lời này của Lí Càn Thuận, liền cười nói:” Bệ hạ, thì ra ngài cũng có nghiên cứu đối với nữ Thượng Thư.

Sắc mặt Lí Càn Thuận lập tức âm trầm xuống, Thẩm Ngạo nói những lời này, không biết có tính là mắng chửi người hay không, đành phải nói:” Bỏ đi bỏ đi bỏ đi, Trẫm không so đo cùng người, Miểu nhi vẫn muốn trông thấy ngươi, nàng hậu uyển cưỡi ngựa, để cho cung nhân dẫn ngươi đi gặp.

Người Tây Hạ tương đối cởi mở, vợ chồng chưa lập gia đình, gặp một lần ngược lại không sao, Thẩm Ngạo đến nay còn chưa chính thức bái kiến hình dáng Công Chúa này.

Trước kia bái kiến mấy lần, cũng chỉ là loáng thoáng mà thôi, lúc này đây, hai người mang hôn nhân chính trị, ngàn vạn lần đừng lấy người quái dị trở về mới tốt, nếu là như vậy, trở lại Biện Kinh, hắn liền cuốn chăn nệm, đến Vạn Tuế Sơn ngủ thôi.

Một nội thị tùy tùng dẫn Thẩm Ngạo đến sân ngựa hậu uyển, diện tích nơi đây cũng không nhỏ, so với hậu uyển cung đình Đại Tống thì nhiều hơn vài phần tục tằng, thiếu vài phần tinh tế.

Xa xa, một người thiếu nữ đánh ngựa tới, nàng mặc một bộ quần áo bó sát người, là quần bò bó, hai má hình cầu, cái mũi cao mắt sâu kia nhiều hơn vài phần phong thái nước khác, một đôi mắt đánh giá Thẩm Ngạo, cũng không có vẻ e lệ, khóe miệng hơi nhếch lên, biểu lộ giống như cười mà không phải cười.

Tâm thần Thẩm Ngạo không khỏi nhộn nhạo, tuy thấy nhiều mỹ nữ, Little Girl nhỏ như vậy, lại là lần đầu tiên nhìn thấy, quả nhiên là Ngô Hoàng thánh minh, một chuyến này không hề uổng phí chút nào.

Miểu nhi Công Chúa ghìm chặt ngựa tại ngoài một trượng, đánh giá Thẩm Ngạo, dùng thanh âm như chuông bạc nói:” Thẩm Ngạo, ta đã nhìn thấy ngươi!

Thẩm Ngạo cười ha hả nói:” Ta cũng đã gặp điện hạ, ngày đó, trời trong nắng ấm, ngay ở phía trong thiên điện.

Cho dù gan Miểu nhi Công Chúa lớn hơn nữa, giờ phút này mặt cũng đỏ bừng rồi, thì ra ngày đó, thời điểm nhìn hắn, hắn đúng là đang trợn mắt nhìn mình, không khỏi quay đầu ngựa, nói:” Ngươi đuổi theo ta được không?

Cái này gọi là cố ý dời chủ đề.

Thẩm Ngạo cực kỳ ủy khuất, nói:” Ta không có ngựa, đuổi theo như thế nào đây?

Miểu nhi Công Chúa mỉm cười, hướng nội thị nói:” Mau dẫn hắn đi chuồng, tuyển một con ngựa đến đây.

Nội thị lĩnh mệnh, mang theo Thẩm Ngạo đến một chỗ chuồng ngựa bên ngoài sân, cái chuồng này tổng cộng có ba hàng, mấy chục người hầu hạ, ngựa lại càng không ít, trọn vẹn trên trăm con, có ngựa nhàn nhã ăn cỏ trong máng, có con ngựa chỉ đứng cúi cổ xuống, làm như đang ngủ.

Thẩm Ngạo nhìn tất cả, ngựa hợp ý cũng không phải thiếu, lại có tâm tư thưởng thức bảo mã Tây Hạ, cho nên cũng không vội chọn ngựa, chỉ nhìn nhìn.

Lúc này Miểu nhi Công Chúa cũng đánh ngựa đến, thở hổn hển, lau vài giọt mồ hôi trên trán, cười hì hì nói:” Còn chưa chọn xong à?

Thẩm Ngạo nói:” Điện hạ đợi tý, ta xem một chút.

Đang nói, ở phía trong chuồng ngựa truyền ra thanh âm ngựa hí, tiếng ngựa hí này nóng nảy mà mạnh mẽ, rất là kiệt ngao bất tuần(cương quyết bướng bỉnh).

Thẩm Ngạo bước nhanh qua, chứng kiến một thớt ngựa cực kỳ thần tuấn, điên cuồng hoạt động trong rạp, dùng chân đào đào bụi đất trên mặt đất, khi thì đứng người dậy, lớn tiếng hí, có khi lại mãnh liệt đánh tới hướng hàng rào chuồng ngựa, cũng may, cái chuồng ngựa này rất rắn chắc, không đến mức để nó chạy.

Thẩm Ngạo thấy phẩm chất con ngựa này, không nhịn được, nói:” Ngựa tốt! Có thể dẫn ra đến xem hay không?

Đám nội thị bọn họ không khỏi do dự, ngẩng đầu liếc nhìn Miểu nhi Công Chúa.

Miểu nhi Công Chúa mím môi, nói:” Để nó đi ra.

Nội thị mở cửa hàng rào ra, con ngựa này đã vọt ra ngoài, lại không vội chạy đi, không ngừng dùng móng ngựa đào đào mặt đất, mấy nội thị đồng loạt đến lôi kéo cương ngựa, dường như sợ nó đả thương người.

Thẩm Ngạo đưa tay tới, Miểu nhi Công Chúa không nhịn được, ở phía sau kêu to:” Chú ý...

Thẩm Ngạo ngoái đầu nhìn lại, cười nói:” Công Chúa yên tâm, Tiểu Vương là khắc tinh của ngựa, ngựa kiệt ngao bất tuần(cương quyết bướng bỉnh), đến trong tay Tiểu Vương, cũng sẽ thành dễ bảo.”

Những lời này là một câu hai ý nghĩa, tay đưa tới dưới cổ ngựa, nhẹ nhàng vuốt vài cái, nhưng con ngựa này lại càng thêm táo bạo rồi, hung hăng mà hất đầu ngựa lên, đúng là đẩy tay Thẩm Ngạo ra.

Thẩm Ngạo cũng nóng tính, xoắn tay áo lên, trước khi xuyên việt qua, hắn cũng đã tìm hiểu tập tính ngựa, xuyên việt qua về sau, lại càng dùng ngựa thay đi bộ, cái dạng ngựa gì chưa từng gặp qua? Con ngựa này thật sự không thích uống rượu mừng, làm cho ta mất hứng, sẽ làm thịt ngươi, uống súp ngựa!

Miểu nhi Công Chúa ở phía sau hô:” Không được đi qua...” Nàng hoang mang lo sợ mà quát to một tiếng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.